Xuyên Về Cổ Đại Ta Viết Tiểu Thuyết Gây Sốt Cả Thiên Hạ - Chương 11: Sách Này Vừa Xem Liền Không Thể Dừng Lại

Cập nhật lúc: 03/05/2026 08:20

Bạch Tôn Tinh không phải nghi ngờ ven đường có thể mua được sách, mà là ca ca luôn thanh tú cao quý, như thần tiên không vướng bụi trần, sẽ hạ mình để mắt tới cuốn sách mua ven đường, lại còn là mua cho nàng, điều này nàng không tin.

Hiểu ca ca không ai bằng Tôn Tinh, nàng trêu chọc gặng hỏi hắn, “Là mua ở ven đường nào vậy? Muội cũng đi mua một chút.”

Bạch Tôn Nguyệt không để ý đến nàng, mí mắt cũng không thèm nhấc lên, chuyên tâm cầm đũa, đoan chính nhã nhặn ăn cơm canh, giống như một thế gia công t.ử cao quý.

Bạch Tôn Nguyệt còn tưởng muội muội đang nói đùa, không ngờ sau khi hắn ăn xong cơm đang xử lý chính vụ trong thư phòng, cách một lúc, liền nghe thấy thị vệ ở cửa bẩm báo tiểu thư đến rồi.

Hắn cầm b.út, kinh ngạc nhướng mày.

Sau đó một bóng dáng quen thuộc đẩy cửa ra, phong phong hỏa hỏa chạy đến trước án thư của hắn.

“Ca ca, cuốn sách huynh đưa cho muội rốt cuộc mua ở đâu vậy?” Sau khi nàng ăn xong cơm, liền lấy lại sách từ trong tay Bạch Tôn Nguyệt.

Ở trong khuê phòng của mình đọc xong câu chuyện cuối cùng, kết quả nàng mới phát hiện câu chuyện cuối cùng này vẫn chưa kết thúc.

Vốn dĩ nàng còn muốn đi ngủ sớm một chút, nhưng vừa nhắm mắt lại đều là câu chuyện của 《Vương Gia Bá Đạo Yêu Tiểu Tỳ Nữ》, quấy nhiễu khiến nàng tâm thần không yên.

Dù sao cũng không ngủ được, nàng lại gọi nha hoàn thiếp thân của mình vào trong phòng, mặc lại y phục, lại biết được từ chỗ tiểu tư trong phủ rằng ca ca lúc này vẫn đang xử lý chính vụ trong thư phòng của hắn, nàng liền không chờ đợi được nữa mà tìm tới.

Nàng dự định biết được địa điểm từ chỗ ca ca, sáng sớm ngày mai liền sai nha hoàn thiếp thân của mình đi mua cho mình một cuốn mới, nếu không đợi ca ca nàng ngày mai thượng triều xong, cũng không biết khi nào mới hồi phủ.

Nếu không phải trời đã tối, nàng đã nóng lòng hận không thể lập tức ra cửa sai nha hoàn đi mua rồi, thoại bản này thật sự có độc!

Bạch Tôn Nguyệt thật sự không nghĩ ra cuốn sách này có sức hút gì, thế mà lại chọc cho muội muội hắn mãi không quên, còn phải đến hỏi hắn.

Dưới sự bám riết không buông, mềm mỏng nài nỉ của nàng, Bạch Tôn Nguyệt đành phải khai ra địa điểm mua sách.

Bạch Tôn Tinh biết được địa điểm từ chỗ ca ca, hài lòng rời khỏi thư phòng.

Nàng vừa đi, thư từ trong tay Bạch Tôn Nguyệt làm sao cũng không đọc vào được nữa.

Hôm nay hắn hạ triều vô tình nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, cũng không biết tại sao lại sinh lòng trắc ẩn, nhìn nàng hóa ra đội mũ trùm đầu, rao hàng dọc phố, hoàn toàn không phù hợp với nàng trước kia, lúc hắn mới vào kinh, liền biết được từ miệng mưu sĩ rằng nàng không phải là đại tiểu thư của Lâm phủ.

Vốn dĩ không để tâm, nhìn thấy nàng, bất tri bất giác liền sai tiểu tư mua sách của nàng.

Bạch Tôn Nguyệt làm ra vẻ đau đầu day day trán.

Diệp Úc Vu ở một bên khác thì đã dọn sạp về thư tứ đếm tiền rồi.

Không ngờ đội mũ trùm đầu hiệu quả lại tốt hơn trong tưởng tượng.

Họa Bình mỹ mãn đi vào nhà bếp nấu cơm ăn rồi, Diệp Úc Vu bỏ số tiền đã đếm xong vào trong túi tiền.

Một cuốn sách nàng bán một trăm năm mươi văn, hôm nay bán được mười lăm cuốn, được hai điếu tiền.

Nàng đã liên hệ với mấy người chép sách lần trước, quyết định chép thêm ba mươi cuốn nữa, ngày mai tạm thời không đi bày sạp nữa, đợi chép xong rồi xem tình hình thế nào.

Nhưng trong thư tứ vẫn có thể bán năm cuốn còn lại trước.

Còn nàng ngày mai sẽ ở trong thư tứ viết thoại bản 《Vương Gia Bá Đạo Yêu Tiểu Tỳ Nữ》 một chút, nàng dự định cứ bảy ngày ra một kỳ thư san, vài ngày nữa nàng lại phải thu thập câu chuyện mới rồi.

Sờ túi tiền, Diệp Úc Vu tâm mãn ý túc.

Ngày thứ hai, Diệp Úc Vu liền ở lại trong thư tứ viết thoại bản, những người khác đã quen cửa quen nẻo chép sách trong viện.

Thế là nha hoàn mà Bạch Tôn Tinh phái đi từ sáng sớm đã vồ hụt.

Bạch Tôn Nguyệt hạ triều trở về Hầu phủ nghênh đón mình chính là sự chế nhạo mỉa mai của muội muội, khiến hắn dở khóc dở cười.

Không có cách nào biết được tình tiết câu chuyện Bạch Tôn Tinh vô cùng buồn bã, lúc mấy vị khuê trung mật hữu đến Hầu phủ tìm nàng chơi, nàng vẫn mang dáng vẻ buồn bực không vui đó, làm gì cũng không có tinh thần.

Mấy người còn tưởng nàng gặp phải chuyện gì rồi, từng người một quan tâm hỏi han nàng.

“Tôn Tinh, hôm nay là xảy ra chuyện gì vậy?” Trong đó một tiểu nương t.ử mặc váy dài lụa màu xanh nhíu mày liễu quan tâm nhìn nàng.

Lúc này, nha hoàn bên cạnh các nàng đều đã lui ra bên ngoài đình các, không nghe được các nàng cụ thể đang nói gì.

“Ây, thực ra cũng không có gì, nói ra chỉ sợ các tỷ muội chê cười ta.” Nàng nhớ tới dáng vẻ oán hận của mình hai ngày nay, có chút không tiện, chỉ vì một cuốn sách, người không biết còn tưởng nàng vì tình mà khốn khổ cơ đấy!

Thực ra mấy vị khăn tay giao này của nàng nhìn dáng vẻ này của nàng, thật đúng là tưởng nàng vì tình mà khốn khổ rồi, nhưng cố kỵ nên không hỏi thẳng ra.

Thế mà lại có chuyện có thể khiến tiểu thư Hầu phủ cũng phải khó xử, điều này khiến mấy người nảy sinh hứng thú, vội vàng gặng hỏi nàng.

Bạch Tôn Tinh đỏ mặt đem ngọn nguồn sự việc nói với các nàng.

“Cuốn sách đó quả thật rất hay.” Người lên tiếng vẫn là vị tiểu nương t.ử mặc y phục màu xanh kia.

Các nàng đều là quý nữ của Biện Kinh, cho nên mới có thể chơi cùng nhau.

Giống như Bạch Tôn Tinh, ngày thường buồn chán, hoặc là ngắm hoa thưởng cỏ, hoặc là làm chút nữ công thêu thùa, hoặc là đọc sách g.i.ế.c thời gian, các nàng thích nhất chính là lén lút đọc thoại bản sau lưng người khác.

Nhưng chuyện này không thể để trưởng bối trong nhà biết được, nếu không sẽ là một trận trách mắng, thỉnh thoảng các nàng tụ tập cùng nhau, cũng sẽ thảo luận hôm nay đã đọc sách gì, có vài khăn tay giao có được thoại bản mới còn chia sẻ cùng các tỷ muội.

Nhưng dáng vẻ hôm nay của Bạch Tôn Tinh ngược lại là các nàng chưa từng thấy, thi nhau dấy lên sự tò mò mãnh liệt đối với cuốn sách trong miệng nàng.

Bạch Tôn Tinh phân phó nha hoàn cách đó không xa đi lấy cuốn sách trong phòng nàng tới.

Các nàng uống trà ăn bánh ngọt trong đình, không bao lâu nha hoàn liền cầm sách đặt lên bàn đá của các nàng.

Mấy người cùng nhau cầm sách, ghé sát vào xem.

Trang bìa cuốn sách này đã khác biệt rồi, lòng hiếu kỳ của mấy người đã bị khơi dậy.

Nữ t.ử áo xanh đi đầu mở sách ra xem.

“Đây là thư san mới ra, bên trong đều là từng câu chuyện nhỏ tạo thành, văn phong không giống như từ ngữ hoa mỹ, nhưng câu chuyện lại có thể khiến người ta như lạc vào trong cảnh, đặc biệt là câu chuyện cuối cùng...” Nói đến đây, nàng ấy theo bản năng dừng lại, một cõi lòng muốn trêu cợt dâng lên.

Sao có thể chỉ có một mình nàng đối với thoại bản này mãi không quên, cầu mà không được chứ?

Nếu các nàng đã là khăn tay giao của nàng, cũng nên để các nàng nếm thử mùi vị giống như nàng, huống hồ khó khăn lắm mới gặp được một cuốn sách hay, nàng nóng lòng muốn chia sẻ với người khác, càng muốn có người có thể cùng nàng thảo luận tình tiết câu chuyện của thoại bản.

Thế là nàng suy nghĩ một chút cuối cùng vẫn không nhắc nhở các nàng, mấy người xúm lại một chỗ, xem sách một lúc lâu.

Lúc sắp rời đi, Bạch Tôn Tinh vô cùng hào phóng cho các nàng mượn sách luân phiên đọc.

Vị nữ t.ử áo xanh kia đi đầu cầm sách về tiếp tục đọc, nàng ấy đọc rất cẩn thận từng li từng tí, sợ bị người trong nhà phát hiện.

Nàng ấy ở trong phủ không giống như Bạch Tôn Tinh phải đến thiện sảnh cùng người nhà ăn cơm, ngày thường đa số đều ăn cơm trong khuê phòng của mình.

Nhưng nàng ấy vừa cầm được sách, bắt đầu đọc trong phòng xong liền một phát không thể thu dọn, ngay cả bữa tối cũng chưa ăn, một hơi đọc xong cuốn sách.

Lúc này phản ứng cai nghiện cũng ập đến rồi, đọc xong sách cũng có thể ăn bữa tối rồi, nhưng nàng ấy ăn cơm canh, trong miệng luôn cảm thấy không có mùi vị.

Trong đầu toàn là những câu chuyện nàng ấy đã đọc, đặc biệt là câu chuyện cuối cùng.

“Thoại bản dài kỳ! Thật sự là quá đáng rồi.” Lần đầu tiên biết còn có thứ này, nếu không phải phần cuối thư san viết thoại bản đang còn tiếp, nàng ấy còn không biết cuốn sách này là thoại bản dài kỳ.

Bạch Tôn Tinh mỉm cười hiểu ý, mắt sáng long lanh.

Nàng không còn tâm trạng buồn bã nữa, bình tĩnh uống nước trà bốc khói trắng, nhìn nữ t.ử trở nên cáu kỉnh giống hệt như nàng trước kia.

Cuối cùng, cũng có người có cùng tâm trạng với nàng rồi, nàng lau đi giọt nước mắt vốn không tồn tại nơi khóe mắt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Về Cổ Đại Ta Viết Tiểu Thuyết Gây Sốt Cả Thiên Hạ - Chương 11: Chương 11: Sách Này Vừa Xem Liền Không Thể Dừng Lại | MonkeyD