Xuyên Về Cổ Đại: Quyết Chí Nằm Yên - Chương 92: Rõ Như Ban Ngày, Đây Là Cướp Đoạt Trắng Trợn A...(2)
Cập nhật lúc: 09/01/2026 03:04
Rất nhanh đã đến chính phòng. Lúc này trong phòng đông nghịt người, tụ tập cả một đại gia đình. Thấy Thang mẫu, một phụ nữ lớn tuổi nhất nhiệt tình đón tiếp, mặt mày hớn hở: "Ôi chao, mong sao mong trăng, cuối cùng cũng mong được đệ muội trở về!"
Người nói chuyện là mẹ của Thang Truyện Võ, Cố thị - con dâu cả nhà tộc trưởng. Thang mẫu nhàn nhạt gọi: "Tẩu t.ử."
Ánh mắt Cố thị lóe lên, làm như không nhận ra sự lạnh nhạt của bà, đưa tay định kéo Thang mẫu ngồi lên ghế trên: "Mau ngồi mau ngồi, đi đường vất vả, đói bụng rồi chứ? Ăn cơm trước đã rồi nói chuyện."
"Tẩu t.ử."
Thang mẫu không đáp lời, rút tay về, nhìn thẳng vào Cố thị nói: "Các người trước đây chưa được sự đồng ý của ta đã dọn vào ở trong nhà ta, chuyện này ta không truy cứu, dù sao ta cũng đã gửi gắm nhà cửa cho tộc trưởng. Nhưng trong thư trước ta đã nói rõ hôm nay sẽ về, các người vẫn chưa dọn đi, chuyện này e là không thích hợp lắm nhỉ?"
Bà nói thẳng không kiêng nể gì, không chừa chút mặt mũi nào cho Cố thị, không khí trong phòng lập tức đông cứng lại.
Cố thị thấy Thang mẫu vừa về đã hưng sư vấn tội, trong lòng cũng dấy lên cơn giận.
Bà ta thu lại nụ cười, lộ vẻ sầu khổ khó xử: "Haizz... Đệ muội đừng trách, chúng ta cũng là vạn bất đắc dĩ. Mấy năm nay trong nhà thêm người, Lão Ngũ cũng lập gia đình, nhà cũ thực sự không ở hết, nhất thời lại chưa tìm được chỗ ở vừa ý, đành phải tạm thời tá túc ở đây."
"Thư của muội chúng ta đã nhận được, nhưng quả thực là quá gấp gáp. Cả một đại gia đình thế này, trong chốc lát thật sự không kịp dọn đi. Bất quá muội yên tâm, đợi tìm được nhà thích hợp chúng ta sẽ dọn đi ngay. Thời gian này, đành để đệ muội chịu thiệt thòi chút, qua ở tạm bên nhà cũ của chúng ta —— muội cũng biết đấy, nhà đó cách đây không xa, vị trí cũng tốt, đã dọn dẹp sạch sẽ, tường vôi cũng được quét mới lại, đảm bảo muội ở thoải mái dễ chịu!"
Thang Thiền đứng ngoài quan sát nãy giờ mà trợn mắt há mồm. Khá lắm, giữa thanh thiên bạch nhật, đây rõ ràng là cướp đoạt trắng trợn a!
"Tìm được nhà thích hợp sẽ dọn đi ngay", vậy nếu không tìm được thì sao, có phải định ở lì mãi không?
Thang Thiền tức quá hóa cười.
Thế gian sớm có câu "ăn tuyệt hậu", tức là cô nhi quả phụ mất đi nam đinh trong nhà sẽ bị tông tộc nhòm ngó, rơi vào kết cục bị "gõ cốt hút tủy", bóc lột đến tận xương tủy. Nhưng Thang mẫu vạn lần không ngờ chuyện này lại xảy ra với mình.
Thang phụ tuy đã mất, nhưng bà dù sao cũng còn cái danh hiệu Cáo mệnh phu nhân trên người kia mà!
Ánh mắt Thang mẫu dừng lại trên bộ y phục lụa là và trang sức vàng bạc trên người Cố thị. Nhà này gặp được vận may gì phát đạt lên, hay là tìm được chỗ dựa nào rồi?
Cố thị cảm nhận được ánh mắt của Thang mẫu, không khỏi đắc ý vuốt lại cây trâm vàng, nói với Thang mẫu: "Nhắc mới nhớ, Lão Ngũ nhà ta cưới vợ năm kia, đệ muội còn chưa gặp qua nhỉ."
Bà ta vẫy tay gọi một cô nương khoảng mười bảy mười tám tuổi, khí chất vừa nhìn là biết con nhà quan trong đám đông lại, giới thiệu: "Đây là vợ thằng Năm," nói đến đây bà ta nhấn mạnh, vẻ mặt đắc ý, "Thiên kim của Huyện thừa đại nhân đấy."
Thang mẫu đoán không sai, nhà Cố thị sở dĩ dám làm càn như vậy, chính là vì có chỗ dựa mới.
Dòng họ Thang gia này vốn xuất thân chân lấm tay bùn, trừ Thang phụ là con phượng hoàng vàng bay ra từ ổ gà, công danh cao nhất cũng chỉ là lão tú tài đã nhận Thang phụ làm con thừa tự. Sau khi Thang phụ kim bảng đề danh, ông đã bỏ ra một khoản tiền mua ruộng tế (tế điền), dùng hoa lợi từ ruộng tế để mở trường học cho con em trong tộc, mong muốn con cháu Thang gia có thêm cơ hội đổi đời.
Người đầu tiên nắm bắt được cơ hội chính là con trai thứ năm của Cố thị. Hắn mười sáu tuổi đã đỗ Đồng sinh, lại được Huyện thừa nhìn trúng, trở thành con rể Huyện thừa.
Không giống như Huyện lệnh là Tiến sĩ được triều đình phái xuống, vị Huyện thừa này là Cử nhân xuất thân từ gia đình giàu có ở địa phương, quan hệ tại bản địa thâm căn cố đế, ngay cả Huyện lệnh cũng không dám dễ dàng đắc tội. Gia đình Cố thị vốn là đại phòng của tộc trưởng, nền tảng không tệ, nay lại kết thông gia với Huyện thừa, tự nhiên như diều gặp gió, cả nhà đều chuyển lên huyện thành, càng trắng trợn đ.á.n.h chủ ý lên ngôi nhà của Thang mẫu.
Chưa nói đến việc Thang mẫu có còn quay lại hay không, cho dù sau này bà có về thủ tiết thì cũng chỉ có một thân một mình, đâu cần ở ngôi nhà to thế này, chi bằng để bọn họ tận dụng cho đỡ phí.
Lại nói bọn họ cũng đâu có bạc đãi Thang mẫu. Biết tin bà về, bọn họ chẳng phải đã nhanh ch.óng chuẩn bị chỗ ở khác cho bà rồi sao? Tuy có hơi nhỏ, nhưng tuyệt đối đủ cho một người ở, hơn nữa đúng là đã được tu sửa lại, tốn không ít tiền bạc đâu.
Nếu Thang mẫu bất mãn... Tuy nói Thang mẫu là thân thích Hầu phủ gì đó, nhưng Cố thị lại chẳng hề để tâm.
Danh tiếng Hầu phủ thì lớn đấy, nhưng cũng phải xem Thang mẫu có dùng được không đã. Hồi xưa khi Thang phụ còn sống, chưa bao giờ thấy bọn họ qua lại với Hầu phủ. Nghĩ đến Thang mẫu chẳng qua chỉ là một bà cô họ xa đến cửa nương nhờ kiếm chút lộc, đường đường Hầu phủ to lớn như vậy chẳng lẽ lại vì một ngôi nhà cỏn con của bà mà đại động can qua sao?
Tục ngữ nói "huyện quan không bằng hiện quản", những chuyện thế này xưa nay đều do tông tộc làm chủ. Cha chồng Cố thị là tộc trưởng, các bô lão trong tộc tự nhiên sẽ không bênh vực Thang mẫu. Cho dù Thang mẫu không phục đi kiện quan, có Huyện thừa ở đó, bà ta làm gì được nào?
Giới thiệu xong thân phận con dâu mới, Cố thị ung dung ngồi chờ Thang mẫu biết khó mà lui.
Thang Thiền chớp mắt, đây là dùng thân phận đè người sao?
Nàng không khỏi thở dài, thật là không nói đạo lý mà.
Dùng ma pháp đ.á.n.h bại ma pháp, dùng quyền thế áp người, Thang Thiền còn chưa từng thử qua đâu nha.
"Thím e là không biết, ta mấy hôm trước cũng vừa mới thành thân đấy."
Không ngờ Thang mẫu còn chưa lên tiếng, Thang Thiền nãy giờ vẫn im lặng đi theo bên cạnh bà đã mở miệng trước. Cố thị sửng sốt, lúc này mới chuyển ánh mắt sang Thang Thiền.
Mấy năm trước khi Thang mẫu đưa con gái cùng quan tài chồng về quê, Cố thị đã từng gặp nguyên thân. Trong ấn tượng của bà ta, Thang phụ làm quan lớn nhưng con gái lại chẳng làm nên trò trống gì, cho nên lần này gặp lại, Cố thị chỉ liếc qua Thang Thiền một cái, căn bản không chú ý nhiều.
Nhưng lúc này nhìn kỹ, Cố thị không khỏi có chút kinh ngạc. Chỉ thấy Thang Thiền khí định thần nhàn, phong thái bình thản ung dung, lại toát lên một khí chất khó tả, hoàn toàn khác hẳn với nha đầu nhút nhát trong ký ức.
"Phu quân bất tài, chỉ là một Thị lang tam phẩm nho nhỏ mà thôi," Thang Thiền cười thân thiết, chậm rãi nói, "Chỉ là lát nữa phu quân tới bái phỏng mẫu thân, e là không ở được chỗ quá nhỏ hẹp, thím thấy thế nào?"
