Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 130
Cập nhật lúc: 08/02/2026 04:38
Bảo Ni mặc thêm áo khoác đẩy cửa đi ra, vừa hay thấy anh cả đi ngang qua cửa nhà.
"Anh cả, có chuyện gì thế ạ?"
"Bảo Ni, em về rồi à, lúc bọn anh về cảng, thuyền của đội 3 chẳng hiểu lái kiểu gì mà đ.â.m sầm vào thuyền đội 1 mình, lúc đó thanh niên tri thức Hàn đang đứng bên mạn thuyền, thế là rơi tọt xuống biển, gãy tay rồi."
Bảo Ni không ngờ thật sự có chuyện xảy ra, bảo anh cả mau đi lo việc đi.
Bảo Ni cũng không biết người ta đưa đi cứu trị ở đâu, còn phải báo cho Cố Dã biết một tiếng, dù sao cũng là anh cả Cố đã gửi gắm nhờ chăm sóc.
Bảo Ni vào nhà nói chuyện này với mẹ, cô phải về nói với Cố Dã một tiếng.
"Được, con mau đi đi, con cái cứ để đây, Tam Thất vừa b.ú xong chưa được bao lâu, không quấy đâu."
Bảo Ni đạp xe đạp đến cổng đơn vị, đăng ký tại cổng bảo vệ nhờ họ thông báo giúp tìm Trung đoàn trưởng Trung đoàn 2 Cố Dã.
Bảo Ni đợi ở cổng một lúc, Cố Dã chạy hớt hải ra.
"Bảo Ni, có chuyện gì thế em?"
Cố Dã sợ hãi vô cùng, Bảo Ni chưa bao giờ đến đơn vị tìm anh cả, chắc chắn là có chuyện gì gấp rồi.
"Chẳng là trước đây không phải anh cả nhờ anh chăm sóc cậu thanh niên tri thức đó, em trai của bạn học anh ấy sao, vừa nãy anh cả về nói lúc họ cập cảng xảy ra tai nạn, thanh niên tri thức Hàn bị gãy tay rồi. Em nghĩ là nên nói với anh một tiếng, dù sao anh cả cũng đã dặn dò mà."
"À! Anh biết rồi, trưa nghỉ anh sẽ đi xem sao, người đang ở đâu thế em?"
Cố Dã không ngờ Hàn Vệ Đông cái thằng nhóc đó lại bị thương, anh đúng là phải đi xem thật, vì anh trai anh hiếm khi nhờ vả anh điều gì.
"Thế em về đây ạ, lát nữa Tam Thất lại đói."
"Em đi chậm thôi, đừng có đạp xe nhanh quá đấy."
"Em biết rồi, lôi thôi quá."
Bảo Ni đi như một cơn gió, làm Cố Dã đứng sau gào với theo bảo cô đi chậm lại.
Lại quay về nhà mẹ đẻ, Lục Cửu và Nhị Bảo đang ngồi trên giường trêu đùa với Tam Thất, Bảo Ni thấy ba đứa trẻ chơi với nhau rất vui vẻ nên không vào quấy rầy.
"Cố Dã nói sao con?"
"Trưa anh ấy qua xem ạ, giờ vẫn chưa biết đang điều trị ở đâu."
Bảo Ni nghĩ phần lớn là đưa đến trạm xá khu gia đình, trình độ bác sĩ ở đó cũng khá ổn.
"Mẹ nghe cha con nói, năm sau trên đảo sẽ xây một bệnh viện lớn đấy, sau này khám bệnh thuận tiện hơn nhiều, đỡ phải cứ có việc gì là lại phải ra khỏi đảo, lỡ hết cả việc."
"Con biết rồi ạ, xây bệnh viện quân khu, thuộc quyền quản lý của quân đội, con nghe Cố Dã nói rồi."
Trên đảo trú đóng bao nhiêu quân lính, trạm xá khu gia đình không đủ dùng, chuyện này đã thảo luận lâu rồi, cuối cùng cũng quyết định xong. Sang năm mùa xuân là khởi công, phần lớn bác sĩ y tá sẽ được điều từ ngoài vào, sau này trên đảo lại náo nhiệt rồi.
Bảo Ni ăn trưa ở nhà mẹ đẻ, quấn kỹ Tam Thất, dùng địu địu sau lưng, cho Lục Cửu ngồi lên gióng trước xe đạp, cái ghế nhỏ bằng mây ông nội đan cho thật là thoải mái.
Đợi đến tối Cố Dã về, Bảo Ni mới biết Hàn Vệ Đông đang nằm ở trạm xá khu gia đình, phải hai ngày nữa mới được ra viện.
Bảo Ni vốn không giỏi nấu nướng, cũng chẳng thể mang cơm sang để tỏ lòng thành được. Cố Dã bảo không sao đâu, để cậu ta tự ra căng tin ăn, ra viện rồi tính sau, không cần Bảo Ni phải bận tâm.
Bảo Ni nghe vậy thì thấy không cần bận tâm là tốt nhất, cô thật sự không thạo nấu ăn, cũng không tiện chăm sóc người bệnh. Nếu Cố Dã đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi thì cô cũng chẳng cần lo lắng nữa.
Chương 104 Lục Cửu yêu cái đẹp
Bảo Ni không bận tâm đến chuyện của Hàn Vệ Đông nữa, nhưng không ngờ Lục Cửu lại bắt đầu bận tâm.
"Mẹ ơi, con ra ngoài chơi một lát ạ."
"Đi đi con, chú ý an toàn nhé, những chỗ nào không được phép đến thì phải nhớ kỹ đấy."
"Con biết rồi mẹ ơi."
Lục Cửu mặc một chiếc áo hoa màu hồng, đây là áo bà cố may cho con bé, vẫn là xấp vải lỗi mà Bảo Ni mang về trước đây.
Áo bông mỏng bà nội Bảo Ni làm mặc rất thoải mái, bà làm cho Lục Cửu hai cái để thay đổi. Lại dùng vải lỗi làm thêm mấy cái áo khoác lớn, chọn những tấm vải màu tươi tắn mà làm. Lục Cửu là một cô bé điệu đà, cái mặt đen nhẻm vì nắng nhưng lại rất thích những màu sắc sặc sỡ.
"Lục Cửu, tớ nghe nói ở trạm xá mới có một chú rất đẹp trai đến đấy, chúng mình qua xem đi."
Ở đây lâu rồi, Thiết Đản nhà Tiểu đoàn trưởng Đoạn đã quen thân với Lục Cửu, gan cũng lớn hơn và hoạt bát hẳn lên.
Đây là chuyện cu cậu nghe mẹ và cô mình nói ngày hôm qua, bảo là chú đó trông tuấn tú lắm, nhìn thôi cũng thấy dễ chịu rồi.
"Thật à, đẹp thế cơ á, tụi mình qua xem đi."
Hai cái mầm non "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã" dắt tay nhau đi đến trạm xá.
"Ơ, đây chẳng phải Lục Cửu sao, sao cháu lại đến đây?"
Gặp cô y tá quen biết Lục Cửu ở cổng, cô mỉm cười hỏi con bé.
"Cô ơi, cháu nghe nói có một chú rất đẹp trai đang ở đây, cháu muốn xem chú ấy ở đâu ạ."
Thiết Đản cũng xen vào: "Cháu nghe nói đẹp lắm ạ, nhìn là thấy thoải mái luôn."
Trẻ con chẳng hiểu ý nghĩa là gì, chỉ biết học vẹt thôi.
"Cái thằng bé này, nói bậy bạ gì thế."
Cô y tá b.úng nhẹ vào đầu Thiết Đản một cái, cái này là nghe ai nói không biết nữa.
"Được rồi, hai đứa ra ngoài chơi đi, không được quậy phá trong trạm xá đâu nhé, không là cô đi mách mẹ đấy."
Lục Cửu nháy mắt với Thiết Đản, hai đứa quay người bỏ đi, rút lui trước rồi tìm cơ hội lẻn vào sau.
Cô y tá bận việc đi mất, hai đứa nhỏ nấp gần đó thấy người đi rồi bèn vội vàng chạy vào trạm xá.
Cái trạm xá chẳng lớn lắm, Lục Cửu đã quá quen thuộc rồi, con bé dẫn Thiết Đản đi về phía các phòng bệnh.
Chẳng biết ở phòng nào, hai đứa nhỏ cứ đi soi từng cửa một, làm mọi người đều thấy lạ, chẳng biết hai đứa trẻ này ở đâu ra, có người nhận ra là con gái Trung đoàn trưởng Cố, còn thắc mắc, chưa nghe nói nhà Trung đoàn trưởng Cố có ai nằm viện cả.
"A! Chú đẹp trai, sao chú lại ở đây?"
Lục Cửu không ngờ lại gặp được chú đẹp trai ở đây, lâu lắm rồi con bé không thấy chú ấy.
Hàn Vệ Đông nghe tiếng nhìn lại, một cô bé đen nhẻm, mặc chiếc áo hoa màu hồng đang ngước khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn mình. Đôi mắt to tròn long lanh, trông rất có thần.
"Cháu là Lục Cửu nhà Trung đoàn trưởng Cố phải không, sao cháu lại đến đây?"
"Thiết Đản bảo có một chú rất đẹp trai đang ở đây, mọi người đều đến xem rồi nên tụi cháu cũng đến xem ạ."
Lục Cửu nhìn người chú đang bó bột, tay treo trên cổ, đôi mắt đảo liên hồi: "Chú ơi, chắc là mọi người đang nói về chú đấy ạ."
