Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 334
Cập nhật lúc: 09/02/2026 06:17
Khi đó, mẹ kế của anh đã sinh được hai đứa con, lẽ tự nhiên là không đời nào chân thành đón nhận sự có mặt của hai anh em.
Anh Văn Trạch dắt theo cô em gái đi lại khó khăn nên cũng không thể ra ngoài chơi cùng chúng bạn, còn Cố Dã vì mẹ bị bệnh nên cũng không ra ngoài. Hai cậu bé khi không phải lên lớp thường hay quấn quýt bên nhau.
Cố Dã sau này lại học nhảy lớp, học cùng lớp với Tào Văn Trạch, quan hệ giữa hai người càng thêm thân thiết.
Năm mẹ Cố Dã qua đời, anh và cha gần như cũng trở mặt thành thù, sau đó một thời gian dài, chính Tào Văn Trạch là người ở bên cạnh anh, khuyên nhủ anh, anh trai Cố Trạch thì quá bận rộn, phải nhanh ch.óng học hỏi kiến thức để tiếp quản tài nguyên mà mẹ để lại.
Năm mười lăm tuổi Cố Dã thi đỗ vào trường quân đội, còn Tào Văn Trạch thi vào một trường đại học địa phương để tiện chăm sóc em gái.
Thế nhưng, bi kịch vẫn xảy ra, nhập học chưa được bao lâu thì em gái của Tào Văn Trạch gặp tai nạn, không cứu được, vĩnh viễn ra đi.
Kẻ gây ra t.a.i n.ạ.n chính là hai đứa con do mẹ kế sinh ra, lúc nô đùa đã xô ngã cô bé mù, đầu đập vào cạnh bàn, m.á.u chảy không ngừng. Hai đứa trẻ sợ hãi vậy mà không hề gọi người ngay lập tức, trái lại còn sợ hãi bỏ chạy. Đến khi được phát hiện thì đã quá muộn, không còn cứu được nữa.
Tào Văn Trạch nhận được thông báo, biết rõ ngọn ngành sự việc, anh phát điên muốn bắt kẻ g.i.ế.c người phải đền mạng, mẹ kế thì khóc lóc cha thì ngăn cản, cuối cùng đôi bên tuyệt giao.
Sau khi chuyển hộ khẩu ra khỏi nhà họ Dương, Tào Văn Trạch đổi tên, bỏ học, từ đó không ai biết anh đã đi đâu.
Hai người hai mươi năm không gặp, dường như có ngàn lời muốn nói nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Khi chia tay vẫn còn là thiếu niên, gặp lại đã là người trung niên.
“Cố Dã, giới thiệu với cậu một chút, đây là vợ anh, Đặng Anh Tư, cũng là tham mưu mới được điều tới. Anh Tư, đây là người bạn nối khố mà anh từng nhắc tới, Cố Dã.”
Cố Dã và Đặng Anh Tư bắt tay nhau, đều là quân nhân chuyên nghiệp nên biểu cảm gương mặt được kiểm soát rất tốt.
“Anh Văn Trạch, anh chị mới chuyển tới, đồ đạc chắc cũng chưa đủ, vừa hay nhà em vừa làm cơm xong, vẫn chưa ăn, mời anh chị sang ăn một chút, chúng ta cũng nói chuyện, em có quá nhiều chuyện muốn hỏi anh.”
Ba mẹ con Bảo Ni ghé sát bờ tường nhìn tình hình bên sân, đúng là trùng hợp quá.
“Phiền quá, bọn anh đang định ra căng tin ăn cơm đây.” “Phiền gì chứ, sau này còn là hàng xóm mà, vả lại trước đây em chẳng ăn bao nhiêu bữa cơm anh nấu. Giờ em cũng biết nấu cơm rồi, sau này cho anh nếm thử.”
Cố Dã không nói hai lời, dìu Tào Văn Trạch đi về phía nhà mình, Đặng Anh Tư dắt con theo sau.
“Bảo Ni, anh bảo này, anh tìm thấy anh Văn Trạch rồi!” Cố Dã phấn khích hét lên với Bảo Ni.
Bảo Ni cũng biết câu chuyện về anh Văn Trạch, không ngờ lại trùng hợp gặp được nhau như thế này.
“Vậy sao, mau vào đi ạ, tôi là vợ của Cố Dã, Lâm Bảo Ni.” Bảo Ni đón lấy, Lục Cửu và Tam Thất cũng như cái đuôi nhỏ bám theo sau.
Cố Dã lại giới thiệu hai bên với nhau, hai đứa trẻ cũng không bị bỏ sót.
“Làm phiền em quá, em dâu.” Tào Văn Trạch có chút ngại ngùng.
“Anh nói gì thế, Cố Dã nhắc đến anh nhiều lần rồi, hôm nay gặp được đúng là duyên phận lớn. Cứ ăn cơm đã, vừa ăn vừa nói chuyện, cơm rau đạm bạc thôi ạ.” Bảo Ni cũng không ngờ có khách, may mà làm nhiều, vốn dự định để dành cho bữa sáng mai, nếu không thì nực cười quá, mời người ta ăn cơm mà cơm lại không đủ ăn.
Bảo Ni lại vào trong nhà, mở hai hộp thịt hộp, dùng thìa múc ra đĩa. Lấy thêm hai gói lạc rang đổ ra đĩa, cũng coi như thêm hai món.
Bữa cơm đầu tiên sau ngày tái ngộ tuy hơi đơn sơ nhưng chẳng ai để ý.
Chương 272 Duyên phận từ trên trời rơi xuống
Món bánh xèo Bảo Ni làm nhận được sự tán thưởng của tất cả mọi người, đặc biệt là hai cậu bé nhà họ Tào, rất thích dùng bánh xèo cuốn đủ thứ.
Trái cây Bảo Ni đổi về cũng rất được bọn trẻ yêu thích, ăn no uống say, Lục Cửu dẫn mấy đứa trẻ đi chơi.
Bốn người lớn ở lại trong sân ôn chuyện cũ, nhớ lại quá khứ.
Cố Dã nhìn thấy chiếc gậy của anh Văn Trạch, không biết tình hình thế nào, đã liếc nhìn mấy lần rồi.
“Cố Dã, cậu thế này chẳng giống cậu chút nào, cứ nhìn anh mãi. Không có việc gì lớn đâu, anh bị gãy xương thôi, dưỡng một thời gian là khỏe. Cũng được một dạo rồi, đến đây nóng quá, không tiện bó thạch cao nữa, lại sợ chẳng may va chạm nên mới dùng gậy.”
Tào Văn Trạch mỉm cười, đây là vết thương khi anh đi làm nhiệm vụ.
“Anh Văn Trạch, từ khi anh bỏ học là bặt vô âm tín, sao giờ lại mặc quân phục thế này?” Cố Dã có quá nhiều thắc mắc không giải đáp được, không ngờ đời này còn có thể gặp lại anh Văn Trạch.
“Anh biết cậu có quá nhiều nghi vấn, không cần vội nhất thời, chỉ có thể nói mọi chuyện đều là định mệnh.
Nói đơn giản là sau khi rời đi anh đã quay về quê ngoại, ở một ngôi làng ngoại ô Thượng Hải, đổi tên, tham gia kỳ thi đại học năm sau, đỗ vào Học viện Quân y Giải phóng quân Thượng Hải, sau đó gặp được chị dâu cậu, lập gia đình, sinh con.”
Tào Văn Trạch kể sơ qua về cuộc sống hai mươi năm qua, tất nhiên không chỉ có vậy, chỉ là chuyện quá nhiều, không biết bắt đầu từ đâu.
“Cố Dã, sau này thời gian còn dài mà, cứ để anh Văn Trạch và chị dâu về dọn dẹp cho ổn thỏa đã, sau này là hàng xóm sát vách, có nhiều thời gian để hàn huyên quá khứ.”
Bảo Ni biết vừa chuyển nhà xong thì có rất nhiều việc cần làm.
“Đúng thế, em hơi phấn khích quá.” Cố Dã cũng biết mình hơi quá đà, chỉ là không kìm nén được.
“Em dâu nói đúng đấy, sau này thiếu gì thời gian, bọn anh về dọn dẹp một chút đã, ngày kia chị dâu cậu phải đi báo danh rồi, anh thì được nghỉ một dạo, sau đó mới đi làm.” Tào Văn Trạch cũng được điều tới, làm việc ở bệnh viện quân khu.
“Bảo Ni, cảm ơn bữa tối của em nhé, tay nghề của em cừ thật, chị thì chịu, tài nấu nướng của chị kém xa kỹ thuật đấu giáp lá cà nhiều.” Đặng Anh Tư nói năng thành thật mà cũng thật hóm hỉnh.
“Chị ơi, đồng môn rồi ạ! Cơm nước nhà em toàn do Cố Dã nấu, anh ấy không có nhà thì là Lục Cửu làm, em không biết xào nấu gì đâu.”
Bảo Ni thấy hổ thẹn quá, từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên có người khen cô nấu ăn ngon, chứng tỏ họ thực sự chưa hiểu rõ về nhau.
“Thật sao? Đúng là không ngờ tới!”
Cố Dã mỉm cười nhìn Bảo Ni, vợ anh tốt biết bao.
Tào Văn Trạch cũng khá bất ngờ, khi anh rời đi Cố Dã mới mười lăm tuổi, vì chuyện của mẹ mà cả người lạnh lùng như băng. Cố Dã từng nói với anh rằng đời này sẽ không kết hôn, kết cục tốt nhất là da ngựa bọc thây nơi sa trường.
