Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 221

Cập nhật lúc: 08/02/2026 05:21

"Hức... hức..."

Nam Lan Lan dù có ngốc đến mấy cũng nhận ra ba mình đang nói thật, ánh mắt đó thật đáng sợ.

"Con... con biết rồi, con sẽ không tìm đoàn trưởng Cố nữa." Nam Lan Lan lắp bắp nói, cô ta không thể đi đến nơi hẻo lánh đó được, đáng sợ lắm.

Nhìn con gái lảo đảo chạy về phòng, sắc mặt viện trưởng Nam mới hòa hoãn đôi chút. Ông quay sang nói với chủ nhiệm Hồ: "Tiểu Hồ, con bé nó không hiểu chuyện, để cậu chê cười rồi. Nhà có mỗi mụn con gái này, bị mẹ nó chiều hư mất rồi."

Chủ nhiệm Hồ trong lòng đổ mồ hôi lạnh, cũng chỉ đành cười đáp: "Kết hôn rồi sẽ ổn thôi ạ, những đứa trẻ được yêu chiều thì thường trưởng thành muộn hơn một chút."

Viện trưởng Nam xua tay, tự ông cũng biết Tiểu Hồ đang cho ông bậc thang để xuống, chứ nhà ai có cô con gái ba mươi tuổi rồi mà còn thế này, đúng là để người ta cười rụng răng, đều là do mẹ nó chiều mà ra.

Trong lòng viện trưởng Nam đổ sạch tội lỗi cho người khác một cách dứt khoát, ai sai cũng được chứ ông sao có thể sai.

Chủ nhiệm Hồ rời khỏi nhà viện trưởng Nam, thầm hạ quyết tâm trong lòng, mấy đứa con nhà mình phải quản cho c.h.ặ.t mới được, ông không có năng lực lớn như vậy để đi dọn dẹp hậu quả cho chúng. Cách giáo d.ụ.c của nhà viện trưởng Nam thật đúng là...

Nỗi băn khoăn của chủ nhiệm Hồ chẳng ai hay biết, mà có biết cũng chẳng ai quan tâm.

Còn Bảo Ni sau khi ra khỏi cửa hàng bách hóa thì thu hoạch đầy mình, chiếc giỏ đeo sau lưng đã chật ních.

"Chị Bảo Ni, chị định bê cả cái cửa hàng bách hóa về nhà đấy à, mua nhiều thế?" Cái thói bép xép của Lâm Hải lại tái phát, khiến Bảo Ni lại lườm cậu một cái.

Lâm Hải tự tát vào miệng mình một cái, thật là, sao cái miệng lại cứ ngứa ngáy thế không biết.

Chú Thẩm đã đóng gói xong mọi thứ, còn có một phần quà Tết riêng ông tặng Bảo Ni, cô cũng không khách khí, mời mấy cậu nhóc ăn một bữa thật ngon. Lúc đi mang năm cái giỏ, lúc về thêm một cái nữa, vừa hay mỗi người một cái.

Đầu tiên là về nhà mẹ đẻ của Bảo Ni, để lại quà Tết và một ít đồ ăn, thịt cá, còn chia cho bọn Hàn Vệ Đông một ít.

Đây là vốn tự có, Bảo Ni chưa bao giờ là người keo kiệt.

Số đồ còn lại, Bảo Ni nhờ bọn Hàn Vệ Đông giúp cô đưa về khu nhà ở của gia đình, còn phải dọn dẹp nữa.

Vết thương của Cố Dã vẫn chưa lành, khoảng thời gian trước Tết anh vẫn đang được nghỉ phép, nên Bảo Ni cũng không lo số thịt này sẽ bị cô làm hỏng.

Lục Cửu và Tam Thất là vui nhất, chúng thích ăn thịt, mà mẹ còn mua thêm bao nhiêu món ngon khác nữa, chúng đều nhìn thấy hết rồi, Tết thật là tuyệt!

Tiễn bọn Hàn Vệ Đông về xong, Bảo Ni lấy ít đồ ăn ra, bảo Lục Cửu dẫn Tam Thất vào phòng chơi, dặn không được đùa nghịch khi đang ăn, nguy hiểm.

Lục Cửu biết điều đó, con bé đã từng nhìn thấy lúc Thiết Đản bị nghẹn, mặt đỏ gay, trông khó chịu vô cùng, ký ức đó thật sâu sắc.

"Mẹ yên tâm, con sẽ trông em ạ."

Có Lục Cửu giúp đỡ, Bảo Ni yên tâm cùng Cố Dã dọn dẹp đồ đạc trong bếp.

"Chà, chú Thẩm hào phóng thật đấy, lần này nhiều đồ tốt quá đi, xương ống, thịt cừu, sườn cừu, sườn heo, lại còn hai con gà, với bao nhiêu thịt heo nữa này!" Bảo Ni vừa dọn đồ ra vừa lẩm bẩm tính toán.

Cố Dã nhìn Bảo Ni như vậy, trong lòng thấy ấm áp lạ kỳ, đây chính là gia đình mà anh hằng mong muốn!

Bữa tối Cố Dã làm món sườn kho và tôm rim, thêm một bát canh xương hầm rong biển, hai món mặn một món canh nhưng lượng thì rất lớn, cả nhà bốn người ăn ngon lành, miệng dính đầy dầu mỡ.

Mùa đông nhiệt độ xuống thấp, hai đứa nhỏ lại dọn về phòng của Bảo Ni, cùng ngủ trên giường sưởi.

Hai đứa nhỏ đã lâu không được thấy ba nên cứ bám lấy anh, đầu gối lên chân ba nghe Cố Dã kể chuyện trước khi ngủ. Giọng của Cố Dã rất hay, trầm ấm đầy nam tính, hai đứa trẻ dần chìm vào giấc ngủ trong tiếng kể chuyện của ba.

Bảo Ni đặt hai đứa nhỏ vào trong chăn, đắp chăn cẩn thận rồi hôn lên má mỗi đứa một cái.

"Ừm, còn anh thì sao?" Cố Dã chỉ tay vào trán mình, mỉm cười nhìn Bảo Ni.

Bảo Ni bò qua, nhìn cái tên trẻ con này với vẻ mặt buồn cười, ghì cái trán rộng của anh xuống hôn một cái thật mạnh.

"Được rồi, ngủ đi thôi, mệt cả ngày rồi."

Cố Dã giục Bảo Ni nằm xuống ngay, khoảng thời gian này cô mệt không ít, vừa nằm xuống đã ngủ thiếp đi, tiếng ngáy cũng bắt đầu vang lên.

Cố Dã nằm cạnh Bảo Ni, nghe tiếng ngáy của cô, trong lòng thấy bình yên lạ thường, chẳng mấy chốc cũng chìm vào giấc ngủ.

Năm nay đón Tết là vui nhất trong mấy năm qua, Cố Dã ở nhà, không phải trực, không phải đi vội về gấp mà yên tâm ở bên gia đình.

Lục Cửu cũng không ra ngoài tranh giành địa bàn nữa mà ở bên cạnh phụ giúp ba, đừng thấy Lục Cửu còn nhỏ mà lầm, sức con bé lớn lắm, làm việc gì cũng ra dáng lắm.

Còn Tam Thất, việc bếp núc không đến phần cậu bé, cậu cứ chắp tay sau lưng, lẽo đẽo theo sau mẹ, thỉnh thoảng lại lên tiếng chỉ đạo như đúng rồi, trông có vẻ hiểu biết lắm.

Ngày trừ tịch, Cố Dã làm một bàn đầy thức ăn, thịt cừu xào thì là, sườn cừu hầm, thịt kho tàu, hải sâm xào hành, gà hầm bào ngư...

Cố Tam Thất thật là không có tiền đồ, còn chưa bắt đầu ăn mà nước miếng đã chảy ròng ròng rồi.

"Ái chà, con trai cưng của mẹ ơi, mau lau nước miếng đi nào." Lời trêu chọc của Bảo Ni làm Tam Thất đỏ mặt, đứa trẻ nhỏ xíu thế này mà cũng biết giữ thể diện sao, gánh nặng hình tượng có vẻ hơi nặng nề đấy.

"Cạn ly!"

"Chúc mừng năm mới!"

"Vui vẻ!"

"Cùng cạn ly nào!"

Bốn người, mỗi người cầm một ly nước ngọt, cụng vào nhau một cách chuyên nghiệp, tiếng lách cách nghe cũng ra gì lắm!

Năm 71 cứ thế trôi qua, ngày mai đã là năm 72 rồi!

Chương 179 Tin tức từ anh trai Cố

Ăn Tết xong được vài ngày, Cố Dã bắt đầu đi làm lại, anh không thể vận động mạnh nhưng vẫn còn rất nhiều công việc khác phải xử lý. Quầng thâm trên mắt Chính ủy Địch sắp dính c.h.ặ.t vào da luôn rồi, ông đã phải làm việc quá tải.

Vào mùa xuân năm nay, Lục Cửu từ chối đi nhà trẻ, con bé muốn đi học trường tiểu học, ở nhà trẻ con bé chán ngấy rồi. May thay, năm nay trường tiểu học có mở lớp mẫu giáo, Lục Cửu có thể đăng ký đi học, con bé rất hài lòng.

Cậu bé Tam Thất năm nay lại cao thêm không ít, không biết có phải do thường xuyên ở bên cạnh cụ và ông ngoại lâu ngày không mà nhóc này càng thích chắp tay sau lưng, đi đứng theo kiểu bước chữ bát.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.