Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 45
Cập nhật lúc: 08/02/2026 04:15
“Được, vậy ông cảm ơn Bảo Ni trước nhé.”
“Không có gì đâu ạ, người nhà cả mà, không cần khách sáo quá đâu.”
Thấy ông nội vẫn còn có việc, hai người đi ra, đưa nốt phần của Cố Phong qua, rồi mới xách đồ đến nhà anh cả Cố, hai bao lớn này thật sự không thể đem ra so sánh được.
Trong khu gia thuộc người qua kẻ lại, ai nấy đều tò mò về vợ của Cố Dã, không biết cô gái thế nào mà dám gả cho cái thằng nhóc lạnh lùng nhà họ Cố kia.
Năm đó chuyện Cố Dã cầm d.a.o đ.â.m Từ Phương và đối đầu với cha Cố không bị truyền ra ngoài, trừ người trong nhà ra thì người ngoài không ai biết, ngay cả cô của Cố Dã cũng không biết, chuyện này liên quan đến quá nhiều thứ.
Nhưng Cố Dã từ nhỏ đ.á.n.h nhau đã rất liều mạng, lớn nhỏ đều không sợ, khiến nhiều người cảm thấy anh quá tàn nhẫn nên đều kính nhi viễn chi.
Cố Dã không hàn huyên với bất kỳ ai, trực tiếp dẫn Bảo Ni đến nhà anh cả.
“Mau vào đi, sao lại xách nhiều đồ thế này.” Chị dâu cả ra mở cửa, nhìn thấy hai bao đồ lớn, nhớ lại lời Bảo Ni nói: Đồ của cô, cho ai là quyền của cô.
“Hiên Vũ, thím hai đến rồi này.”
Bảo Ni đặc biệt mang đến cho Hiên Vũ rất nhiều vỏ sò nhỏ, có thể dùng làm chuông gió.
“Thím hai ơi, lúc nãy cháu vừa mơ thấy thím đấy.” Hiên Vũ từ trong phòng chạy ra, sà vào lòng Bảo Ni, được cô bế lên xoay mấy vòng, thằng bé cười nắc nẻ không thôi.
“Bảo Ni rất thích trẻ con, hai đứa cũng nhanh ch.óng sinh một đứa đi.” Chị dâu cả bắt đầu giục sinh con.
“Ở nhà anh trai Bảo Ni có thằng nhóc cũng trạc tuổi Hiên Vũ, Bảo Ni trông nó suốt. Tụi em không vội đâu, cứ thuận theo tự nhiên thôi, Bảo Ni còn nhỏ tuổi, chờ thêm hai năm nữa cho an toàn.” Cố Dã biết phụ nữ sinh con quá sớm sẽ rất nguy hiểm.
“Cũng đúng, Bảo Ni trông mặt mũi còn trẻ con lắm.” Nghĩ đến việc Bảo Ni mang một gương mặt đậm chất trẻ con mà lại nói năng sắc sảo khiến người ta cứng họng, đúng là sự tương phản quá lớn.
Bảo Ni chẳng hề hay biết chị dâu cả đang giục sinh con, cô chơi đùa với Hiên Vũ rất vui vẻ, còn xem bộ sưu tập đồ chơi của thằng bé, không ngờ còn có cả xe tăng làm từ vỏ đạn, hồi đó Bảo Ni thích mê món này, nhưng lão Khương không có thời gian làm cho cô.
“Cố Dã, anh cũng làm cho em một chiếc xe tăng như thế này đi.” Bảo Ni nâng chiếc xe tăng của Hiên Vũ, chạy đến trước mặt Cố Dã.
Nhìn Bảo Ni đang nhìn mình với đôi mắt sáng rực, Cố Dã vô thức gật đầu.
“Hiên Vũ ơi, thím sắp có xe tăng rồi nhé!” Bảo Ni dắt Hiên Vũ lại chạy đi chỗ khác.
Khiến chị dâu cả cười ha hả.
Buổi tối, anh cả Cố về, Cố Dã đã trổ tài nấu nướng, khiến vợ chồng anh cả kinh ngạc đến rớt cả hàm. Không ngờ Bảo Ni không hề nói quá, Cố Dã thật sự có thiên bẩm nấu ăn!
Chương 36 Bạn bè tụ họp
Ăn cơm xong, Cố Dã và Bảo Ni không ở lại lâu, đi làm cả ngày rồi, vợ chồng chị dâu cả cũng cần nghỉ ngơi.
Vừa quay về nhà ông nội Cố, ông cụ đang ngồi ở phòng khách, tay cầm chiếc ốc biển lớn mà Bảo Ni tặng, không biết đang nghiên cứu cái gì.
“Bảo Ni này, ốc biển thật sự có thể nghe thấy tiếng sóng biển sao?” Ông nội Cố còn đặt lên tai thử một chút.
Ốc biển có thể nghe thấy tiếng biển không?
Câu hỏi này rất nhiều người từng tò mò, Bảo Ni thật sự đã từng tìm hiểu qua.
Ốc biển không nhất định nghe được tiếng biển.
Nguyên nhân ốc biển có âm thanh là khi có âm thanh từ bên ngoài, nó sẽ làm không khí bên trong vỏ ốc rung động, vỏ ốc có thể hội tụ và khuếch đại âm thanh đó. Vì vậy, âm thanh chúng phát ra chính là âm thanh của môi trường bên ngoài.
Nếu con ốc đang ở bờ biển, đặt chúng bên tai thì có thể nghe thấy tiếng biển.
Nhưng nếu con ốc đã rời xa biển lâu ngày, thứ cộng hưởng với chúng không còn là tiếng biển nữa, thì khi đặt gần tai cũng không nghe thấy tiếng biển được.
Đây là câu trả lời đáng tin cậy nhất mà Bảo Ni tra được, lúc đó cô còn thấy khá thất vọng, vì khi còn nhỏ cô luôn tin rằng ốc biển có thể nghe thấy tiếng sóng.
Bảo Ni dùng những lời lẽ đơn giản giải thích cho ông nội Cố, tiền đề để ốc biển nghe thấy tiếng biển là nó phải ở bờ biển, nếu không ở bờ biển nữa thì âm thanh phát ra bên trong không còn là tiếng biển nữa rồi.
Ông nội Cố có chút hụt hẫng.
Thời trẻ ông từng đến vùng biển, từng tham gia chiến đấu ở đó, thấm thoắt đã mấy chục năm trôi qua. Nơi đó lưu lại rất nhiều đồng đội của ông, những người đã nằm lại mãi mãi nơi vùng biển bao la ấy.
Nói là nhớ biển, thực chất là nhớ về những người đồng đội đã ra đi.
Tuy rằng nghe thấy không phải tiếng biển, nhưng ông nội Cố vẫn rất thích con ốc này, nhìn nó, lòng ông thấy được an ủi phần nào.
Những người đã khuất, họ sẽ không bao giờ bị lãng quên, tổ quốc ngày nay có một phần cống hiến của họ, và điều đó sẽ mãi được truyền thừa.
Ông nội Cố cầm con ốc về phòng, Bảo Ni nghĩ đến các nghĩa trang liệt sĩ, nhà lưu niệm đời sau, họ sẽ được ghi nhớ, sẽ không bị lãng quên.
Vợ chồng Bảo Ni về phòng nghỉ ngơi, còn vợ chồng anh cả Cố thì vẫn chưa ngủ, hai bao đồ lớn kia cần phải sắp xếp lại.
“Tính tình của Bảo Ni đúng là yêu ghét phân minh thật đấy!”
“Sao lại nói thế?” Anh cả Cố không hiểu.
“Lúc nãy ở trong phòng nhìn thấy đồ họ mang về, Bảo Ni nói là cha mẹ cô ấy nhờ mang, chủ yếu là quà gặp mặt cho họ hàng bạn bè. Lúc đó Bảo Ni đã nói, cho ai là quyền của cô ấy.” Chị dâu cả chỉ chỉ đống đồ họ vừa lôi ra, sắp trải đầy mặt đất rồi, phần lớn đều ở đây cả.
“Em đoán chú thím bên thông gia muốn Bảo Ni chia cho mỗi nhà một ít, còn Bảo Ni thì nhất quyết xách đại bộ phận sang đây.”
“Không sao, Cố Dã trong lòng hiểu rõ, như nhà cô, nhà họ Cố, Cố Dã chẳng đời nào đưa cho đâu.” Cố Trạch không hận cha mình và người đàn bà kia sao? Hận chứ, nhưng anh đang ở vị trí này thì định sẵn là không thể manh động, chỉ có thể ngấm ngầm gây khó dễ.
Anh có thể cảm nhận được áp lực của cơn bão sắp tới, tuy chỉ mới là một cái bóng, nhưng việc anh cần làm là kiên định đứng sau vị lãnh đạo lớn, bảo vệ chính mình thì mới có thể bảo vệ được những người anh quan tâm.
“Chia mấy thứ đặc sản này ra mỗi loại một ít, không cần quá nhiều, mai anh mang đến cơ quan cho lãnh đạo xem, đây là chút tấm lòng từ biên cương vùng biển.” Cố Trạch cũng hiểu đôi chút về vị lãnh đạo lớn, không hưởng thụ, gian khổ giản dị, khắc kỷ.
Không mang theo hải sâm hay bào ngư lớn, chỉ lấy một ít nghêu khô, rong biển khô, tôm khô, cá khô nhỏ… đây là những thứ thường thấy trên bàn ăn của người dân, đại diện cho quần chúng lao động vất vả.
Kế hoạch của anh cả Cố thì Cố Dã không biết, anh đang dắt Bảo Ni đi dạo trung tâm bách hóa đây.
