Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 122
Cập nhật lúc: 08/02/2026 04:36
Hai người bước vào tiệm cơm quốc doanh Hồng Tinh, đúng vào giờ cơm nên trong quán khá đông người, chỉ còn lại hai chiếc bàn trống.
Lâm Đào bảo Hác Mi ngồi xuống trước, còn mình đi xem hôm nay có những món gì. Lúc sắp đi chiến hữu còn truyền đạt kinh nghiệm cho anh, bảo lúc đi ăn cơm thì gọi nhiều món thịt vào, đừng toàn gọi món chay, như thế trông keo kiệt lắm, con gái sẽ không thích đâu.
Lâm Đào từ nhỏ đến lớn chưa từng yêu đương, hoàn toàn là một "con gà mờ". Anh chẳng biết phải cư xử với đồng chí nữ thế nào, nghe theo kinh nghiệm của chiến hữu, Lâm Đào gọi một phần thịt kho tàu, một phần cá kho, lại gọi thêm hai bát mì sốt.
Sau khi trả tiền và phiếu, Lâm Đào quay lại bàn ngồi.
Nhìn cô gái trắng trẻo xinh xắn ngồi đối diện, tai Lâm Đào vô thức đỏ bừng lên. Anh không biết nên nói chủ đề gì để đồng chí nữ thấy hứng thú. Ngoài mấy chuyện trong quân đội thì chỉ có chuyện trên đảo là anh rành nhất, nhưng chẳng biết Hác Mi có thích nghe không.
"Cái đó... cái đó đồng chí Hác Mi, chúng ta trò chuyện chút gì nhé?"
"Được ạ, anh muốn nói chuyện gì?"
Tính cách Hác Mi khá thẳng thắn, nếu không cô đã chẳng đi hỏi thăm về một đồng chí nam không quen biết, lại còn chủ động yêu cầu xem mắt.
"Chuyện trong quân đội đa phần là bí mật, tôi cũng không tiện nói nhiều, tôi kể cho cô nghe về hòn đảo của chúng tôi nhé, cô đã từng đến đảo bao giờ chưa?"
Ngoài quân đội ra thì hòn đảo là nơi Lâm Đào quen thuộc nhất, anh sinh ra và lớn lên ở đó, có quá nhiều câu chuyện để kể.
"Tôi thật sự chưa từng đến đảo, ngay cả tàu cũng chưa từng ngồi, chỉ từng chơi nước ở ven biển thôi, tôi không biết bơi."
Hác Mi sinh ra và lớn lên ở Thanh Đảo, nhưng cô thật sự chưa từng đến đảo, cũng chưa từng ngồi tàu lớn, đúng là một "con vịt trên cạn".
"Cô không biết bơi à, thế thì đáng tiếc quá, nếu có cơ hội tôi sẽ dạy cô bơi. Em gái Bảo Ni của tôi bơi lặn giỏi lắm, còn có thể lặn xuống nước sâu nữa cơ, từ nhỏ nó đã thích ngâm mình dưới biển rồi, hơn nữa sức mạnh của nó rất lớn, đ.á.n.h khắp đảo không có đối thủ."
"Bảo Ni rất lợi hại, từ nhỏ đã thích đi thám hiểm khắp nơi. Mọi ngóc ngách trên đảo nó đều đã đi qua rồi. Bảo Ni còn rất giỏi bắt cá bắt tôm, lúc nào cũng tìm được hải sản lớn."
Người con gái trẻ mà Lâm Đào quen thuộc nhất chính là em gái Bảo Ni, nên khi kể chuyện về Bảo Ni thì anh nói thao thao bất tuyệt, cảm giác nói mấy ngày mấy đêm cũng không hết chuyện.
"Em gái Bảo Ni của anh lợi hại thế sao, sức mạnh của cô ấy thật sự lớn lắm à? Đánh nhau với con trai mà chưa từng thua sao, cô ấy kết hôn chưa?"
Hác Mi cũng từng nghe người khác nhắc đến cái tên Bảo Ni, biết đó là em gái Lâm Đào, rất được cưng chiều trong nhà.
"Bảo Ni kém tôi hai tuổi, đã kết hôn mấy năm rồi, có hai đứa con rồi. Đứa lớn đã bốn năm tuổi, đứa nhỏ này mới mấy tháng tuổi, tôi còn chưa được thấy mặt nữa."
Nhắc đến Lục Cửu nhà Bảo Ni, Lâm Đào thấy hơi nhớ con bé. Lần trước về nhà Lục Cửu chơi với anh rất thân, chẳng hề xa lạ chút nào với người cậu này, rất hoạt bát, rất giống Bảo Ni lúc nhỏ, gan dạ và sức mạnh lớn.
"Đã có hai con rồi cơ à, kết hôn sớm thật đấy, cô ấy cũng lấy chồng trên đảo sao?"
"Ừ, ở trên đảo. Em rể là một lính hải quân, Bảo Ni bây giờ đã là vợ lính rồi."
Về chuyện của Cố Dã, Lâm Đào không nói nhiều, đó là chuyện nhà của Bảo Ni, sau này nếu thật sự thành người một nhà thì sẽ dần tìm hiểu sau.
"Cá kho xong rồi, thịt kho tàu xong rồi, mì sốt cũng xong rồi đây."
Tiếng gọi của nhân viên phục vụ vang lên từ cửa sổ, cơm canh của họ đã xong, Lâm Đào vội vàng chạy qua bê. Bây giờ không có ai bưng lên tận bàn cho đâu, đều phải tự mình đi lấy, tiêu chí chính là tự mình vận động thì mới no bụng.
"Sao anh gọi nhiều thế này? Ăn hết sao được?"
Hác Mi nhìn đĩa cá kho, thịt kho tàu và hai bát mì sốt lớn mà Lâm Đào bưng lên thì giật mình.
"Cô ăn nhiều vào, tôi cũng không biết cô thích ăn gì nữa. Chiến hữu của tôi nói lúc đi xem mắt với đồng chí nữ thì không được toàn gọi món chay, trông sẽ rất keo kiệt, đồng chí nữ sẽ không vui đâu."
Lâm Đào vô tình lỡ miệng nói ra lời của chiến hữu, anh ngượng ngùng gãi đầu, cảm thấy mình thể hiện không được tốt cho lắm.
"Phụt..."
Hác Mi không nhịn được mà bật cười, cảm thấy Lâm Đào lúc này ngô nghê giống hệt một chú ch.ó lớn.
"Chiến hữu của anh đúng là kinh nghiệm đầy mình nhỉ, thôi được rồi, mau ăn đi, để một lát nữa nguội mất, anh cũng ăn nhiều vào, chúng ta không mang cặp l.ồ.ng theo nên không được lãng phí đâu."
"Ừm, cô cũng ăn đi, chúng ta đều ăn nhiều một chút."
Hác Mi biết cường độ huấn luyện của họ rất lớn, lượng ăn cũng rất nhiều, bấy nhiêu món này không được lãng phí, phải ăn hết sạch.
Lần đầu đi ăn cơm, vì pha xử lý "thần sầu" của Lâm Đào mà cả hai đều ăn đến căng tròn cả bụng. Lúc bước ra khỏi tiệm cơm quốc doanh, họ vô thức nấc cụt một cái, nhìn nhau rồi không kìm được mà cười ha ha thành tiếng.
"Ăn hơi nhiều rồi, chúng ta đi dạo một chút đi. Cho xuôi cơm, nếu không sẽ khó chịu lắm."
Lâm Đào còn muốn ở bên Hác Mi thêm một lúc nữa nên tìm một cái cớ khá hợp lý.
"Vậy chúng ta lại vào công viên đi dạo tiếp."
Hai người tâm đầu ý hợp, người trước người sau đi về phía công viên, lúc này đừng nói là xem mắt tìm hiểu, ngay cả vợ chồng đi ngoài đường cũng không được đi quá gần nhau, nếu không sẽ bị đội cờ đỏ bắt lỗi tác phong ngay.
Thời điểm này tư tưởng con người còn rất bảo thủ, nam nữ thụ thụ bất thân được xem trọng lắm. Chẳng giống như mấy chục năm sau, đầy đường người ta phô trương tình cảm, thậm chí còn có những hành động táo bạo hơn khiến người ta không nỡ nhìn thẳng.
Hai người lặng lẽ đi dạo trong công viên, không nói gì nhiều nhưng cảm giác không khí rất tốt. Cuối cùng chẳng biết đã đi bao nhiêu vòng, đi đến mức mặt trời cũng sắp tan ca về nhà rồi.
"Trời hơi muộn rồi, tôi phải về thôi."
"Cũng hơi muộn thật, để tôi đưa cô về, cho an toàn."
"Vâng."
Công viên này ngay gần bệnh viện, chỉ vài phút sau Lâm Đào đã đưa Hác Mi đến trước cửa ký túc xá bệnh viện.
"Đồng chí Hác Mi, tôi... lần sau tôi có thể mời cô đi xem phim được không?"
"Vâng, được ạ, lần sau chúng ta cùng đi xem phim."
Lâm Đào kìm nén sự phấn khích trong lòng, đưa mắt nhìn Hác Mi bước vào ký túc xá. Anh quay người chạy biến đi, anh muốn hét thật to, muốn nhảy cẫng lên, vui quá đi mất. Hác Mi đồng ý đi xem phim với anh, nghĩa là đã đồng ý tìm hiểu yêu đương với anh rồi.
