Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 416
Cập nhật lúc: 09/02/2026 06:30
"Dỡ rau xuống đi, mấy đứa mỗi người mang vài cây lên, cô với dì đi mua rau, Hiên Vũ, cháu trông chừng các em cho tốt nhé."
"Cháu biết rồi thím Hai, thím cứ yên tâm, cứ giao cho cháu."
Bảo Ni đạp xe chở Hứa Mỹ Phượng đi, đến ngôi làng mà cô hay ghé qua.
"Chị dâu, cái chị lúc nãy có đi mách lẻo không chị?"
"À, em nói mợ cả của Hiên Vũ hả, kệ chị ta đi, muốn nói gì thì nói. Chị dâu chị giao con cho chị chăm sóc, chị chăm thế nào là quyền của chị, chị ta muốn tốt cho bọn trẻ thì không sao, nhưng bới lông tìm vết với chị thì không được."
Bảo Ni chẳng nể nang gì hạng người đó, nếu thật sự quan tâm bọn trẻ sao không đến mà xem, chị dâu cả sao không gửi con cho nhà ngoại, chắc chắn là có lý do cả.
"Chị dâu thật là hay, rất có bản lĩnh."
"Em cũng có thể mà, em đâu có kém cạnh gì ai đâu mà phải thiếu bản lĩnh. Đôi khi quá để tâm đến suy nghĩ của người khác thì mệt mỏi lắm, mà cũng chẳng cần thiết. Cuộc sống là của mình, liên quan gì đến họ đâu, suốt ngày lải nhải không thôi, toàn là bọn rỗi việc."
Hứa Mỹ Phượng ngồi trên xe ba bánh, ghi nhớ từng lời của Bảo Ni vào lòng. Chồng cô cũng từng nói không cần để tâm người khác nói gì nhưng cô không kiềm chế được. Bảo Ni đạp xe nhanh, chẳng mấy chốc đã đến làng Bạch Sơn. Cô dẫn Hứa Mỹ Phượng đến mấy nhà quen mua bắp cải, củ cải, khoai tây, bí ngô... tất cả những loại rau thu để được lâu đều mua hết.
"Chị dâu, cảm ơn chị nhé, rau này vừa tươi vừa rẻ, tốt hơn nhiều so với cửa hàng thực phẩm phụ."
Hứa Mỹ Phượng thật sự rất vui, rau đã mua xong, lại còn rẻ và tốt nữa, mùa đông này yên tâm rồi.
"Chị trước đây hay đến đây mua đồ, trong làng này còn có bán gà nữa, lúc nào thèm thịt cũng có thể mua một ít. Sắp tới đến đợt mổ lợn tết, chị lại đến mua thêm ít thịt, nhà đông trẻ con, bọn nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn mà."
Bảo Ni đã dặn trước trưởng làng rồi, khi nào mổ lợn thì báo cô một tiếng, năm nay làng họ nuôi không ít lợn.
"Chị dâu, đến lúc đó chị cho em đi cùng với nhé."
"Được, không vấn đề gì."
Bảo Ni đạp xe ba bánh hiên ngang tiến vào khu tập thể. Vào ngày nghỉ, đa số các chị em quân nhân đều ở nhà, thấy sự kết hợp của hai người họ thì có chút ngạc nhiên. Lâm Bảo Ni là nhà lữ trưởng Cố, Hứa Mỹ Phượng chồng là tiểu đội trưởng, sao hai người lại chơi với nhau được nhỉ? Mang theo sự hiếu kỳ, mấy chị em rỗi việc tụ tập trước nhà Hứa Mỹ Phượng xem náo nhiệt.
Chương 338 Thấy người khác tốt là không chịu được
Bảo Ni đỗ xe ba bánh ngay trước cửa nhà Hứa Mỹ Phượng, vừa hay cô ấy ở tầng một.
"Chị dâu, chị mau ngồi nghỉ một lát, em đi rót cốc nước."
Hứa Mỹ Phượng mở cửa vào nhà, rót một cốc nước ấm đưa cho Bảo Ni.
"Chị dâu uống nước đi ạ."
"Được, đúng lúc chị đang khát."
Bảo Ni thật sự khát rồi, uống một hơi hết hơn nửa cốc nước. Trong khi đó trước cửa nhà Hứa Mỹ Phượng đã lố nhố ba bảy loại người, ai nấy đều ngó nghiêng vào trong. Có người đơn thuần là xem náo nhiệt, có người muốn hỏi xem mua rau thu ở đâu, có người lại đố kỵ vì Hứa Mỹ Phượng may mắn kết giao được với nhà lữ trưởng Cố... mỗi người một tâm tính.
"Mỹ Phượng à, rau này cô mua ở đâu thế?"
"Em đổi của người quen đấy ạ."
Hứa Mỹ Phượng đã chuẩn bị sẵn lời giải thích rồi. Những người trong khu tập thể này có thể không có ai đại gian đại ác nhưng những kẻ thấy người khác tốt mà không chịu được thì không thiếu. Hiện tại tuy việc bắt bớ buôn bán tư nhân đã giảm bớt nhưng cũng chưa có quy định rõ ràng nào cho phép mua bán tự do cả, bớt một việc vẫn hơn, tránh gây rắc rối cho chị dâu.
"Hứa Mỹ Phượng, cô mà cũng có người quen ở đây à, chẳng phải cô từ cái xó xỉnh Đông Bắc nào tới sao?"
"Bốc phét thì ai chẳng biết, bảo là người quen chứ chẳng phải là đầu cơ trục lợi à!"
Giọng điệu mỉa mai châm chọc này khiến Bảo Ni liếc xéo đối phương một cái, tuổi đời còn trẻ, trạc tuổi Hứa Mỹ Phượng.
"Trên đời này đúng là hạng ch.ó mắt nhìn người thấp kém nhiều quá, nhà ai mà chẳng có dăm ba người quen."
"Lâm Bảo Ni, tôi có nói cô đâu, sao cô lại nhắm vào tôi thế?"
Bảo Ni không ngờ người này còn biết cả tên mình, cô không nhớ là mình từng có giao thiệp gì với chị ta.
"Chúng ta không thân nhỉ, tôi chẳng có ấn tượng gì. Cô không nói tôi nhưng lời ra tiếng vào lại kéo cả tôi vào rồi. Hứa Mỹ Phượng đổi rau với người quen thì thành đầu cơ trục lợi trong miệng cô, thế tôi đi cùng cô ấy thì chẳng phải thành đồng phạm à, cô bảo sao tôi có thể ngồi yên không quản, mặc cho cô vu khống được."
Bảo Ni quan sát nãy giờ rồi, Hứa Mỹ Phượng ở đây bị cô lập, đám người này cứ vô tình hay hữu ý nhìn chằm chằm vào cái chân của cô ấy, ý đồ quá rõ ràng rồi.
"Ái chà, ai kéo tôi đấy?"
"Mẹ ơi, cái tay của tôi!"
"Ấy ấy... cái chân của tôi, cái chân của tôi!"
Những tiếng kêu la liên tiếp vang lên khiến đám đông đang vây quanh bắt đầu nhốn nháo.
"Các bà lại đến nhà cháu bắt nạt mẹ cháu à?"
Tiếng hét đầy giận dữ của một bé gái làm mọi người giật mình. Con gái lớn của nhà Hứa Mỹ Phượng lách vào bên trong, Lục Cửu đi phía sau giúp gạt đám đông ra một lối đi.
"Mẹ ơi, bọn họ lại vây quanh đây làm gì thế? Chúng ta đi bảo với bố, tìm lãnh đạo đơn vị đi, không thể để họ bắt nạt mình như thế này được."
Cô bé vẻ mặt đầy phẫn nộ, nước mắt trực trào.
"Mẹ biết rồi, mẹ biết rồi, là mẹ nghĩ sai rồi, cứ tưởng chịu thiệt là phúc, đừng gây thêm rắc rối cho bố con nên cứ nhẫn nhịn cho xong."
Hứa Mỹ Phượng nhìn đứa con gái đang tức giận, cô cảm thấy mình đã sai rồi, sự nhẫn nhịn của cô đã khiến con cái phải chịu uất ức trong lòng. Lúc nãy cô nhìn thấy con gái nhà chị dâu Lâm rồi, chỉ hơn con gái cô một hai tuổi thôi nhưng đứng đó tràn đầy tự tin, ánh mắt kiên định.
"Chị dâu Phùng, tôi không biết mình có điểm nào làm chị không vừa mắt, từ khi chúng tôi chuyển đến khu tập thể này, chị liên tục gây rắc rối cho chúng tôi. Chúng ta ở cùng một dãy nhà, chị không những chiếm dụng chỗ của nhà tôi mà còn lôi kéo các chị em khác cô lập tôi, thậm chí không ít lần chế nhạo tôi là người què, tại sao chứ?"
Câu hỏi đầy đanh thép của Hứa Mỹ Phượng làm chị dâu Phùng ngẩn người. Chồng chị dâu Phùng là phó trung đoàn trưởng, không cùng đơn vị với chồng Hứa Mỹ Phượng. Ngày đầu tiên gia đình Hứa Mỹ Phượng dọn đến, chị ta nhìn thấy người phụ nữ đi khập khiễng ra ra vào vào dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng thì cũng chẳng thấy gì, cùng lắm là thầm chế giễu một câu đồ què mà thôi.
