Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 33

Cập nhật lúc: 08/02/2026 04:11

Lại gần, càng gần hơn nữa, mười con tàu, tiếng gầm rú của động cơ nghe mới êm tai làm sao.

"Bảo Ni, mẹ."

"Anh cả, cha đâu rồi?"

Bảo Ni sải bước lao tới, lo lắng nhìn anh trai mình.

"Cha bị thương ở tay, đã được xử lý trên tàu rồi. Bây giờ em đưa cha đến bệnh viện đi, anh phải phụ trách dỡ cá trên tàu xuống, không đi được." Cha không có ở đây, anh phải gánh vác thay.

"Em biết rồi, anh cứ yên tâm."

"Bảo Ni, cha con đâu." Mẹ Lâm cuối cùng cũng chen được lên phía trước.

"Cha con bị thương nhẹ thôi, không nghiêm trọng đâu ạ, lát nữa cha xuống rồi tụi mình đi bệnh viện." Sợ mẹ Lâm lo lắng, Bảo Ni nói một cách nhẹ tênh.

"Ôi, ôi..." Trong mắt mẹ Lâm ngoài vẻ lo lắng ra thì cũng chẳng còn tâm trí nào cho việc khác nữa.

"Cha ơi, cha đi thong thả thôi." Thấy cha Lâm một cánh tay bị treo bằng băng gạc chậm rãi bước ra, Bảo Ni tiến tới đỡ một tay.

"Không sao đâu, đừng lo lắng quá." Câu này là ông nói với mẹ Lâm – người đang nhìn ông với ánh mắt rưng rưng lệ.

"Thằng lớn, con phụ trách bàn giao cá cho tốt, phải ghi chép cẩn thận đừng để nhầm lẫn, đối chiếu kỹ hóa đơn đấy."

"Cha cứ yên tâm, con làm việc này quen rồi." Anh cả Lâm lại hứa một lần nữa, cha Lâm mới xuống tàu.

Bảo Ni dẫn cha mẹ đến chỗ cô để xe đạp: "Cha, cha ngồi phía sau, mẹ ngồi phía trước nhé."

"Có được không con?" Mẹ Lâm không mấy yên tâm.

"Mẹ yên tâm, không vấn đề gì đâu ạ." Phía sau xe đạp chở cha, thanh ngang phía trước chở mẹ, Bảo Ni cứ thế đạp về phía bệnh viện.

Bệnh viện trên đảo không lớn lắm nhưng các khoa cơ bản đều có đủ, đám Bảo Ni nhanh ch.óng tới nơi.

Khóa xe xong, thời điểm này cũng chỉ có thể đăng ký khám cấp cứu thôi.

"Bác sĩ ơi, cha cháu bị thương, gãy cánh tay rồi ạ." Bảo Ni nói với vị bác sĩ đang ngồi sau bàn.

"Lại đây tôi xem nào." Vị bác sĩ già tháo lớp băng gạc trên tay cha Lâm ra rồi sờ nắn cẩn thận.

Đây có vẻ là một bác sĩ biết về y học cổ truyền, thủ pháp vô cùng điêu luyện.

"Xương nắn cũng khá tốt, không bị lệch, tôi sẽ nẹp lại cho ông. Ngày mai ông nên ra bệnh viện lớn ngoài đảo để kiểm tra lại cho chắc chắn, ở đó có máy móc." Bác sĩ thuần thục xử lý vết thương cho cha Lâm, băng bó lại rồi dùng nẹp cố định.

"Bây giờ để y tá đưa mọi người đến phòng bệnh truyền dịch." Bác sĩ gọi y tá dặn dò mọi việc rồi lại đi xem bệnh nhân khác.

Cha Lâm đã được truyền dịch, Bảo Ni để mẹ ở lại trông chừng, còn cô quay về nhà lấy quần áo thay và mang thêm ít đồ ăn.

Chương 26 Ý tưởng của Bảo Ni

Dưới ánh trăng, Bảo Ni còn chưa về đến nhà ngoại thì từ xa đã thấy vài người đang đứng ở cửa.

"Ông nội, bà nội, chị dâu, mọi người yên tâm đi, không có việc gì lớn đâu ạ. Anh cả đang giao cá, cha cháu bị thương ở tay nên mẹ cháu đang túc trực trong bệnh viện để cha truyền dịch ạ."

"Có nặng không cháu, còn phải nằm viện sao?" Bà nội Lâm vừa nghe đến chuyện phải truyền dịch là cuống quýt cả lên.

"Bà nội ơi, cha cháu bị gãy xương tay, đã nắn xong xuôi rồi ạ, vì sợ ban đêm bị đau nên mới phải truyền dịch thôi." Sợ cụ già lo lắng, Bảo Ni vội vàng giải thích: "Bà nội nấu cho cha cháu ít canh đi ạ, lát nữa cháu mang vào bệnh viện, còn gì ăn được không bà? Cháu đói quá rồi."

Bảo Ni để bà nội bận rộn một chút để bà khỏi suy nghĩ lung tung.

"Biết chuyện gì xảy ra không?" Ông nội Lâm làm ngư dân cả đời nên nhạy cảm với nhiều chuyện hơn những người khác.

"Cháu cũng không biết nữa, tàu vừa cập bến là cháu đưa cha vào bệnh viện luôn, chưa kịp hỏi gì cả." Bảo Ni cũng biết có chuyện chẳng lành nhưng tình hình cấp bách, phải lo cho cha trước đã.

Cả đêm hôm đó, Bảo Ni cứ chạy đi chạy lại giữa bệnh viện và nhà ngoại, mãi đến khi trời hửng sáng mới chợp mắt được một lát.

"Bảo Ni, em về nhà nghỉ ngơi một chút đi, để anh và chị dâu đưa cha ra bệnh viện ngoài đảo."

Anh cả và chị dâu đã tới, Bảo Ni vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo, dặn dò lại lời bác sĩ rồi mới rời đi.

Cô phải về xem sao, cả đêm không về nhà mà Cố Dã cũng không đến tìm cô, chắc chắn bên anh cũng có việc bận.

Khu tập thể chỗ này một tốm chỗ kia một tốp, không biết đã xảy ra chuyện gì mà bàn tán xôn xao.

"Vợ Doanh trưởng Cố, cô vừa mới về đấy à?" Chị dâu hàng xóm thấy Bảo Ni đạp xe từ ngoài về liền hỏi một câu.

"Vâng, em vừa mới về." Bảo Ni đang vội về nhà nên cũng không nói nhiều, mở cửa đi vào trong.

Quả nhiên Cố Dã cả đêm không về.

Bảo Ni vệ sinh cá nhân xong, thay quần áo rồi lại đi ra ngoài.

"Chị dâu ơi, chị có biết đã xảy ra chuyện gì không ạ, mọi người bàn tán dữ quá."

Chị dâu Trương hàng xóm không ngờ Bảo Ni lại trở ra, ngẩn người một lát rồi mới trả lời cô: "Nghe nói tàu tuần tra của mình đụng độ tàu địch, còn nổ s.ú.n.g nữa."

Thì ra là gặp phải quân địch tới khiêu khích, tàu cá và tàu quân sự lại cùng đụng mặt nhau.

Bảo Ni trước đây cũng thường xem các đoạn video nói rằng tàu cá của nước ta rất dũng mãnh, dám đ.â.m va vào tàu chiến địch, không ngờ chuyện này là có thật.

Còn có một đoạn tin tức mà Bảo Ni rất quan tâm, nói rằng vào những năm 60-70, ngư dân trồng rong biển ở vùng ven biển thường có thể làm kẹt chân vịt của tàu địch tới khiêu khích, khiến chúng không thể di chuyển được.

Những tin tức này đúng sai thế nào Bảo Ni chưa từng kiểm chứng, chỉ thấy khá thú vị.

Nhưng việc trồng rong biển thì Bảo Ni thật sự am hiểu, cô đã từng tự tay làm qua rồi.

Hồi học cấp hai, ông Khương cảm thấy cô không biết nỗi khổ của nhân gian nên đã phớt lờ sự phản đối của mẹ cô mà ném cô vào một căn cứ nuôi trồng rong biển. Suốt cả một kỳ nghỉ hè, cô gần như đã kinh qua hết mọi công việc ở căn cứ đó.

Người phụ trách căn cứ là bạn nối khố của ông Khương, thật sự chẳng hề giấu nghề, từ việc lớn đến việc nhỏ đều bắt cô phải làm qua một lượt.

Lúc đó trong lòng cô đầy uất ức, bạn bè cùng lứa đều đi du lịch hết, chỉ có cô là phải hì hục làm việc ở bãi nuôi trồng. Thế nên những lời chú ấy phổ biến về nguồn gốc của việc nuôi trồng rong biển nhân tạo, cô chẳng hề để tâm, cũng chẳng biết ở thời đại này đã bắt đầu nuôi trồng nhân tạo chưa.

Chuyện này Bảo Ni đã để tâm rồi, dù sao cô cũng phải tìm việc gì đó để làm, không thể cứ giống như những chị dâu khác, mỗi ngày ngoài làm việc nhà ra thì chỉ biết ngồi lê đôi mách, cô mới có mười chín tuổi thôi mà!

Bây giờ chưa phải là lúc để nói chuyện này, vả lại mười năm biến động nhất sắp tới rồi, làm việc gì cũng cần chuẩn bị kỹ lưỡng, không thể cứ hứng lên là làm được.

Đây không phải là hậu thế, nơi bạn có thể tự mình khởi nghiệp, cùng lắm thì thất bại rồi làm lại từ đầu.

Chính sách hiện tại Bảo Ni cũng không rành lắm, có những quy tắc cần phải tuân thủ, nếu không bị gán cho cái mác kỳ quặc nào đó thì khó mà ngóc đầu lên được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 33: Chương 33 | MonkeyD