Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 349

Cập nhật lúc: 09/02/2026 06:19

Chương 284 Tình hình gần đây của nhà họ Cố

Dù tướng quân Dương có không cam tâm đến mức nào, ông ta cũng chẳng thể làm gì được Tào Văn Trạch.

Cuộc kiểm tra rầm rộ đã kết thúc, các thủ trưởng từ Kinh thị cũng chuẩn bị rời đi.

Tào Văn Trạch đã kể lại với vợ mình về chuyện quá khứ, chuyện về mẹ anh, em gái anh, người đàn ông đó, cũng như thái độ của bản thân anh.

“Suy nghĩ của anh rất đúng, không phải chuyện gì cũng có thể được tha thứ. Địa vị của ông ta có cao đến đâu, lời hứa có tốt đẹp thế nào, đối với chúng ta, đều là không thể tha thứ. Nếu không sẽ thấy có lỗi với mẹ và em gái.” Đặng Anh Tư nói rất chân thành, có những việc có thể thỏa hiệp, nhưng có những việc nhất định phải giữ vững nguyên tắc.

Tào Văn Trạch dang rộng vòng tay, ôm c.h.ặ.t Anh Tư vào lòng, đây chính là chỗ dựa lớn nhất của anh.

Phải nói rằng, những người có tam quan thống nhất mới có thể chung sống hạnh phúc.

Cố Dã và những người khác lại bắt đầu một đợt bận rộn mới, chuẩn bị cho cuộc đại tỷ thí cuối năm.

Khương Kiều Kiều nhìn Cố Dã mỗi ngày đi sớm về khuya, vừa xót xa vừa cảm thấy may mắn vì mình là người tự do.

Giống như lần này, anh hai cô cũng có tên trong đoàn kiểm tra của Kinh thị, phụ trách công tác cảnh vệ cho thủ trưởng.

Từ lúc đến cho đến khi đi, hơn mười ngày trời, Khương Kiều Kiều cũng chỉ gặp anh hai được một lần, thậm chí còn chưa kịp ăn cùng nhau bữa cơm nào. Hai anh em chỉ đơn giản nói qua về tình hình gần đây, biết được chị dâu hai đã mang thai, vừa mới qua ba tháng, phản ứng t.h.a.i nghén hơi mạnh.

Đứa con đầu của nhà anh hai kém Tam Thất mấy tuổi, đứa thứ hai này đến vào thời điểm khá tốt, hai đứa trẻ sẽ không cách nhau quá nhiều tuổi. Ái chà, Khương Kiều Kiều nghĩ, vậy thì mẹ cô lại sắp bận rộn rồi.

Lần trước nhận được thư của Văn Lệ - vợ Lâm Ba, cô cũng biết thêm một số chuyện về nhà mẹ đẻ. Ở xa quá nên nhiều tin tức bị chậm trễ.

Văn Lệ nói anh cả Lâm Vũ đã có đối tượng rồi, là do mẹ Khương Kiều Kiều nhờ người giới thiệu, một cô gái từ hải đảo gả ra ngoài đảo, kém Khương Kiều Kiều hai tuổi. Nhà chồng chê cô ấy chỉ sinh được một đứa con gái, cuộc sống thực sự không thể duy trì được nữa nên đã ly hôn rồi đưa con về lại.

Trong thư Văn Lệ nói bản thân Lâm Vũ cũng đã ưng ý rồi. Hiện tại anh cả quản lý việc nuôi trồng rong biển rất tốt, diện tích đã mở rộng gấp mấy lần, con người cũng trở nên tự tin hơn.

Khương Kiều Kiều không có ý kiến gì về chuyện của Lâm Vũ, đều là người trưởng thành cả rồi, biết mình muốn gì. Còn chị dâu cũ của Khương Kiều Kiều đi cải tạo hai năm cũng sắp ra rồi, không biết có đến tìm anh cả để ôn lại chuyện cũ hay không.

Khương Kiều Kiều quan tâm đến sức khỏe của ông nội bà nội, cũng như sức khỏe của cha mẹ.

Văn Lệ nói trong thư, sức khỏe của bốn vị trưởng bối đều rất tốt. Ông nội mỗi ngày cùng mấy lão bằng hữu giúp bện dây thừng, bà nội và mẹ Khương Kiều Kiều ở nhà chăm sóc con trai của Lâm Ba.

Đại Bảo và Nhị Bảo cũng rất ngoan, Nhị Bảo việc gì cũng không để bụng, lớn lên vừa cao vừa khỏe, còn nặng cân hơn cả Đại Bảo. Đại Bảo tính tình hơi nhạy cảm, thỉnh thoảng lại nhắc đến mẹ mình vài câu, không biết sau khi ba nó tái hôn thì nó có suy nghĩ gì không.

Khương Kiều Kiều biết nhà mẹ đẻ đều ổn cả. Lâm Huy nhà chú ba cũng đã kết hôn sinh con, tấm lòng của chú ba thím ba cuối cùng cũng được thanh thản, mọi chuyện đều rất tốt đẹp.

Mấy ngày sau, Khương Kiều Kiều nhận được kiện hàng do mẹ cô và chị dâu Cố gửi tới. Cô vừa vặn mang những món mứt hoa quả và hoa quả khô đặt làm ở làng chài về, còn có một ít hải sản khô, phân loại xong xuôi rồi gửi đi.

Thư của chị dâu Cố vẫn dày cộm như mọi khi. Đã một thời gian rồi không liên lạc, Khương Kiều Kiều ước lượng sức nặng của bức thư, xem ra có không ít tin tức sốt dẻo.

Nội dung thư của chị dâu Cố được chia thành mấy phần. Đầu tiên là tin tức về gia đình năm người của chị ấy, đều rất tốt. Hiên Vũ không có gì thay đổi, nhưng Hiên Dật tiến bộ rất lớn, luôn kiên trì rèn luyện. Đứa nhỏ nhất cũng khá ngoan, không hay quấy khóc.

Chị ấy cũng nói qua về một số người quen khác, trọng điểm là nói về nhà họ Cố, nhà Cố Hướng Đông.

Khương Kiều Kiều cảm thấy chuyện này cũng thật trùng hợp, câu chuyện nhà họ Tào vừa kết thúc thì nhà họ Cố lại nối tiếp, ngày nào cũng thật náo nhiệt.

Khương Kiều Kiều tự rót cho mình một ly trà hoa quả, cô học được từ chị dâu Trần, đây là một loại đồ uống của địa phương, khá ngon. Nếu lúc này có thêm một đĩa hạt dưa nữa thì thật tuyệt, vừa c.ắ.n, vừa uống, vừa xem thư.

Trong thư trước hết nói về ông nội Cố và bà nội Cố. Hai vị tuổi tác đã cao, đặc biệt là ông nội Cố đã ngoài tám mươi, lại có một số vết thương cũ, năm nay sức khỏe không còn được như trước.

Bà nội Cố sức khỏe vẫn ổn, nhưng thấy ông cụ như vậy bà cũng lo lắng. Nếu ông cụ không còn nữa, bà sẽ phải dọn ra khỏi nhà nghỉ dưỡng của cán bộ để về nhà con trai ở, mất đi cuộc sống ưu đãi hiện tại.

Hai đứa con trai nhà họ Cố, con dâu tính tình ra sao, trong lòng bà tự hiểu rõ mười mươi.

Cố Hướng Đông tháng năm năm nay đã nghỉ hưu, lần này trong nhà càng thêm náo nhiệt.

Cố Bắc đến giờ vẫn chưa tìm được công việc thích hợp, hai mươi tuổi rồi mà sống cứ lờ mờ, m.ô.n.g lung. Vợ anh ta cũng không phải hạng vừa, tác phong không được tốt, đã có không ít lời ra tiếng vào rồi.

Trước đó Cố Hướng Đông đã tuyên bố, trong nhà để một người ở lại trông con, những người còn lại đều phải ra ngoài làm việc kiếm tiền.

Vợ Cố Bắc không muốn ở nhà đối mặt với đứa trẻ nhỏ chẳng biết gì, mỗi ngày đều lấy cớ ra ngoài tìm việc, đi sớm về muộn không thấy mặt mũi đâu, vứt con lại cho Từ Phương.

Mẹ chồng nàng dâu nhìn nhau không thuận mắt, hai ngày một trận cãi nhỏ, ba ngày một trận cãi lớn, làm cho hàng xóm láng giềng chẳng được yên ổn, đã bị khiếu nại mấy lần rồi.

Cố Mỹ vẫn luôn không có cơ hội trở về, không biết là đã nghĩ thông suốt hay là đã đến tuổi, mùa xuân năm nay đã kết hôn rồi, đối tượng là thanh niên trí thức ở Kinh thị. Cố Hướng Đông đã gửi đồ đạc sang coi như là của hồi môn.

Cố Khê đã tiếp quản vị trí làm việc của mẹ mình, một nửa tiền lương phải nộp lên, phần còn lại là của mình, cô ta nộp rất cam tâm tình nguyện.

Cô gái lớn hai mươi tuổi đã tự tìm cho mình một đối tượng, hình như là kỹ thuật viên của một nhà máy nào đó. Cố Khê rất có chính kiến, bình thường không lên tiếng, nhưng vào thời điểm mấu chốt thì rất quyết đoán.

Cô ta cũng khá lợi hại, có thể nhìn thấu hoàn cảnh của mình.

Ba cô ta đã nghỉ hưu, mẹ cô ta danh tiếng không được tốt, dù không đến mức ai ai cũng biết nhưng người biết cũng không ít. Khi cân nhắc đối tượng, cô ta không nhắm tới những người có điều kiện quá tốt, mà chọn người ở mức trung bình.

Cố Hướng Đông sau khi nghỉ hưu thực sự rất không thích ứng. Trong nhà người lớn hét trẻ con khóc, giống như một cái chợ vỡ, ồn ào đến nhức cả đầu.

Sau đó, Cố Hướng Đông bắt đầu chuỗi ngày đi sớm về muộn không muốn ở nhà.

Có lúc thì đến nhà nghỉ dưỡng cán bộ thăm hai vị trưởng bối, có lúc thì ra công viên xem người ta đ.á.n.h cờ, tóm lại, ngoại trừ về nhà ra, ông ta thấy ở đâu cũng đều thoải mái. Không biết Từ Phương có nghĩ tới hay không, người đàn ông mà bà ta tốn bao tâm tư để gả cho, cuối cùng lại là một người đàn ông không muốn về nhà!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.