Xuyên Về Đêm Tân Hôn Bị Lưu Đày, Ta Mang Theo Vật Tư Mạt Thế - Chương 149: Chết Rồi, Có Tình Địch

Cập nhật lúc: 04/03/2026 19:38

Thanh Phong ủ rũ ngồi thụp ở góc tường, EMO!

Đúng vậy, trong nhiệm vụ của hắn có mục giám sát Phu nhân. Nhưng hắn không hề có ý xấu.

Chủ yếu là Thế t.ử sợ Phu nhân tính cách lỗ mãng, đắc tội với người khác ở kinh thành.

Thứ yếu thì, chính là Thế t.ử sợ Phu nhân bỏ chạy theo người đàn ông khác!

Haizz, lại bị Phu nhân nhìn thấu hết rồi.

Thế t.ử mà không mau trở về, hắn không giữ được Phu nhân mất!

Ngay trong đêm đó, Thanh Phong vội vàng viết thư chim cho Nam Mặc Trần: "Thế t.ử, thuộc hạ không giữ nổi Phu nhân nữa rồi..."

Chim bồ câu đưa tin bay một chặng đường dài, khi đến tay Nam Mặc Trần thì đã là ba ngày sau.

Sắc mặt Nam Mặc Trần thay đổi hẳn.

Chàng đã tính toán kỹ rằng Tô Minh Nguyệt sẽ không vội tái giá, bởi nàng vốn dĩ không quá hứng thú với đàn ông. Nhưng chàng lại bỏ sót người nhà họ Tô!

Người nhà họ Tô cảm thấy Nam gia đã bạc đãi Tô Minh Nguyệt, nên nhất định phải tìm cho nàng một phu quân tốt hơn!

"Thế t.ử, chúng ta nên về kinh sớm thì hơn."

"Sở Chương thế nào rồi?" Nam Mặc Trần siết mạnh lá thư thành một nắm.

"Cửu Vương Gia đã khai thác được tên Sở Chương từ miệng sát thủ, chẳng bao lâu nữa sẽ làm lớn chuyện lên tận ngự tiền. Chỉ xem Thục Quý Phi bảo vệ hắn ta thế nào thôi."

Nam Mặc Trần hít sâu, buông lỏng nắm đ.ấ.m: "Thái t.ử thì sao?"

"Thái t.ử đã lâm trọng bệnh theo kế hoạch của Hoàng hậu. Thục Quý Phi và Ngũ Điện Hạ qua lại mật thiết, đã không thể chờ đợi được nữa."

Nam Mặc Trần lấy mặt nạ ra đeo vào, lập tức biến thành Lâu Chủ Hồng Nguyệt Lâu: "Ta sẽ cùng Tinh Thần Y về kinh!"

--- Tại kinh thành, việc T.ử Căng đến không hề ảnh hưởng gì đến Tô Minh Nguyệt.

Dù sao nàng cũng đã mệt mỏi với việc bôn ba, giờ nàng chỉ thích cuộc sống ru rú trong nhà, làm sâu gạo, vô cùng sung sướng.

Nàng không ra ngoài, cơ bản sẽ không gặp nguy hiểm. T.ử Căng cũng nhàn rỗi, hàng ngày luyện công luyện quạt.

Tô Minh Nguyệt rất hứng thú với chiếc quạt của hắn.

"T.ử Căng, chiếc quạt của ngươi tự làm sao?"

"Đúng vậy."

"Thật lợi hại! Xương quạt mỏng như vậy mà lại giấu được lưỡi d.a.o sắc bén bên trong. Hễ ai bị ngươi lướt quạt qua, chắc chắn sẽ đổ m.á.u nhiều chỗ."

"Bởi vậy, giang hồ gọi ta là Quạt T.ử Căng."

"Ơ!"

Quạt T.ử Căng! Cái tên này thật sự không hợp với vẻ ngoài tiên phong đạo cốt của hắn chút nào.

Tô Minh Nguyệt cạn lời.

"Nhị tiểu thư có muốn học không? Ta có thể dạy nàng." T.ử Căng mỉm cười nói.

"Thôi khỏi."

Tô Minh Nguyệt thẳng thừng từ chối.

Nàng có sức mạnh và tốc độ, nhưng lại không có nội kình của người luyện võ thời cổ đại. Chiếc quạt đó trong tay nàng, không thể phát huy được hiệu quả tốt nhất.

Hơn nữa, còn kém xa tốc độ khi nàng nổ s.ú.n.g!

"Nhị tiểu thư thấy nó nguy hiểm sao? Vậy thì ta còn có binh khí khác." T.ử Căng lấy ra một chiếc nhẫn.

Trông có vẻ bình thường, nhưng thực chất lại rất tinh xảo. Vừa khởi động cơ quan, đã có những mũi kim độc nhỏ b.ắ.n ra.

"Cái này ta thích!" Tô Minh Nguyệt cực kỳ yêu thích thứ đồ đơn giản mà bạo lực này, hai mắt sáng rực.

T.ử Căng cũng hào phóng, lập tức tặng luôn chiếc nhẫn cho nàng: "Nếu chúng ta không kịp thời bảo vệ nàng, nàng có thể dùng cái này để chế ngự kẻ địch. Kim độc bên trong có tác dụng thấy m.á.u là c.h.ế.t ngay."

"Lợi hại vậy sao? Vậy ta có lỡ tự làm bị thương mình không?" Tô Minh Nguyệt cẩn thận nghiên cứu chiếc nhẫn.

T.ử Căng kiên nhẫn chỉ cho nàng cách sử dụng.

Hai người áp sát vào nhau, Tô Minh Nguyệt ngửi thấy mùi Long Diên Hương, vô thức hỏi: "Long Diên Hương không phải là thứ chỉ có Đế vương mới dùng sao?"

"Có tiền thì cũng mua được thôi." T.ử Căng khựng lại một chút, nhanh ch.óng kéo giãn khoảng cách với nàng.

"Ồ! Vậy lát nữa ta cũng mua một ít. Ta thích mùi hương này." Tô Minh Nguyệt lập tức đi lấy hộp tiền, mở ra đếm một xấp ngân phiếu rồi đưa cho T.ử Căng: "Ngươi giúp ta mua một vạn lượng vàng Long Diên Hương trước đi!"

T.ử Căng: .........

"Sao vậy? Không tiện ư?" Tô Minh Nguyệt chớp chớp mắt, sự nghi ngờ rõ ràng không hề che giấu.

Long Diên Hương cực kỳ quý giá, gần như là sản phẩm độc quyền cho Đế vương. Dù Tô gia có tiền cũng khó mà mua được.

T.ử Căng chỉ là một người giang hồ, sao lại có thứ này?

"Nhị tiểu thư không cần nghi ngờ ta." T.ử Căng cười nói, "Ta phụng mệnh của mẫu thân đến bảo vệ nàng, không hề có ý đồ gì khác."

"Cha ta nói, hai nhà chúng ta từng là thế giao. Nhưng ta đến cả họ của ngươi là gì cũng không biết." Tô Minh Nguyệt nhún vai, "Khó mà không nghi ngờ."

"Ta họ Đơn (shàn)."

Thôi được, hóa ra đúng là Đơn (Quạt) T.ử Căng.

Tô Minh Nguyệt quay lại liền bảo Thanh Phong đi điều tra lai lịch của Đơn T.ử Căng.

Thanh Phong mừng rỡ: "Phu nhân anh minh! Với loại người giang hồ không rõ lai lịch thế này, nhất định phải đề cao cảnh giác."

"Thôi đi! Ngươi chỉ sợ ta để mắt tới hắn thôi chứ gì." Tô Minh Nguyệt trợn mắt.

Thanh Phong cười ngượng nghịu.

Đúng vậy, hắn sợ Phu nhân vì vẻ ngoài mà bị Đơn T.ử Căng dụ dỗ bỏ trốn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.