Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 531
Cập nhật lúc: 09/02/2026 14:09
"Bố, lời này không thể nói như vậy được. Con là con gái của bố mẹ, nhưng con không phải là cứu tinh của cái nhà này. Con biết, lúc nào bố cũng nghĩ cho con trai, cháu trai, muốn tụi nó có chỗ dựa để con đường tương lai dễ đi hơn một chút.
Nhưng mà, rèn sắt còn cần bản thân phải cứng. Thay vì cứ một mực nghĩ đến việc để tụi nó dựa dẫm vào người khác, chi bằng bố hãy để tụi nó học hành t.ử tế, rèn luyện bản lĩnh, sau này dựa vào chính năng lực của mình mà an thân lập mệnh. Tính cách của Cố Trạch bố mẹ cũng hiểu rõ rồi đó, ai mà lay chuyển nổi anh ấy chứ?
Ba đứa nhỏ nhà con bây giờ đều đang dốc sức học tập để thi vào một trường đại học tốt, sau này có công việc ổn định, đứa nào cũng chẳng dám nói sau này sẽ dựa dẫm vào bố nó thế này thế nọ đâu."
Chị dâu Cố lần này xem như đã đem mọi chuyện nói huỵch tẹt ra, cũng bày tỏ rõ quan điểm của mình.
Sau này bất kể là đứa cháu trai hay cháu gái nào muốn dựa dẫm hoàn toàn vào người cô này thì không có khả năng đâu, chị không có bản lĩnh lớn đến vậy.
"Giai Kỳ, con..."
Bà cụ Thẩm nhìn đứa con gái như vậy, cảm thấy thật xa lạ. Trước đây, chuyện gì Giai Kỳ cũng nói với người làm mẹ là bà, bà cũng hết mực nuông chiều đứa con gái này. Nhưng mà, từ lúc nào mọi thứ lại trở nên xa lạ thế này?
Trong lòng chị dâu Cố cũng chẳng dễ chịu gì, nhưng con người ta khi lớn lên rồi thì không thể đơn thuần như trước nữa. Bố mẹ chị quả thật rất cưng chiều chị, nhưng sau khi kết hôn, thật sự đã trở thành hai gia đình khác nhau.
Một khi chạm đến lợi ích của anh trai và các cháu, chị không còn là "chiếc áo bông nhỏ" được bố mẹ yêu chiều nữa, mà là em gái của các anh, là cô của các cháu.
Chị dâu Cố nghĩ đến những chuyện này, không dưới một lần cảm thấy ngưỡng mộ Bảo Ni. Bố mẹ Bảo Ni thật sự yêu thương cô ấy, sẽ không vì chuyện của con cháu mà làm khó cô ấy, còn bảo cô ấy đừng lo chuyện bao đồng, cứ lo tốt cho bản thân là được.
Chẳng ai là từ dưới kẽ đá chui ra cả, ai cũng có người thân m.á.u mủ. Nhưng không thể chỉ yêu cầu người có năng lực cứ phải hy sinh vô điều kiện, chẳng có đạo lý nào như vậy cả.
Cả nhà nói chuyện không mấy vui vẻ, chị dâu Cố cũng không ở lại ăn cơm trưa mà vội vàng rời đi.
"Chị dâu, sao chị về sớm thế, chưa ăn cơm à?"
Bảo Ni vừa ngủ dậy, định tìm chút gì đó ăn tạm, ôi, lúc này cô lại thấy nhớ Tam Thất nhà mình vô cùng.
"Chưa, nói chuyện không vui lắm. Bảo Ni, chị phải xin lỗi em, chị dâu cả của chị lúc trước nói năng khó nghe, thật sự xin lỗi em."
Chị dâu Cố nhất định phải trực tiếp nói rõ với Bảo Ni, chị không thể giả vờ như không biết gì được.
"Chị dâu, thật sự không cần đâu, con người em chị cũng hiểu rồi đó, em chẳng bao giờ chịu thiệt đâu. Mấy câu nói đó của chị dâu chị, em thật sự không để tâm, nếu không thì em đã chẳng để chị ta lành lặn rời khỏi nhà em rồi.
Em cũng đâu phải nhân dân tệ mà ai cũng yêu thích. Chị dâu nhà họ Thẩm nói gì, em thật sự không để bụng. Con người em ấy mà, người nào làm tổn thương được em thì đều là người em để trong lòng. Còn những người khác, em thật sự không bận tâm đâu.
Mấy câu nói chẳng đau chẳng ngứa của chị dâu chị, em không để ý đâu, thật đấy. Nếu không thì kể cả có mặt ông cụ nhà chị ở đó, em cũng tát cho chị ta hai cái rồi."
Bảo Ni đói bụng rồi, vừa hay chị dâu Cố đã về, cô không cần phải ăn uống qua loa nữa.
"Thật ngưỡng mộ em, chị thì không được như vậy, cứ hay để ý lời người khác nói."
Nghe Bảo Ni nói xong, chị dâu Cố thấy xuôi lòng hơn hẳn, cũng không còn quá để tâm đến những lời bố chị vừa nói nữa.
"Chị dâu, chị có biết một từ không, gọi là 'nội hao' (hao mòn nội tâm). Em không giỏi chuyện đó, có chuyện gì là em cứ tìm vấn đề ở người khác trước, sau đó mới nghĩ xem có phải lỗi của mình không, ha ha..."
Bảo Ni nghĩ lại thấy vui, cô cũng tự luyến thật đấy.
Chị dâu Cố cũng cười theo, "nội hao", từ này nghe thật hình tượng. Sau này phải chú ý, không được để bản thân mệt mỏi như vậy nữa.
"Chị dâu, em đói rồi, khoan hãy quản mấy chuyện khác, cứ lấp đầy cái bụng đã."
"Được, chị biết rồi, đợi chút, nhanh thôi, chị đi rửa tay rồi nấu món canh bột sệt (gạt đa thang), húp một bát cho ấm bụng."
Vừa nghe Bảo Ni kêu đói, chị dâu Cố vội vàng tất bật nấu nướng, Bảo Ni cũng giống như Lục Cửu, không chịu được đói.
"Cho thêm mấy quả trứng chần nữa nhé..."
"Biết rồi."
Không khí trong nhà không còn nặng nề nữa, vui vẻ hơn nhiều.
Chương 429 Đến đi vội vã
Ba bốn giờ chiều, Cố Trạch đưa lũ trẻ về.
"Mẹ ơi, tối nay chúng ta không nấu cơm đâu, bác cả nói mời chúng ta đi ăn lẩu cừu."
Tam Thất đi theo giao thiệp cả ngày, cũng coi như được mở mang tầm mắt về khí chất của bác cả, ngoài mặt tươi cười nhưng lời nói ra lại cực kỳ có sức nặng.
"Vậy được thôi, mấy đứa ăn một bữa lẩu cừu chắc phải hết nửa con cừu mất."
Bảo Ni trêu mấy đứa nhỏ, tụi nó đúng là hội "thần điêu đại hiệp" ăn thịt giỏi thật!
"Mấy đứa nhỏ này thể lực đều rất tốt, Bảo Ni đã vất vả rồi."
Cố Trạch chân thành cảm ơn. Anh biết những chuyện xảy ra trong thời gian này, đối với gia đình nhạc phụ thật sự không biết phải nói gì hơn. Sau này cứ giữ khoảng cách mà cư xử vậy, đợi đến khi hai cụ trăm tuổi rồi thì cũng thôi. Ít nhất thì sẽ không để lại ẩn họa cho thế hệ sau.
Buổi tối, ba người lớn dắt theo năm đứa trẻ đi ăn lẩu cừu, đúng là ăn không ít. Đặc biệt là Hiên Hạo, cậu bé cực kỳ thèm món này.
"Ngon quá, thật sự quá ngon luôn, con chẳng muốn đi nữa, vì món lẩu cừu này."
Cố Hiên Hạo vừa ăn vừa cảm thán, dù biết điều đó là không thể.
"Được rồi, cũng đâu phải là không quay lại nữa, còn nhiều dịp để ăn mà."
Chị dâu Cố gắp một đũa thịt cừu vừa nhúng chín cho cậu con trai út, đúng là một tên nhóc ham ăn.
Một bữa cơm, chẳng biết đã ăn hết bao nhiêu thịt cừu, kết quả cuối cùng là ai nấy đều no căng bụng.
Cả nhóm bắt xe buýt về nhà.
Buổi tối, Lục Cửu ngủ cùng phòng với Bảo Ni, vợ chồng Cố Trạch ngủ ở phòng Lục Cửu, Hiên Hạo ngủ cùng phòng với mấy anh trai, giường tầng nên vừa đủ chỗ.
"Mẹ ơi, lâu rồi con không được ngủ cùng mẹ."
Lục Cửu ôm cánh tay mẹ, cô bé giờ đã cao gần bằng mẹ rồi, thậm chí còn có vẻ nhỉnh hơn một chút.
"Ừ, Lục Cửu nhà ta đã thành thiếu nữ rồi, thoắt cái thời gian đã trôi qua nhanh thật."
Hai mẹ con nằm trong chăn thủ thỉ tâm sự, cảm giác thật mới mẻ. Chủ yếu là vì Lục Cửu quá độc lập, bình thường rất ít khi dựa dẫm vào bố mẹ.
Ở phòng Lục Cửu, Bảo Ni đã thay bộ chăn ga gối đệm mới, vợ chồng Cố Trạch cũng chưa ngủ.
"Cố Dã vẫn chưa có tin tức gì, trong lòng Bảo Ni lo lắng khôn nguôi mà vẫn không thể để lũ trẻ nhận ra. Hôm nay lúc mọi người không ở đây, cô ấy đã khóc một trận nức nở, thật sự quá vất vả rồi. Mấy năm nay chúng ta không về được, hai đứa nhỏ đều dựa vào một tay Bảo Ni lo liệu.
