Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 413
Cập nhật lúc: 09/02/2026 06:29
Bảo Ni không còn cách nào khác, thu tờ giấy lại, vẫn phải cầu cứu Cố Dã. Cô từ khi đến đây thật sự không quen biết mấy chị em quân nhân, cả tầng trên lẫn tầng dưới đều không thân lắm.
Cố Dã nhận nhiệm vụ của vợ, không quá hai ngày đã giúp cô giải quyết được vấn đề này.
"Em đến tòa nhà năm tầng phía Tây, phòng 101 đơn nguyên 3 tìm Hứa Mỹ Phượng, cô ấy là người Đông Bắc."
Cố Dã tìm được một tiểu đội trưởng trong đại đội, vợ anh ta mới đến quân ngũ năm ngoái.
Bảo Ni có thông tin rồi thì không vội nữa, định bụng chiều mai đi làm về sẽ qua hỏi, kiểu gì cũng phải đợi đến ngày nghỉ mới bắt tay vào muối dưa được.
Khi Bảo Ni gặp Hứa Mỹ Phượng, cô khá ngạc nhiên. Hứa Mỹ Phượng ngoài hai mươi tuổi, tướng mạo bình thường, không xấu cũng không đẹp, đúng chất người bình thường. Điều khiến Bảo Ni ngạc nhiên là chân cô ấy có chút bất tiện, đi lại hơi khập khiễng.
"Chị dâu, mời chị vào nhà, nhà em có nói với em rồi."
"Thật ngại quá, chị có hỏi một chị dâu quen trước đây, chị ấy viết thư cho chị nhưng có nhiều tiếng địa phương quá chị không hiểu hết."
Bảo Ni theo vào nhà, căn hộ một phòng ngủ một phòng khách được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng.
"Chị cho em xem được không, đôi khi phương ngôn chỗ bọn em hơi khó hiểu thật."
Bảo Ni đưa tờ giấy qua, Hứa Mỹ Phượng xem xong, đúng là có không ít từ địa phương. Hứa Mỹ Phượng lấy giấy b.út ra viết lại một bản mới rồi đưa cho Bảo Ni xem có hiểu không. Bảo Ni nhận lấy, nét chữ rất nắn nót, ngôn ngữ ngắn gọn súc tích, cô có thể hiểu được.
"Xem hiểu rồi, thật cảm ơn em nhé Mỹ Phượng. Chị là Lâm Bảo Ni, em có thể gọi là Bảo Ni, hoặc gọi là chị dâu cũng được, chị lớn hơn em vài tuổi. Sau này rảnh em cứ sang chị chơi, nhà chị ở tòa nhà phía Đông ấy. Chị đến đây chưa lâu, người quen cũng không nhiều, sau này lúc nào không bận em cứ qua nhà chị chơi."
Bảo Ni cũng không giỏi xã giao, lại là lần đầu gặp mặt, thấy người ta có vẻ hiền lành nên mới nói thêm vài câu.
"Em biết rồi chị dâu, em đến đây cũng không lâu, cũng không quen biết mấy người."
Ánh mắt Hứa Mỹ Phượng thoáng hiện chút buồn bã, không rõ vì lý do gì.
Bảo Ni cầm tờ giấy về nhà, dự định hôm nào sẽ mang ít rau qua biếu. Cô đưa tờ giấy cho mấy đứa trẻ Tam Thất nghiên cứu.
"Cố Dã, anh có biết chân của Hứa Mỹ Phượng bị làm sao không?"
"Chân gì cơ?"
Cố Dã thật sự không biết, anh cũng chưa gặp Hứa Mỹ Phượng bao giờ. Anh chỉ hỏi chính ủy xem có gia đình chiến sĩ nào là người Đông Bắc không. Chính ủy giúp tìm được tiểu đội trưởng Trương Sơn, còn vợ anh ta bị làm sao thì anh thật sự không rõ.
"Chân Hứa Mỹ Phượng hơi khập khiễng, không biết là do đâu."
Bảo Ni cảm thấy lãnh đạo đơn vị quan tâm đến gia đình quân nhân chưa đủ, hiểu biết cũng không nhiều.
"Cái này anh thật sự không biết, để mai anh hỏi xem."
"Cố Dã, các anh nên thống kê lại hoàn cảnh gia đình của các chiến sĩ trong đại đội. Ai đã kết hôn, ai chưa, gia đình có khó khăn gì không, đều nên tìm hiểu một chút. Còn nữa, những gia đình đến quân ngũ, vợ có công việc không, ở khu tập thể có bị cô lập không. Mỗi người vợ quân nhân đều không dễ dàng gì, nên quan tâm họ một chút."
Bảo Ni cũng là bộc phát cảm xúc thôi. Hơn mười năm qua cô sống khá thuận lợi, đó cũng là nhờ phúc của mẹ và bà nội giúp chăm sóc con cái. Cô bắt đầu thấy nhớ bà nội và mọi người rồi, mùa hè năm sau chắc phải đón họ lên đây ở một thời gian.
Cố Dã trầm ngâm suy nghĩ, bình thường anh không để ý những việc này, đều là do chính ủy quản lý.
"Đúng rồi, chuyện nhà họ Dương anh hỏi ra rồi, là con trai thứ nhà họ Dương bị bệnh, cần phải phẫu thuật, sau phẫu thuật còn phải điều dưỡng bằng Trung y. Nếu kết hợp Đông Tây y tốt thì có thể giữ được mạng, bằng không thì chẳng còn bao lâu nữa."
Cụ thể bệnh gì Cố Dã không hỏi kỹ, chỉ biết là bệnh không nhẹ.
"Đáng đời, đó là báo ứng, một mạng đền một mạng, hắn ta coi như hời rồi."
Bảo Ni thấy hả dạ, trẻ con g.i.ế.c người tuy pháp luật không thể trừng trị nhưng kiểu gì cũng sẽ để lại hậu quả gì đó.
"Chỉ sợ chuyện này cuối cùng lại liên lụy đến anh Văn Trạch, mai anh phải báo trước với anh ấy một tiếng."
Cố Dã có chút lo lắng cuối cùng anh Văn Trạch sẽ bị kéo vào chuyện này.
"Liên quan gì đến anh Văn Trạch chứ?"
Bảo Ni không hiểu, đâu phải anh Văn Trạch làm hắn bị bệnh.
"Em đừng quên thầy của anh Văn Trạch là ai."
Bảo Ni lúc này mới sực nhớ ra, trình độ Trung y của anh Văn Trạch cũng không hề tầm thường.
"Thế thì đã sao, không có điều luật nào quy định là bác sĩ thì bắt buộc phải chữa bệnh cho kẻ thù, nếu không sẽ bị pháp luật trừng trị cả."
"Chuyện này..."
Cố Dã hiện tại cũng không biết sẽ thế nào, để mai tìm lúc nào đó nói với anh Văn Trạch vậy.
Trong đầu Bảo Ni lại nảy ra một ý tưởng khác, cô muốn thống kê tình hình các chị em quân nhân trong đại đội của Cố Dã để tìm hiểu, coi như là tích lũy tư liệu vậy. Hiện tại Bảo Ni đang viết một cuốn tiểu thuyết lấy đề tài về người vợ quân nhân, mới chỉ bắt đầu khởi đầu thôi. Con người mà, ai chẳng đang phải bươn chải kiếm sống!
Chương 336 Lúc cần thì anh luôn vắng mặt
Mấy đứa nhỏ Tam Thất vẫn rất giỏi, nghiên cứu một hồi cũng hiểu ra việc muối dưa này là thế nào. Dưa chua phải muối khá nhiều, một phần để ở khu tập thể, một phần để ở tứ hợp viện. Tứ hợp viện có một cái hầm ngầm không nhỏ, xây rất khá, tường xây bằng gạch xanh, nền lát đá tấm, xịn nhất là lối xuống hầm có bậc thang hẳn hoi, rất thuận tiện.
Bảo Ni đã dọn dẹp xong từ trước, đặt làm kệ gỗ, đến lúc đó xếp bắp cải lên kệ thì hiệu quả bảo quản sẽ tốt hơn, có thể để được cả mùa đông. Cô lại cọ sạch hai cái vại lớn, phơi khô rồi khênh xuống hầm, nhiệt độ này rau sẽ không bị hỏng. Mùa đông ở phương Bắc rất dài, lúc này rau nhà kính vẫn chưa phổ biến, rau có thể ăn thật sự không nhiều.
Bảo Ni còn mua khoai tây, bí ngô, ớt khô, miến, tỏi... từ các làng lân cận, những loại rau thu có thể lưu trữ được, định bụng ngày nghỉ sẽ chở về. Bảo Ni đã tính toán xong xuôi trong lòng, ngày kia được nghỉ cô sẽ bắt đầu chuẩn bị.
"Ngày kia anh thật sự không nghỉ được, cả đại đội phải kiểm tra đ.á.n.h giá."
Cố Dã nhìn Bảo Ni, trong lòng đầy áy náy.
