Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 142
Cập nhật lúc: 08/02/2026 04:41
Trong lòng Bảo Ni còn có một vài dự tính, đó là trồng thêm nhiều cây ăn quả. Táo của tỉnh Lỗ bọn họ ở đời sau cũng rất nổi tiếng, chứng tỏ khí hậu và thổ nhưỡng ở đây thích hợp để trồng cây táo. Hơn nữa táo có thời gian bảo quản dài, trồng nhiều có thể mang đi bán, tăng thêm thu nhập.
“Được rồi, chúng ta về thôi, chuyện sau này em đừng lo nữa, anh sẽ trao đổi với bộ phận hậu cần, cần hỗ trợ gì thì cứ tìm họ.”
Cố Dã biết Bảo Ni làm vậy là vì lo cho mình, quân đội là nơi làm việc theo nguyên tắc, ai làm việc nấy.
“Biết rồi, thật là hay lo xa.”
Mấy người lại chèo thuyền trở về giống như lúc đến.
Cố Dã và Bảo Ni mang theo số gà rừng được chia về nhà ngoại đón con, tiện thể ăn ké một bữa cơm. Những con gà rừng khác thì mấy người chia nhau, mấy chiến sĩ chưa lập gia đình thì tới nhà doanh trưởng Đoạn ăn ké một bữa cho đỡ thèm.
“Bà nội, còn cơm không ạ?”
“Mọi người chưa ăn trưa à? Trong nồi vẫn còn chừa lại cho mọi người đây, bà chỉ sợ mọi người về muộn bị đói bụng.”
Bà nội bưng cơm vào bếp, Cố Dã đi theo giúp một tay, anh không nỡ để bà nội phải phục vụ mình.
Bảo Ni thì ngồi đó không buồn cử động, lúc ở trên đảo không thấy đói mấy, vừa xuống thuyền là đã thấy bụng đói cồn cào rồi.
Buổi tối ăn một bữa canh gà rừng thơm ngon, gia đình bốn người mãn nguyện ra về.
Bảo Ni giao con cho Cố Dã, bản thân đi viết báo cáo, lần này phải viết chi tiết hơn. Trong đó đề cập đến một số khó khăn mà các gia đình quân nhân phải đối mặt, trẻ em bị suy dinh dưỡng, nhiều vợ quân nhân bị thiếu m.á.u. Còn có những người vợ không đi theo quân đội, cuộc sống của họ cũng không hề dễ dàng…
Bảo Ni viết đến quên cả thời gian, mãi cho đến khi tiếng khóc của Tam Thất truyền lại, Bảo Ni mới nhận ra đã quá muộn rồi. Tam Thất cả ngày uống sữa bột, đây là thèm sữa mẹ rồi.
Bảo Ni rửa sạch tay, đón lấy Tam Thất, cậu nhóc nôn nóng rúc vào lòng, tay vẫn cứ túm c.h.ặ.t lấy áo mẹ.
Bảo Ni bế Tam Thất ngồi lên giường, vội vàng cho bé b.ú, nếu không lát nữa lại khóc. Tam Thất rất ít khi khóc, vài lần hiếm hoi đa số đều liên quan đến chuyện b.ú sữa.
Dỗ con ngủ xong, Bảo Ni đi vào thư phòng, bổ sung nốt bản báo cáo, lại nhờ Cố Dã kiểm tra giúp xem có chỗ nào không phù hợp với chính sách, hay có lời nào không nên nói hay không. Bảo Ni không quá nhạy cảm với chính trị thời đại này, quá dựa trên bề mặt.
Cố Dã xem từ đầu đến cuối, sửa lại vài câu và một số cách dùng từ, những chỗ khác đều rất tốt.
Nhân viên hậu c.ầ.n s.au khi nghiên cứu kỹ bản báo cáo của Bảo Ni đã đưa ra phê duyệt.
Bổ nhiệm Bảo Ni làm đội trưởng đội khai hoang, các vợ quân nhân trong khu tập thể quân đội trên nguyên tắc tự nguyện, có thể tự do lựa chọn có tham gia đội khai hoang hay không. Đội khai hoang là đơn vị trực thuộc bộ phận hậu cần, sẽ không bị bắt bẻ, gây ra những rắc rối không đáng có.
Bảo Ni với tư cách là đội trưởng, cô đã đề ra một loạt các quy tắc và chế độ. Đội khai hoang của họ cũng tính điểm công, nhưng không phải kiểu làm nhiều làm ít đều tính điểm như nhau mà là phân phối theo lao động, làm nhiều hưởng nhiều, như vậy mới công bằng.
Còn một điểm nữa, Bảo Ni đã nói rõ ràng, đó là đội khai hoang của họ lao động một năm, nếu gặp thời tiết xấu, trắng tay thì họ cũng phải tự chịu hậu quả. Không ai sẽ đứng ra gánh vác giúp họ, quân đội cũng không gánh vác nổi.
Lúc mới nghe nói khu tập thể sắp thành lập đội khai hoang, mọi người đã vui mừng biết bao nhiêu, nhưng sau khi nghe quy định của Bảo Ni, mọi người lại thất vọng bấy nhiêu. Trên đảo quanh năm có bão, một trận bão tràn tới, họ có thể sẽ mất trắng tất cả, vậy chẳng phải là công cốc sao.
Hiện tại nhà nào cũng không có lương thực dư dả, khai hoang chẳng phải tốn thể lực, chẳng phải tốn thêm lương thực sao, nếu mùa thu trắng tay thì chẳng phải là lỗ vốn sao, không làm, kiên quyết không làm. Khu tập thể quân đội có không ít vợ quân nhân không có việc làm, đám đông vừa rồi còn ồn ào náo nhiệt, thoắt cái đã chẳng còn lại mấy người.
Thực ra Bảo Ni cũng thở phào nhẹ nhõm, năm đầu tiên cô cũng không chắc chắn lắm, thật sự chỉ muốn làm thí điểm, không muốn dẫn theo quá nhiều người. Nhưng lại không thể đối xử phân biệt, nên mới đưa ra nhiều điều kiện, đây cũng không phải là đưa ra bừa bãi mà là định ra dựa theo tình hình thực tế.
Hiện tại còn lại mười mấy người này lại đúng ý Bảo Ni, nếu năm nay thu hoạch tốt thì năm sau tính tiếp.
Mục đích của Bảo Ni thực ra vẫn là trồng rong biển, khai hoang chỉ là phụ họa thêm.
“Những điều tôi nói trước đây đều là những chuyện có thể xảy ra, có thể chúng ta vất vả một năm, cuối cùng lại chẳng thu được gì. Cũng có thể đến mùa thu thu hoạch dồi dào, chuyện này đều không có gì chắc chắn, hy vọng mọi người suy nghĩ cho kỹ, tránh để sau này hối hận.”
“Chúng tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, không hối hận.”
Những chị dâu ở lại đồng thanh trả lời, khí thế hào hùng. Sức lực vốn dĩ không đáng tiền, lãng phí thì lãng phí, có làm sao đâu.
Cứ như vậy, tiểu đội khai hoang chính thức được thành lập.
Chương 114 Tiểu đội khai hoang vào đảo
Dưới sự dẫn dắt của Bảo Ni làm trưởng nhóm, các thành viên gồm Triệu Viện, chị dâu họ Hoàng, Cát Hồng Hoa, Đoạn Tiểu Thảo, Chu Mỹ Lệ, Phó An Nhiên, Trương Quế Hương, chị dâu họ Chu, Tống Chiêu Đệ, Mã Lan Hoa đã chính thức thành lập tiểu đội khai hoang.
Mấy người chị dâu này, ngoại trừ Tống Chiêu Đệ và Mã Lan Hoa, những người khác Bảo Ni đều đã ít nhiều tiếp xúc qua.
Những người chị dâu này bất kể chồng họ thuộc trung đoàn nào, hiện tại họ đều có một mái nhà chung là tiểu đội khai hoang, họ đều là vợ quân nhân. Sau khi rất nhiều vợ quân nhân lựa chọn rời đi, những người còn lại dù là vì lý do gì Bảo Ni đều hoan nghênh.
Trong số mấy người này, Triệu Viện, Cát Hồng Hoa và Đoạn Tiểu Thảo không biết bơi, còn những chị dâu khác dù là bơi ch.ó hay bơi tự do… đều có thể vùng vẫy để không bị chìm, đều có thể bơi được.
Bảo Ni đưa mấy người họ về nhà mình họp một buổi ngắn, trước hết cần tìm hiểu tình hình cơ bản của mỗi nhà. Đặc biệt là những nhà có con nhỏ, con cái sắp xếp thế nào, đến tiểu đội khai hoang đã bàn bạc với chồng mình chưa?
“Đội trưởng, còn phải được chồng đồng ý sao ạ?”
Tống Chiêu Đệ yếu ớt hỏi, chồng cô không đồng ý cho cô tới đây, con cái ở nhà còn nhỏ, cần người chăm sóc.
“Đúng vậy, chúng ta không thể vì tham gia đội khai hoang mà để xảy ra mâu thuẫn gia đình được, như vậy chẳng phải là đảo lộn hết cả rồi sao.”
Tống Chiêu Đệ nhớ tới lời của chồng mình: “Tống Chiêu Đệ, nếu cô còn vì nhà ngoại mà sống những ngày tháng dè sẻn, không chăm sóc tốt cho con cái thì chúng ta ly hôn.”
Tống Chiêu Đệ cuối cùng đứng dậy rời đi, Bảo Ni không hiểu tại sao.
“Cô không biết đâu, nhà ngoại Tống Chiêu Đệ trọng nam khinh nữ, đối xử không tốt với con gái, công dụng duy nhất là để đổi tiền sính lễ cho con trai. Chiêu Đệ luôn muốn trợ cấp cho nhà ngoại, chồng cô ấy không cho cô ấy quản tiền, cô ấy muốn tự mình kiếm một chút, nhưng con cái nhà cô ấy còn nhỏ, chồng cô ấy không đồng ý.”
