Xuyên Về Cổ Đại: Quyết Chí Nằm Yên - Chương 97: Con Rể Đến Cửa, Uy Phong Chấn Nhiếp(3)

Cập nhật lúc: 09/01/2026 10:01

Trở lại chỗ trọ tạm thời, Thang mẫu dẫn Xuân Phân về phòng rửa mặt thay quần áo. Giải Tấn cũng theo Thang Thiền vào phòng nghỉ ngơi chốc lát.

Thang Thiền sai bà t.ử đi gọi một bàn thức ăn, nói với Giải Tấn: “Hôm nay ngài vẫn chưa được dùng bữa t.ử tế phải không?”

Sáng sớm tinh mơ chàng đã đến đây, sau đó lại vội vàng đi tế bái. Sau khi tế bái xong, Giải Tấn nghe nói mẹ con Thang Thiền đã ăn rồi nên không muốn làm phiền nhà lão tộc trưởng nấu nướng riêng cho mình, chỉ ăn chút điểm tâm lót dạ cầm hơi cho đến giờ.

Giải Tấn quả thực đã đói, thức ăn nhanh ch.óng được bưng lên. Chàng ngồi vào bàn dùng bữa, ăn được một lúc thì động tác bỗng chậm lại.

“Ngài nếm thử món đậu hũ hấp này đi,” Thang Thiền liên tục gắp thức ăn cho chàng, còn chủ động múc canh, “Canh thịt dê nhà bọn họ mùi vị cũng không tệ...”

Giải Tấn với tâm trạng vi diệu liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chẳng lẽ trời sắp đổ mưa hồng?

Chàng bình tĩnh nhìn Thang Thiền: “Ân cần như vậy, là có chuyện muốn nói?”

“Nhị gia anh minh,” Thang Thiền bị vạch trần cũng không xấu hổ, mặt dày nịnh nọt, “Chủ yếu là muốn tạ tội với ngài —— hôm qua ta và mẫu thân trở về, phát hiện nhà cũ bị gia đình con trai cả của tộc trưởng chiếm dụng. Bọn họ cậy thế có quan hệ thông gia với Huyện thừa, dây dưa không chịu dọn đi, còn định lấy một căn nhà khác để đổi, hòng bịt miệng mẫu thân ta. Ta hết cách, đành phải mượn danh tiếng của ngài để ra oai, ép bọn họ rời đi.”

Nàng nghiêm túc nói: “Chưa bàn bạc với ngài mà đã tự tiện làm như vậy, đã gây thêm phiền toái cho ngài rồi.”

Không ngờ Thang Thiền lại trịnh trọng như thế, Giải Tấn hơi ngẩn ra, ngay sau đó lắc đầu: “Không có gì phiền toái cả. Nàng đã là thê t.ử của ta, ta tự nhiên phải quan tâm đến nàng, không cần xa lạ như vậy.”

Chàng ngừng một chút rồi nói: “Cùng dùng bữa đi.”

“Vậy đa tạ ngài.” Thăm dò xong, Thang Thiền trong lòng đã yên tâm, cười nói cảm ơn Giải Tấn.

Tay nghề đầu bếp ở khách điếm không hợp khẩu vị bằng cơm nhà, nhưng ra cửa bên ngoài, hai người cũng không quá kén chọn.

Thang Thiền không đói lắm, chỉ ăn một chút cho có lệ. Vừa buông đũa xuống thì Thu Nguyệt từ bên ngoài bước vào, báo cáo tin tức từ người mà Thang Thiền sai ở lại theo dõi gần Thang trạch.

“Phu nhân,” bà t.ử hành lễ xong rồi bẩm báo, “Gia đình Thang Toàn Quý đang thuê người chuẩn bị chuyển đồ đạc, số người được gọi đến không ít, nhìn dáng vẻ kia, e là bọn họ định dọn đi kha khá thứ đấy.”

Thang Thiền nghe vậy, vội vàng đi tìm Thang mẫu kể lại sự tình.

Thang mẫu nghe xong giận đến run người: “Hôm qua lúc vào cửa ta đã nhìn kỹ rồi, đồ đạc đang dùng bên trong, rất nhiều thứ vẫn là đồ cũ do ông bà nội và cha con sắm sửa, cả nhà kia còn muốn chiếm làm của riêng hay sao!”

Đám người này không chỉ chiếm nhà, chiếm không được thì muốn vơ vét như châu chấu qua đường, quả thực khinh người quá đáng. Thang mẫu sa sầm mặt mày, nói rồi định đứng dậy ra cửa: “Không được, không thể để bọn họ mang đồ đi!”

Thang Thiền hiểu sự sốt ruột của mẹ, những món đồ đó không nói đến giá trị bao nhiêu tiền, nhưng đều là kỷ vật. Nàng chớp mắt, ánh mắt chạm phải Giải Tấn.

Giải Tấn vừa nhìn liền biết nàng đang đ.á.n.h chủ ý gì, chàng khựng lại một chút rồi gật đầu.

Thang Thiền liền quay sang nói với Thang mẫu: “Mẹ cứ nghỉ ngơi đi, con và Nhị gia sẽ cùng đi xem sao.”

Gia đình Thang Toàn Quý dám có những toan tính vặt vãnh này là vì Thang Thiền trước đó chỉ "cáo mượn oai hùm", uy h·iếp chưa đủ đô với những kẻ vô lại này. Giờ nàng dẫn cả "con hổ" thật đến tận cửa, để xem cả nhà Thang Toàn Quý còn nói được gì.

Thang mẫu nghe vậy thì ngẩn ra, vội lắc đầu: “Thôi thôi, chút chuyện lông gà vỏ tỏi này, sao dám làm phiền con rể.”

Bà lặng lẽ trừng mắt nhìn Thang Thiền một cái, ý bảo nàng đừng có không hiểu chuyện.

Giải Tấn lại nói: “Vật yêu thích của nhạc mẫu bị kẻ khác xâm chiếm, ta thân là con rể, lẽ ra nên thay người đòi lại.”

Chàng chỉ vài câu đã thuyết phục được Thang mẫu, sau đó cùng Thang Thiền ra cửa.

Khi hai người đến Thang trạch, gia đình Thang Toàn Quý đang hò hét dọn đồ, bận rộn khí thế ngất trời.

Vừa nghe tin Thang Thiền lại đến, sắc mặt Cố thị lập tức trầm xuống.

“Còn chưa xong sao, con nha đầu c·hết tiệt kia sao cứ âm hồn bất tán thế hả?”

Thang Truyền Võ vào báo tin ngập ngừng nói: “Trượng phu của nó cũng đi cùng.”

“Cái gì?”

Cố thị còn chưa kịp mở miệng, Thang Truyền Kiệt đứng bên cạnh nghe xong sắc mặt đã biến đổi. Hắn đứng dậy đi ra ngoài ngay, Cố thị gọi với theo “Này” hai tiếng không được, đành phải vội vàng chạy theo sau.

Đến khi nhìn thấy Giải Tấn, Cố thị trố mắt ra nhìn.

Không phải là quan Tam phẩm trong kinh sao, sao trông còn chưa đến ba mươi tuổi thế này!

Chuyện này so với tưởng tượng về một lão già lụ khụ quả là một trời một vực. Cố thị vừa chua xót vừa đố kỵ nhìn Thang Thiền, con nha đầu này rốt cuộc gặp vận may gì mà kiếm được mối hôn sự tốt như vậy?

Thang Truyền Kiệt đi trước một bước cũng choáng váng.

Hắn chưa từng gặp Giải Tấn, nhưng khí thế của người trước mắt không thể làm giả được, Giải Tấn thế mà lại thực sự đến đây. Các thầy giáo và bạn đồng môn đều từng lờ mờ nhắc tới, đây là nhân vật có khả năng rất cao sẽ vào Nội các trong tương lai, vậy mà lúc này lại xuất hiện ở cái huyện thành nhỏ bé của bọn họ...

Thang Truyền Kiệt không nhịn được nhìn sang Thang Thiền đứng bên cạnh Giải Tấn.

Trước đây khi nghe tin Thang Thiền gả cho Giải Tấn, Thang Truyền Kiệt ngạc nhiên thì có ngạc nhiên, nhưng không quá coi trọng. Trong mắt hắn, Thang Thiền xuất thân thấp kém, đối mặt với Giải Tấn chắc chắn phải khúm núm, như đi trên băng mỏng. Giải Tấn cũng sẽ chẳng để ý gì đến người thê t.ử này, bằng không Thang Thiền đã chẳng phải một mình hộ tống Thang mẫu về quê.

Nhưng lúc này Giải Tấn trăm công nghìn việc lại bớt chút thời gian đích thân đi một chuyến, e rằng sự tình căn bản không giống như hắn suy đoán...

Vậy bọn họ giờ phút này đến đây là vì cái gì?

Nghĩ đến việc mẫu thân và đại ca nhất quyết muốn dọn đồ đạc trong nhà đi, Thang Truyền Kiệt trong lòng nảy sinh dự cảm không lành, chẳng lẽ là vì chuyện này?

Trong lòng suy nghĩ xoay chuyển trăm vòng, Thang Truyền Kiệt tiến lên hành lễ với Giải Tấn: “Bái kiến Giải đại nhân.”

Giải Tấn gật đầu đáp lại. Thang Truyền Kiệt cẩn thận hỏi: “Không biết Giải đại nhân tới đây có gì chỉ giáo?”

Giải Tấn không đáp mà quay đầu nhìn sang Thang Thiền, khiến Thang Truyền Kiệt càng cảm thấy bất ổn.

Thang Thiền mỉm cười nói: “Ta nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy thời gian để lại cho các người có lẽ hơi gấp gáp. Nếu trong lúc vội vàng mà xảy ra sai sót, dọn đi những thứ không nên dọn thì không hay, nên qua đây hỏi xem có cần phái vài người tới giúp đỡ không.”

Thang Truyền Kiệt không dám tin, thật sự chỉ vì chút chuyện vặt vãnh là đồ đạc gia cụ này sao!

Trước đó hắn không ngăn cản người nhà, chính là cậy vào việc Thang Thiền ngại mất mặt sẽ không so đo với bọn họ. Ai ngờ nàng không những so đo, mà còn làm lớn chuyện đến trước mặt nhà chồng!

“Nhìn chất nữ nói lời này xem,” Cố thị nãy giờ không tìm được cơ hội nói chuyện, nghe Thang Thiền nói giọng châm chọc thì không nhịn được cơn giận, “Ai thèm đồ của mày...”

“Nương!”

Lời Cố thị chưa nói được một nửa đã bị Thang Truyền Kiệt cắt ngang. Cố thị quay đầu lại, bị ánh mắt âm trầm của con trai làm cho hoảng sợ, đành phải nuốt những lời chưa nói hết vào bụng.

Thang Truyền Kiệt cung kính nói với Thang Thiền: “Đường tỷ yên tâm, chúng ta nhất định sẽ kiểm tra cẩn thận, sẽ không dọn nhầm đồ.”

Thang Thiền khá ngạc nhiên nhìn hắn một cái, mỉm cười nhẹ: “Vậy ta sẽ đợi ngày mai dọn vào.”

Có người biết điều như Thang Truyền Kiệt ở đó, Thang Thiền yên tâm cùng Giải Tấn rời khỏi Thang trạch.

Khi trở lại chỗ trọ, giờ giấc đã không còn sớm. Giải Tấn nhìn sắc trời: “Ta phải đi rồi.”

Thang Thiền ngẩn ra: “Không ở lại đây nghỉ ngơi một đêm sao?”

“Không được,” Giải Tấn lắc đầu, “Sáng mai có buổi chầu, ta cần phải về kinh trước khi cửa thành đóng vào tối nay.”

Chàng vừa nói, Thang Thiền liền nhớ ra. Sáng mai có việc quan trọng mà hôm nay chàng còn cất công đi một chuyến, Thang Thiền hiếm khi cảm thấy áy náy: “Vậy trên đường ngài chú ý an toàn.”

Giải Tấn gật đầu, lại sang chào tạm biệt Thang mẫu. Thang mẫu phản ứng đầu tiên tất nhiên cũng là giữ lại, sau khi biết Giải Tấn không thể ngủ lại thì ân cần dặn dò một hồi lâu.

Giải Tấn kiên nhẫn đồng ý từng câu. Thang mẫu và Thang Thiền tiễn chàng ra đến cửa, nhìn theo bóng lưng Giải Tấn xoay người lên ngựa, phóng đi như bay.

Ngày hôm sau, gia đình Thang Toàn Quý dọn đi đúng hạn. Thang Thiền và Thang mẫu dẫn theo hạ nhân dọn vào Thang trạch.

Có Thang Truyền Kiệt trông chừng, phần lớn đồ đạc ban đầu của Thang trạch đều được giữ lại. Thang Truyền Kiệt còn cưỡng chế người nhà cố gắng khôi phục nguyên trạng như lúc trước khi họ dọn vào theo trí nhớ.

Những hồi ức xưa cũ ùa về trước mắt, Thang mẫu mặt mày tươi cười, chỉ vào từng góc nhà kể chuyện xưa với Thang Thiền: “...Năm ba tuổi con từng ngã ở chỗ này một cái, khóc dỗ mãi không nín...”

“Bên kia là thư phòng của cha con, hồi nhỏ ông ấy thường bế con vào đó, con cũng ngoan lắm, chẳng bao giờ quấy rầy cha đọc sách...”

“Chỗ đó vốn đặt một cái ang nước, cứ đến mùa hè là con thích nhất đứng đó ngắm hoa sen...”

Thang Thiền biết, chữ "con" trong lời Thang mẫu thực ra là đang nói về nguyên thân Bảo Thiền. Nàng lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lại một câu. Xuân Phân đi theo sau cũng ngoan ngoãn không lên tiếng.

Cuối cùng, Thang mẫu đi đến trước một cây quế hoa vàng trong đình viện, ánh mắt lộ vẻ cảm khái: “Cây này là do cha con tự tay trồng vào năm con sinh ra, nhoáng cái đã hai mươi năm trôi qua rồi...”

Thang Thiền ngước mắt nhìn lên, cây quế vàng cao chừng hai trượng, dáng vẻ yểu điệu, cành lá đan xen. Không khó để tưởng tượng khi đến tiết Trung thu, cả cây nở hoa vàng rực sẽ đẹp đến nhường nào.

Nàng đứng cùng Thang mẫu một lúc lâu, cho đến khi Thang mẫu cười nói: “Vào nhà thôi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Về Cổ Đại: Quyết Chí Nằm Yên - Chương 97: Chương 97: Con Rể Đến Cửa, Uy Phong Chấn Nhiếp(3) | MonkeyD