Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 213
Cập nhật lúc: 08/02/2026 05:19
Người phụ nữ đầm đìa mồ hôi nghe thấy lời Cố Dã nói thì mặt lại tái thêm một bậc, không biết là do đau hay do tức.
Bảo Ni dùng lực đẩy mạnh một cái, hất người phụ nữ về phía người đàn ông trung niên, suýt chút nữa thì làm ông ta ngã nhào: "Chủ nhiệm!" Cô y tá nhỏ khá dũng cảm, nhanh ch.óng lao ra đỡ lấy, tránh được một tai họa.
"Chủ nhiệm, cô ta... cô ta... em... tay em đau quá, hu hu..."
"Đưa bác sĩ Nam đi nghỉ ngơi, thay bộ quần áo khác đi."
Cô y tá nhỏ dắt người phụ nữ vẫn còn ấm ức rời đi, người đàn ông trung niên đối mặt với ánh mắt cười như không cười của Bảo Ni thì thấy hơi hổ thẹn. Chuyện bác sĩ Nam làm ầm ĩ mấy ngày nay ông cũng có nghe loáng thoáng.
"Đồng chí này, thật xin lỗi, chúng tôi quản lý thiếu sót, sau này nhất định sẽ chú ý." Thái độ của vị chủ nhiệm khá chân thành, chỉ là không biết có đủ cứng rắn không thôi.
"Chồng tôi bảo vệ đất nước, bị thương nằm viện mà còn bị người rảnh rỗi quấy rầy, điểm này tôi rất không hài lòng. Nếu còn có lần sau, tôi sẽ lên bộ tư lệnh quân khu hỏi xem chuyện này có ai quản lý không? Ngoài ra, bảo bà chị lúc nãy quay lại đây dọn sạch đống bẩn thỉu dưới đất đi, bẩn c.h.ế.t đi được." Thái độ của Bảo Ni tuyệt đối là gay gắt, đối với những kẻ muốn cạy góc tường nhà mình, tuyệt đối không được nương tay.
Nếu cái góc tường kia tự nguyện để người ta cạy thì cô không còn gì để nói, sẵn sàng dâng hai tay nhường bước. Nhưng bây giờ, góc tường nhà cô không đồng ý bị cạy, cô nhất định không bỏ qua.
"Nhất định, nhất định, chuyện này tôi sẽ xử lý." Vị chủ nhiệm trung niên rời đi, nhìn cái lưng cũng thấy ông ta đang giận không nhẹ, không biết là giận vị bác sĩ kia hay là giận thái độ không khách sáo của Bảo Ni.
"Vợ ơi, uy vũ quá! Anh bây giờ là người đi lại bất tiện, em phải bảo vệ anh cho tốt đấy." Cố Dã nhìn Bảo Ni với vẻ đáng thương, chỉ thiếu nước rặn ra mấy giọt nước mắt thôi.
"Được rồi, đừng có làm cái bộ dạng quái gở đó nữa, không phù hợp với thiết lập nhân vật Trung đoàn trưởng Cố của anh đâu." Bảo Ni vỗ anh một cái, kiểm tra lại thấy trên giường may mà không bị b.ắ.n nước canh vào.
"Chào cô, tôi đến dọn vệ sinh."
Một người dì tầm năm mươi tuổi cầm cây lau nhà bước vào, Bảo Ni cũng đoán trước được rồi, vị đại tiểu thư kia làm sao mà chịu sang đây được.
"Ôi chao, phí quá, thịt sườn nhiều thế này cơ mà, sao lại không biết tiết kiệm thế nhỉ? Thật là phí của trời..." Người dì vừa làm vừa lầm bầm, miệng nói không ngừng nghỉ cho đến tận lúc lau xong sàn nhà đi ra.
Bảo Ni cũng thật khâm phục người dì này, đúng là biết càm ràm, không biết người nhà dì ấy chịu đựng thế nào được.
"Tối nay muốn ăn gì, em qua chỗ sư phụ Thẩm mang về cho anh." Bảo Ni thấy trời không còn sớm nữa, đi sang chỗ sư phụ Thẩm còn phải ngồi xe buýt.
"Bảo Ni, Bảo Ni, anh... anh muốn đi vệ sinh."
Cố Dã có chút không tự nhiên, anh đi lại bất tiện nên thấy rất khó xử.
"Có bô tiểu không?"
Bảo Ni vừa nói vừa cúi xuống gầm giường tìm kiếm một hồi, không có, chỉ có bô nhổ đờm thôi, cái này thì không tiện rồi.
"Cố Dã, không có bô, em bế anh vào nhà vệ sinh nhé, đến lúc đó em sẽ như xi tè cho Lục Cửu và Tam Thất ấy, cũng xi cho anh luôn, đỡ cho anh cứ hay tị nạnh với con gái con trai mình." Bảo Ni nói xong, chính cô cũng không nhịn được mà bật cười.
Cố Dã bây giờ là cá nằm trên thớt, người ta là d.a.o thớt, biết làm thế nào được, đành phải nhịn thôi.
Bảo Ni sức dài vai rộng, một cái bế kiểu công chúa, vững vàng nhấc Cố Dã lên đi về phía nhà vệ sinh. Trên hành lang, những ai nhìn thấy cảnh này đều thốt lên kinh ngạc, trợn tròn mắt.
Cố Dã vùi đầu vào lòng Bảo Ni, xấu hổ quá chừng.
Ở nhà vệ sinh nam, Bảo Ni gọi vài tiếng, xác nhận không có ai mới đặt Cố Dã xuống, để anh tựa lưng vào mình rồi giải quyết vấn đề sinh lý.
"Sao thế, còn phải để em huýt sáo thì mới đi được à, vậy em huýt nhé."
"Bảo Ni, em bắt nạt anh."
Cố Dã có chút ngại ngùng, mãi mới giải quyết xong, được Bảo Ni bế về phòng bệnh, nằm trên giường mà mặt vẫn còn nóng bừng.
Chương 172 Những chuyện lặt vặt lúc nằm viện
Bảo Ni đổ chút nước nóng từ phích nước vào chậu, lại cho thêm ít nước lạnh, giặt khăn mặt rồi lau rửa cẩn thận cho Cố Dã, khéo léo tránh vết thương.
Bảo Ni lại thay cho Cố Dã bộ đồ lót mang từ nhà đi, để anh được sạch sẽ, sảng khoái. "Được rồi, anh ngủ một lát đi, em giặt quần áo xong rồi qua chỗ chú nhỏ mang đồ ngon về cho anh."
"Bảo Ni, vất vả cho em rồi, anh đợi em về, em phải về nhanh đấy nhé." Trong lòng Cố Dã thấy rất dễ chịu, trước đây bị thương nằm viện làm gì có được đãi ngộ thế này.
"Biết rồi, đồ trẻ con!" Bảo Ni bưng chậu nước vào nhà vệ sinh, giặt sạch quần áo rồi đem phơi. Lúc quay lại phòng bệnh, Cố Dã đã ngủ say, lần này đúng là bị thương không nhẹ.
Bảo Ni trao đổi với y tá ở trạm trực, tối nay Cố Dã còn phải tiêm, bảo họ lưu ý một chút, không được để mấy thứ mèo mả gà đồng tùy tiện vào, nếu không cô sẽ không khách sáo đâu.
Đợi Bảo Ni đi rồi, mấy cô y tá tụ tập lại: "Biết không, đây chính là vợ của Trung đoàn trưởng Cố đấy, ghê gớm lắm. Vừa mới đến đã mắng cho y tá Vương một trận tơi bời, còn mách với y tá trưởng nữa."
Y tá Giáp vẫn còn chưa hết bàng hoàng, đúng là không dây vào được, sau này phải chú ý một chút.
"Y tá Vương cũng là tự làm tự chịu thôi, ngày nào cũng lẽo đẽo theo sau bác sĩ Nam như cái đuôi ấy, không biết cô ta mưu đồ cái gì nữa?" Y tá Ất không ưa nổi y tá Vương, lúc nào cũng cáo mượn oai hùm, đáng đời, lần này đụng phải đá tảng rồi nhé.
"Không ngờ Trung đoàn trưởng Cố kết hôn thật rồi, kế hoạch của bác sĩ Nam phá sản rồi nhé!" Y tá Bính không biết là đang hả hê hay là cực kỳ hả hê nữa.
"Trung đoàn trưởng Cố ba mươi mốt tuổi rồi, sao có thể chưa kết hôn được, giả ngây giả ngô, thật mất mặt." Y tá Ất rất dám nói, không phải là kẻ khờ thì cũng là người có chỗ dựa vững chắc.
"Không có việc gì làm hay sao mà tụ tập ở đây buôn chuyện thế này?" Y tá trưởng thấy mấy cô gái nhỏ thầm thì nãy giờ, chẳng thèm nể nang gì.
Vừa nghe thấy tiếng y tá trưởng, bốn cô y tá Giáp, Ất, Bính, Đinh vội vàng tản ra, chạy mất hút.
Y tá trưởng lắc đầu, mấy cái đứa này, sao lại thích buôn chuyện thế không biết, chắc là chưa mệt rồi.
Những chuyện này Bảo Ni không biết, lúc này cô đã đến trước cửa tiệm cơm quốc doanh Tứ Hải Cư nơi chú nhỏ làm việc.
Chưa đến giờ cơm nên không đông khách lắm, Bảo Ni đi vào chào hỏi người phục vụ quen mặt. "Chị Trương, sư phụ Thẩm có ở đây không ạ?"
