Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 51
Cập nhật lúc: 08/02/2026 04:17
Bảo Ni tuy kết hôn chưa lâu, thời gian ở khu tập thể quân đội cũng không nhiều, nhưng từ những khía cạnh khác cô cũng biết được điều kiện của các gia đình đi theo quân hiện nay không tốt lắm.
Rất nhiều người vợ không có việc làm, hoàn toàn dựa vào tiền lương của một mình người đàn ông trong nhà để sinh sống, lại còn phải gửi tiền về quê phụng dưỡng cha mẹ, trợ cấp cho anh chị em. Mỗi nhà lại có mấy đứa con, cuộc sống thật sự không dễ dàng gì, luôn trong tình trạng thắt lưng buộc bụng.
"Sao đột nhiên em lại nghĩ đến chuyện này? Ý tưởng thì khá tốt, chỉ là không biết hiện tại đã có kỹ thuật về phương diện này chưa, tối nay đi hỏi anh cả xem sao."
Cố Dã biết cuộc sống trên đảo gian khổ, điều kiện các nhà trong khu tập thể cũng chẳng ra sao. Nhưng trên phạm vi cả nước đâu đâu cũng khó khăn, mọi người đều đang nghiến răng kiên trì.
Anh không ngờ Bảo Ni trẻ tuổi như vậy lại cân nhắc nhiều thế, còn nghĩ đến việc tìm lối thoát cho ngư dân trên đảo và các gia đình quân nhân.
Điểm này Cố Dã thực sự không ngờ tới, Bảo Ni bình thường hay cười nói vô tư, phần lớn thời gian giống như một đứa trẻ chưa lớn.
"Vậy tối nay đi hỏi anh cả đi, nếu có nhân tài về lĩnh vực này, chúng ta sẽ đi thỉnh giáo. Nếu không có, ngày mai đi các thư viện tìm tài liệu liên quan, về nhà nghiên cứu một chút."
Bảo Ni tuy biết đại khái nhưng những chi tiết cụ thể thì cô vẫn hiểu biết quá ít. Dù thế nào cũng phải về làm thí nghiệm nhiều hơn, thí nghiệm là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý.
Buổi tối, Cố Dã và Bảo Ni đến nhà anh cả, vừa hay hôm nay anh cả không bận, đã có mặt ở nhà.
"Bảo Ni, chị nghe nói cô út bị em mắng cho không thốt nên lời, thật đấy, chị chẳng phục ai, chỉ phục mỗi em thôi. Em không biết bình thường cô út hay giáo huấn thế nào đâu, chuyện gì cũng bới lông tìm vết được, thật không ngờ cũng có ngày cô ấy không nói được lời nào."
Bảo Ni vừa bước vào cửa đã bị chị dâu cả kéo lại, hưng phấn kể chuyện về cô út nhà họ Cố, xem ra bình thường chị ấy cũng chẳng ít lần bị cô út làm khó dễ. Vẻ mặt hả hê, giọng điệu vui sướng này thể hiện quá rõ ràng.
Chị dâu cả với tư cách là cháu dâu trưởng nhà họ Cố, anh cả lại ở vị trí như vậy, nhiều lúc chị ấy cũng phải ngậm đắng nuốt cay, không thể quá lấn lướt dù mình có lý.
Phụ nữ nhà họ Cố không có ai là dạng vừa, từ cô cô đã xuất giá đến cô cô chưa gả đều lắm chuyện vô cùng.
Lần này Bảo Ni về, thu xếp bọn họ một lượt, chị dâu cả cảm thấy thật hả lòng hả dạ.
"Chị dâu, làm gì mà khoa trương thế ạ, cô út cũng là người rất hiểu lý lẽ, em có lý nên cô ấy đương nhiên không còn gì để nói rồi."
Bảo Ni không thừa nhận việc mình giống như về nhà họ Cố để chuyên đi gây sự đ.á.n.h nhau.
"Được rồi, ăn cơm trước đi, ăn xong rồi nói chuyện sau." Anh cả Cố ngắt lời, chuyện này có gì hay ho đâu mà nói, cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì, truyền đi nhiều lời lẽ sẽ biến tướng, ảnh hưởng đến danh tiếng của hai vợ chồng Cố Dã.
Chị dâu cả cũng hiểu ý ngầm của anh cả, thấy mình hơi quá đà, vội vàng kéo Bảo Ni vào bếp ăn cơm.
Trong lòng Bảo Ni cứ canh cánh chuyện kia nên tốc độ ăn cơm nhanh hơn một chút.
"Anh cả, Bảo Ni có chút việc muốn tư vấn anh."
Đặt đũa xuống, Cố Dã nói với anh cả về ý tưởng của Bảo Ni.
"Bảo Ni, ý tưởng này của em rất tốt, nhưng anh thực sự chưa nghe thấy thông tin về phương diện này. Ngày mai đi làm anh sẽ đi điều tra một chút, xem hiện tại có tiền lệ nào không, hoặc là tìm một số học giả chuyên gia trong lĩnh vực này, các em đợi tin của anh nhé."
Anh cả đã đồng ý, Cố Dã biết chuyện này có hy vọng.
"Hiện tại cục diện hơi phức tạp, chuyện này các em đừng phô trương, cứ âm thầm tìm hiểu riêng trước đã. Xem diễn biến tình hình phía sau thế nào, nhiều chuyện không phải cứ muốn làm là làm được ngay."
Lời dặn dò của anh cả, Bảo Ni hiểu rõ. Hiện tại đã là cuối năm 64, sang năm là năm 65 rồi. Biến động bắt đầu từ năm 66, nhưng người ở trung tâm quyền lực như anh cả Cố sao có thể không nhìn ra một vài dấu hiệu. Chuyện gì cũng phải trải qua quá trình nhen nhóm rồi mới bùng phát, không thể nào đột nhiên mà thành như vậy được.
Cố Dã và anh cả lại bàn bạc về cục diện hiện tại, một số tình hình ở hải đảo, Bảo Ni và chị dâu cả trò chuyện về nhân tình thế thái nhà họ Cố, sau đó mới cáo từ.
Hai ngày sau, anh cả Cố nói với vợ chồng Bảo Ni rằng hiện tại trong nước chưa có trồng rong biển diện tích lớn. Chỉ là trước đây có người từng đề cập đến chuyện tương tự, không biết tại sao mấy năm gần đây lại bặt vô âm tín.
Bảo Ni nhớ mang máng những năm 60, phía Sơn Đông dường như có viện nghiên cứu từng làm nghiên cứu tương tự, nhưng cụ thể thế nào cô không nhớ rõ.
Thời gian trồng rong biển diện tích lớn dường như là những năm tám chín mươi, mốc thời gian này Bảo Ni nhớ khá rõ.
Anh cả Cố còn giới thiệu hai chuyên gia về sinh học, bảo vợ chồng Bảo Ni tìm thời gian đến thỉnh giáo, xem có nghiên cứu về phương diện này không, còn lại anh cũng lực bất tòng tâm.
Bảo Ni cảm ơn anh cả Cố, cô nghĩ mình sẽ tự đi hiệu sách tìm tài liệu, sau đó nói chuyện với các chuyên gia, đợi sau khi về sẽ thí nghiệm trước ở vùng biển quen thuộc.
Điều Bảo Ni muốn thỉnh giáo chuyên gia sinh học là việc nuôi cấy bào t.ử, trồng rong biển thì phải ươm được cây giống đã.
Hậu thế trồng rong biển có kỹ thuật thành thục, có thiết bị tiên tiến. Hiện tại Bảo Ni ngoài bản thân mình ra thì chẳng có gì cả.
Sau đó, Bảo Ni và Cố Dã đi bái phỏng chuyên gia sinh học, thỉnh giáo ông về kỹ thuật nuôi cấy bào t.ử, cũng nói ra ý tưởng muốn nuôi trồng rong biển nhân tạo của mình.
Vị chuyên gia đã đưa ra cho Bảo Ni rất nhiều lời khuyên quý giá, còn cho cô một số dữ liệu thí nghiệm nuôi cấy bào t.ử và vài phương pháp đơn giản.
Chuyên gia cũng cung cấp một số dụng cụ thí nghiệm đơn giản ông từng sử dụng, đều là những thứ có thể tìm thấy trong đời sống. Tuy không chính xác bằng dụng cụ thí nghiệm thực sự nhưng đối với một người không chuyên như Bảo Ni thì đã đủ dùng rồi.
Bảo Ni không ngờ mình thu hoạch được lớn như vậy, chân thành cảm ơn vị chuyên gia thời đại này, bởi vì ý tưởng của Bảo Ni có lợi cho quốc gia dân tộc nên họ hết lòng ủng hộ, không hề giấu giếm.
Đáng quý nhất là chuyên gia còn tặng Bảo Ni một số sách vở tài liệu về nuôi cấy bào t.ử sinh học, đa số đều là bản chép tay, là những dữ liệu và phương pháp thí nghiệm ông ghi chép lại khi còn học tập ở nước ngoài.
Bảo Ni thực sự không biết báo đáp chuyên gia thế nào nữa, những học giả có bối cảnh du học như họ trong mười năm tới sẽ chịu xung kích không nhỏ. Điều Bảo Ni có thể làm là nói với anh cả Cố, trong tiền đề bảo toàn bản thân thì cố gắng quan tâm giúp đỡ họ nhiều hơn một chút.
