Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 411
Cập nhật lúc: 09/02/2026 06:29
Cố Vĩ từng đến vùng đó làm nhiệm vụ, phương ngôn đa dạng, thật sự rất khó hiểu.
"Cũng tạm, khi làm việc đa số nói tiếng phổ thông, tuy có pha chút âm hưởng địa phương nhưng vẫn nghe hiểu được. Tôi sống ở đó mấy năm rồi, thấy cũng ổn."
Cố Dã không lo lắng vấn đề ngôn ngữ, mà lo nơi đó là nơi anh cả không quen thuộc. Anh cả chưa từng rời khỏi kinh thành mấy lần, thói quen sinh hoạt sẽ phải mất một thời gian để thích nghi.
Khi thức ăn được dọn lên, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện. Đàn ông bàn công việc, phụ nữ tán gẫu chuyện phiếm, trẻ con nói chuyện trường lớp, gần như là quy luật bất biến muôn đời.
Chiều đến, gia đình ba người Cố Vĩ mang theo không ít rau xanh về nhà, Bảo Ni cũng lấy một ít để ngày mai tặng đồng nghiệp ở thư viện. Cô mang theo ba phần, không có phần của Lan Hoa, ai mà chẳng có tự trọng chứ.
Gia đình ba người Cố Vĩ vừa về đến nhà thì bố mẹ anh đã sang.
"Hôm nay các con sang nhà Cố Dã, họ nói gì?"
Chú Ba Cố vẫn chưa từ bỏ ý định, vẫn muốn tìm cách xoay xở để đổi công việc khác.
"Không nói gì cả, sang mượn mấy cuốn sách thôi. Anh Cố Dã có rất nhiều sách về quân sự, con cần phải học tập."
Cố Vĩ quá hiểu bố mẹ mình. Dù nói con cái không nên nói lỗi của cha, nhưng anh thật sự cạn lời với họ.
"Con đúng là khúc gỗ mục, mượn sách làm gì, cái đó có ích gì đâu? Con trực tiếp bảo Cố Dã giúp con điều động công tác đi, chuyển sang đại đội của nó, đó là đơn vị át chủ bài đấy."
Chú Ba Cố nói như thể đó là chuyện đương nhiên, Cố Vĩ chẳng buồn đôi co nữa.
"Con không có mặt mũi lớn thế đâu, bố có mặt mũi thì bố tự đi mà nói, chuyện của con không cần bố mẹ quản."
"Cánh cứng rồi, muốn làm loạn đúng không?"
Chú Ba Cố muốn dùng uy quyền áp chế con trai cả, nhưng Cố Vĩ hoàn toàn không sợ.
"Thôi đi, bố mẹ nên làm gì thì đi làm nấy, đừng nghĩ mấy chuyện vô ích nữa. Nếu gây ra rắc rối thì không ai giúp được đâu, ông nội không còn nữa rồi."
Vợ chồng chú Ba Cố thở ngắn than dài bước ra khỏi nhà con trai cả, đường này cũng không thông, chẳng lẽ thật sự hết cách sao?
Chương 334 Chuyện phiếm nhà họ Dương
Chú Ba Cố bực bội tột cùng, cháu trai không giúp, con trai cũng không giúp, chẳng lẽ ông ta cứ thế này mà đợi đến lúc nghỉ hưu sao? Thật không cam lòng!
Cố Dã không biết tâm tư của chú ba, mà có biết anh cũng chẳng quan tâm, anh đang nghe điện thoại của anh trai.
"Cố Dã, bọn anh đã đến nơi an toàn rồi, mọi việc thuận lợi, em không cần lo lắng."
Sau khi Cố Trạch đến báo danh, có văn phòng riêng, việc đầu tiên là gọi điện cho Cố Dã báo bình an.
"Anh cả, nói với anh chuyện này, ông nội mất rồi, đúng vào cái ngày anh đi đấy. Em tiễn anh về thì nhận được điện thoại của chú ba, ông đã trở nặng rồi. Ông nhấn mạnh tang lễ phải tổ chức đơn giản, không lâu sau thì đi."
Cố Dã kể lại tình hình lúc đó cho anh trai nghe, cũng nói về những sắp xếp sau đó và chuyện của Cố Vĩ. Những chuyện lớn nhỏ trong mấy ngày qua đều được trao đổi tỉ mỉ.
Cố Trạch bàn bạc với Cố Dã một số sắp xếp rồi mới cúp máy.
Anh không ngờ ông nội lại đi vội vàng như vậy, trong lòng cũng không tránh khỏi cảm giác xót xa.
Anh là đích tôn của nhà họ Cố, ông nội đặt kỳ vọng rất lớn vào anh, nhưng giữa họ có quá nhiều ý kiến bất đồng.
Về mẹ anh, về Cố Hướng Đông, về bà nội, về Cố Phong... Ông nội hy vọng nhà họ Cố ai cũng tốt đẹp, nhưng anh không làm được.
Anh không thể tha thứ cho Cố Hướng Đông, dù đó là cha anh, nhưng ông ta đã phản bội gia đình mình.
Thôi, nghĩ nhiều cũng vô ích, mọi chuyện ắt có định số.
Buổi tối, khi chị dâu cả biết tin ông nội Cố qua đời, chị lẳng lặng thu dọn những món đồ có màu sắc sặc sỡ trong nhà, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.
Gia đình anh cả bắt đầu cuộc sống mới ở phương Nam, cuộc sống của nhóm Bảo Ni không có thay đổi gì lớn, cứ thế diễn ra theo đúng quỹ đạo.
Công việc của Bảo Ni không có biến động gì, kẻ phản diện nhỏ duy nhất là Lan Hoa thỉnh thoảng lại xuất hiện để chứng minh sự tồn tại của mình.
Lần trước, cô mang rau mình trồng đến trường chia cho cô giáo Mã và mọi người một ít, riêng không cho Lan Hoa, thế là chị ta nói bóng nói gió đủ điều.
Bảo Ni cảm thấy Lan Hoa đã trở thành công cụ xả stress cho mình rồi.
Lúc rảnh rỗi trêu chọc chị dâu Lan một chút, nhìn bộ dạng chị ta tức phát điên mà không làm gì được mình, trong lòng cô thấy vui vẻ hẳn ra.
Mà niềm vui lớn hơn còn ở phía sau, chuyện này phải kể từ khu tập thể bên cạnh.
Vì rau thu hoạch khá tốt, Bảo Ni cũng không quên chị dâu Vệ Hồng.
Cố Dã trước đó có nhờ Hàn Diệp để ý thông tin bán nhà, người ta thật sự để tâm làm giúp.
Bảo Ni đã đi xem qua mấy căn nhà, dù chưa mua được căn nào nhưng cô vẫn vô cùng cảm kích.
Nhà cửa thời nay, đặc biệt là tứ hợp viện hay nhà tập thể, tình trạng quyền sở hữu không rõ ràng quá nhiều.
Có những căn nhà trong mười năm biến động đó, chủ nhà bị đưa đi cải tạo, nhà bị người khác chiếm đóng, cả nhà già trẻ lớn bé dọn vào ở, coi nhà của người khác như nhà mình, ở rất thoải mái.
Sau này, những người đó lần lượt được bình phản trở về thành phố, nhà thì trả lại trên giấy tờ thật, nhưng bên trong vẫn còn một đám "ông tổ" đang ở, nói thế nào cũng không chịu dọn đi.
Họ bảo không có chỗ ở, họ đã ở đây nhiều năm rồi, họ thế này thế kia...
Những người này trở thành kẻ vô lại, tổ dân phố nói cũng chẳng nghe, công an đến cũng không xong, cứ hở tí là nằm lăn ra đất ăn vạ.
Mấy ông bà già đó chỉ cần nằm xuống đất, ai chạm vào là ăn vạ người đó. Chẳng nhà ai thiếu cha thiếu mẹ đến mức rước cái "miếng cao dán da ch.ó" này về nhà cả.
Mấy nguồn nhà Bảo Ni xem qua tuy giá không cao nhưng rắc rối thì đầy rẫy.
Cái tính nóng nảy của cô mà gặp mấy vụ này dễ động tay động chân lắm, ngộ nhầm bị ăn vạ một vố thì bực mình c.h.ế.t đi được.
Bảo Ni nói với Hàn Diệp là cô không vội, khi nào gặp căn nào phù hợp, quyền sở hữu rõ ràng, không có người ở thì hãy báo cho cô.
Bảo Ni xách một giỏ rau vào nhà họ Hàn, mẹ chồng của chị dâu Vệ Hồng cũng có nhà.
"Bác ạ, chị Vệ Hồng, đây là rau thu em tự trồng, mang sang biếu mọi người ăn thử."
Cái giỏ Bảo Ni xách rất lớn, bên trong có bắp cải, củ cải, rau mùi, rau chân vịt, cà rốt... toàn những loại rau thường thấy ở miền Bắc.
"Kìa cái đứa này, đến chơi là được rồi còn mang theo nhiều đồ thế. Ông nhà bác thích nhất là ăn củ cải với rau chân vịt thu, tối nay ông ấy có lộc ăn rồi."
Mẹ chồng chị Vệ Hồng ăn nói cư xử rất chu đáo, khiến người nghe không thể bắt bẻ được điểm nào, đây chính là bản lĩnh của người ta.
