Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 202
Cập nhật lúc: 08/02/2026 05:16
Bảo Ni cảm thấy Cố Dã chẳng có chút m.á.u hóng hớt nào cả, cũng thực sự khâm phục, sao lại chẳng có tính hiếu kỳ gì thế nhỉ.
"Anh không có hứng thú với chuyện của họ nên cũng chẳng hỏi kỹ, vả lại cũng nghĩ là chị dâu chắc chắn sẽ viết thư kể với em, anh mà kể dăm ba câu đại khái lại làm ảnh hưởng đến tâm trạng của em."
Bảo Ni bĩu môi, Cố Dã giờ đã học được cách lấp l.i.ế.m rồi, cái lý do này tìm hay thật, cô chẳng có cách nào phản bác lại được.
"Coi như cho anh qua cửa, hừ, đồng chí Cố Dã, anh giờ càng ngày càng tinh ranh rồi đấy, còn học được cách lấp l.i.ế.m em nữa, xem ra em cần phải dạy cho anh một bài học ra trò mới được."
Hai người nô đùa ầm ĩ trong bếp, cho đến khi có một giọng nói bất mãn truyền tới: "Bố mẹ ơi, hai người làm gì thế ạ, lớn đùng cả rồi mà còn nghịch ngợm. Con với em đều đói rồi, cứ thế này nữa là chúng con đi mách bà ngoại đấy, bảo bố mẹ ngược đãi con ruột."
Lục Cửu phụng phịu, cô bé đói thật rồi, đồ ngon bác dâu gửi tuy ngon nhưng không no bụng, cô bé muốn ăn cơm.
"Cho bà ngoại đ.á.n.h m.ô.n.g!"
Tam Thất nghiêm túc nói chêm vào, từ sau khi chứng kiến sự oai phong của bà ngoại lúc đ.á.n.h người, hễ có chuyện gì là cậu bé lại đòi bà ngoại đ.á.n.h m.ô.n.g.
"Xong ngay, xong ngay đây..."
Sinh con đẻ cái làm gì, toàn là nợ đời, đứa nào là áo bông nhỏ đâu, chẳng có đứa nào cả.
Bảo Ni lầm bầm trong lòng, lời này không thể nói ra miệng được, nếu không lại sinh chuyện.
Thịt hộp làm nước dùng, mì sợi ăn càng thêm ngon!
Ăn no uống đủ, Lục Cửu cũng không còn dỗi chuyện bố mẹ mải chơi không chịu nấu cơm nữa, giúp mẹ dọn dẹp bàn ăn, bố thì đang giặt quần áo ngoài sân.
"Tam Thất, đừng có nghịch nước, lát nữa là ướt hết quần áo bây giờ."
"Không đâu, cẩn thận mà." Tam Thất đáp một câu, vẫn thản nhiên nghịch nước, đột nhiên cảm thấy mình bị nhấc bổng lên không trung, cậu bé ngơ ngác quay đầu lại nhìn, là mẹ cậu đang túm cổ áo nhấc cậu lên.
"Tam Thất, có phải con cũng muốn nếm thử uy lực của cái chổi lông gà không?" Bảo Ni vừa nói vừa vẫy vẫy cái tay, Tam Thất đung đưa theo nhịp tay của mẹ.
"Mẹ ơi, con không nghịch nữa đâu, con đi ngủ đây ạ."
Tam Thất cười nịnh nọt, cái ngữ này mà ở thời kỳ kháng chiến thì đúng chuẩn là kẻ phản bội rồi, chưa đ.á.n.h đã khai, chưa đ.á.n.h đã khuất phục.
Bảo Ni đặt Tam Thất xuống, tét vào m.ô.n.g cậu bé một cái, cái miệng này đúng là không mọc phí.
Tam Thất vốn đã khuất phục trước vũ lực của mẹ nên lủi thủi đi về phòng, miệng còn lầm bầm: "Chẳng qua là sức mạnh lớn thôi mà."
Lại qua vài ngày nữa, Bảo Ni đi tuần tra xong bãi nuôi trồng rong biển, "Hàn Vệ Đông, chuẩn bị đi, hậu thế bắt đầu thu hoạch rong biển, đến lúc rồi."
Hàn Vệ Đông phấn khích đứng bật dậy, cuối cùng cũng đến lúc thu hoạch rồi, thật chẳng dễ dàng gì, cứ nơm nớp lo sợ suốt.
"Chị ơi, thu hoạch hết luôn ạ? Mấy người chúng ta có ít quá không chị, thu hoạch xong còn phải phơi nữa cơ mà."
Hàn Vệ Đông và những người khác trước đó đã cùng ông nội Lâm làm rất nhiều giàn phơi rong biển, vạn sự đã chuẩn bị xong, chỉ chờ gió đông thôi.
"Còn có các chiến sĩ của bộ đội nữa mà, mấy đứa đi theo cùng, chia một bộ phận ở trên bờ phụ trách phơi, những người khác thì xuống nước."
"Em biết rồi, lát nữa em đi chia nhóm ngay đây."
Bảo Ni dặn dò xong xuôi mọi chuyện thì rời đi.
Ngày hôm sau, bộ đội cử hẳn một đại đội chiến sĩ tới, dưới sự chỉ huy của Bảo Ni, cắt dây thừng có mầm rong biển xuống, đặt lên thuyền, bố của Bảo Ni cũng cử một chiếc thuyền đ.á.n.h cá lớn tới giúp đỡ, chiếc này dùng sướng hơn thuyền nhỏ nhiều.
"Tất cả cẩn thận nhé, rong biển mọc rất dài, đừng làm đứt đấy."
"Đã rõ ạ!"
Đám thanh niên phấn khích như được tiêm m.á.u gà, xắn tay áo chuẩn bị làm một phen ra trò.
Năm nay rong biển mọc tốt, to béo hơn hẳn lần thí nghiệm trước, chiều dài cũng dài hơn nhiều. Có lẽ là nhờ công thức đất của thầy Cao, vừa diệt sâu bọ lại vừa thúc đẩy sinh trưởng. Mỗi sợi rong biển đều dài hơn một mét, phần gốc rong biển rất dày dặn, màu sắc cũng rất đậm.
Sau khi chuyến tàu chở rong biển đầu tiên cập bến, đám đông đứng xem đã sôi sục hẳn lên, con bé Bảo Ni nhà họ Lâm thực sự đã trồng thành công rong biển rồi, thật không thể tin nổi.
"Bảo Ni, rong biển này trồng thành công rồi hả cháu?"
Một bà lão gầy đen kéo tay Bảo Ni, vô cùng xúc động.
"Vẫn chưa hoàn toàn thành công đâu ạ, đây mới chỉ là giai đoạn thí nghiệm thôi. Bà ơi, cháu đang bận lắm, bà có hiếu kỳ thì sang bên kia giúp mọi người phơi phóng đi ạ."
"Được, được, bà già này tuy sức không lớn bằng cháu nhưng cũng không hề nhỏ đâu nhé."
Bà lão hăng hái chạy đi giúp đỡ, tốc độ đúng là nhanh thoăn thoắt.
"Chị Bảo Ni, bác Lâm đã đ.á.n.h xe bò tới rồi, chúng ta xếp lên xe thôi ạ. May mà dùng thuyền đ.á.n.h cá lớn, cập bến ở cầu cảng này, nếu không thì chẳng dùng được xe bò mất, trọng lượng này không hề nhẹ đâu ạ!"
Một mình Hàn Vệ Đông bê một sọt dây mầm rong biển mà thấy chật vật, nặng quá trời luôn.
"Đừng có cảm thán nữa, mau làm việc đi."
Bảo Ni nhấc một sọt dây mầm rong biển đặt lên xe, xếp đầy một xe là lại vận chuyển ra bãi phơi phía bên kia.
Từng dãy từng dãy giàn phơi đã sẵn sàng, Bảo Ni tiên phong xách một sọt dây mầm rong biển tới, làm mẫu cho mọi người xem cách làm, rong biển cần phải gỡ từng sợi một ra khỏi dây thừng, phải đảm bảo tính nguyên vẹn của sợi rong biển, nhất là phần gốc rong biển không được làm đứt.
Có Bảo Ni làm mẫu, các bà các mẹ đều là tay làm việc giỏi, nhanh ch.óng nắm bắt được kỹ thuật.
Từng sọt từng sọt dây mầm rong biển được vận chuyển tới, trên bãi phơi người qua kẻ lại tấp nập, các chị dâu trong khu nhà công vụ, các bà các mẹ ở đội một, các ông các bà, và cả lũ trẻ con chạy nhảy khắp nơi, tạo nên một bức tranh mùa màng bội thu tuyệt đẹp!
Các chiến sĩ bộ đội phụ trách bốc hàng lên thuyền, bố Bảo Ni dẫn người vận chuyển ra ngoài, Hàn Vệ Đông và những người khác phụ trách dỡ hàng, một dây chuyền sản xuất thủ công đơn giản đã hoàn thành, đây chính là hy vọng, hy vọng thuộc về những ngư dân trên đảo.
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, toàn bộ rong biển đã được thu hoạch về, những sợi rong biển đung đưa trong gió trên bãi phơi, dưới ánh ráng chiều rực rỡ, trông như được mạ một lớp ánh vàng, đẹp vô cùng!
Chương 163 Sự cầu cứu từ bác sĩ Dương
Toàn bộ rong biển đã được thu hoạch về, nhóm Bảo Ni cũng yên tâm hơn nhiều, chỉ cần phơi khô xong thì những chuyện khác không còn là vấn đề nữa.
Việc phơi rong biển cũng khá dễ dàng, chỉ cần chú ý một vài điểm mấu chốt là được. Khi thời tiết đẹp thì trải phẳng rong biển trên mặt đất hoặc treo lên sào, cũng có thể phơi trên dây thừng. Khi thời tiết không tốt thì phải kịp thời thu dọn vào, đợi khi thời tiết tốt hơn mới đem ra phơi tiếp, tuyệt đối không được dùng nước ngọt hay nước sạch để rửa rong biển, sẽ rất dễ bị thối rữa.
