Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 544
Cập nhật lúc: 09/02/2026 15:01
Bảo Ni liếc nhìn anh Dã nhà mình, thân hình mặc áo ba lỗ nhìn rất rắn chắc, đường nét cơ bắp mượt mà, vùng bụng có thể thấy rõ các múi cơ, có tận tám múi lận.
“Không đâu, ở đơn vị anh cũng tham gia huấn luyện mà, phải giữ cho mình trạng thái tốt nhất chứ, không vì gì khác thì cũng phải vì hạnh phúc của bà xã mà, đúng không?”
Cố Dã nhìn Bảo Ni với ánh mắt đầy ý cười, thấy mặt cô đỏ bừng lên rõ rệt, thật là đáng yêu.
“Sáng sớm ra anh nói cái gì thế không biết, lát nữa lại để Tam Thất nghe thấy, em xem anh trả lời thế nào.”
Bảo Ni vỗ cho anh Dã một cái, nhớ tới chuyện trước đây mà thấy nóng cả mặt.
“Em bảo sao tai cái thằng Tam Thất nó dài thế không biết, nói gì nó cũng nghe thấy được, chẳng có bí mật gì cả.”
Cố Dã rất bất lực, thằng con trai anh ấy mà, thật là khiến người ta nhịn không được muốn tẩn cho một trận, mà lại chẳng có lý do gì.
Trên bãi tập của khu nhà ở, Lục Cửu đã chạy xong ba nghìn mét, đang điều hòa lại nhịp thở.
“Chào em, anh là Mã T.ử Tuấn, các em đến sớm thật đấy.”
Mã T.ử Tuấn cũng tập sáng, chỉ là không ngờ lại có người còn đến sớm hơn cả mình.
“Em là Cố Vân Sơ, bọn em quen thế rồi ạ.”
Lục Cửu cũng tự giới thiệu mình, cô bé nhìn người anh lớn hơn mình vài tuổi này, không biết thực lực võ thuật thế nào.
“Nghe nói em lợi hại lắm, tìm cơ hội luyện chút không?”
Mã T.ử Tuấn cảm thấy hai người họ là cùng một kiểu người, đều sùng bái kẻ mạnh, trong mắt có thần thái.
“Được ạ, thời gian địa điểm, em luôn sẵn sàng.”
Lục Cửu cũng muốn thử xem sao, bố đi miền Nam hơn nửa năm rồi, lâu rồi cô bé chưa được so tài với ai.
“Sau bữa tối hôm nay, ở đây luôn được không?”
“Được ạ, bảy giờ.”
Lục Cửu tính toán một chút, khoảng hơn sáu rưỡi ăn cơm xong, để tiêu thực một chút chứ không thì dễ khó chịu lắm.
“Quyết định vậy đi, không gặp không về nhé.”
Mã T.ử Tuấn hẹn với Lục Cửu một cách rất chính thức, anh cảm thấy bản thân có chút phấn khích.
Lục Cửu điều hòa xong xuôi lại đi chạy cái bài vượt chướng ngại vật kia, hiện tại cô bé đã dần quen tay quen chân rồi, tốc độ cũng tăng lên đáng kể.
“Lục Cửu, đến giờ rồi, về ăn sáng thôi.”
Cố Hiên Dật nhìn đồng hồ, đến giờ rồi, cậu đói rồi.
“Đi thôi.”
Lục Cửu đi theo anh trai và em trai về nhà, Mã T.ử Tuấn đứng phía sau có chút bất ngờ, tên thân mật của Cố Vân Sơ là Lục Cửu nghe cũng hay hay, không biết em trai cô bé có tên thân mật không, tên là gì nhỉ, thật tò mò quá đi.
Chương 439 Mâu thuẫn
“Chị, lúc nãy Mã T.ử Tuấn nói gì với chị thế?”
Tam Thất rất tò mò, không biết cái thằng họ Mã đó nói gì với chị mình, không lẽ lại định bày trò gì xấu sao. Chị cậu kể từ khi để tóc dài ra nhìn cũng xinh xắn lắm.
“Anh ta muốn so tài với chị, bọn chị hẹn bảy giờ tối nay.”
Lục Cửu đói rồi, nói xong liền tăng tốc chạy đi, không thèm nhìn cái mặt đang nghệ ra của Tam Thất.
Cái gì cơ, một thằng nhìn cũng được thế mà lại chủ động tìm con gái nhà người ta gạ đ.á.n.h nhau, đúng là lần đầu thấy, đúng là rừng rậm chim gì cũng có mà.
“Tam Thất, em thẫn thờ cái gì đấy, nhanh lên, lát nữa đi học muộn bây giờ.”
Cố Hiên Dật không biết Tam Thất bị làm sao, cứ lững thững đi sau, bị bỏ lại một đoạn xa. Lục Cửu đã chạy mất hút rồi, cậu thực sự chẳng muốn đợi thằng em này nữa.
“Hả? Tới đây, tới đây. Chị em vừa bảo Mã T.ử Tuấn hẹn chị ấy tối nay so tài, anh bảo anh ta có bị hâm không. Chị em là con gái mà, anh ta vừa lên tiếng đã đòi đ.á.n.h nhau à?”
Tam Thất chẳng hiểu nổi, sao mà lại thích so tài đến vậy, nhỡ bị con gái nhà người ta cho đo ván thì còn mặt mũi nào nữa? Lại còn là một đứa con gái nhỏ tuổi hơn mình, nói chung cậu thấy không ổn chút nào.
“Người ta là thích lấy võ kết bạn thôi, em cứ nghĩ phức tạp làm gì, nhanh về nhà đi, anh đói lắm rồi.”
Cố Hiên Dật kéo Tam Thất chạy về nhà, thật là, tuổi thì nhỏ mà nghĩ lắm thế không biết, sao mà lắm chuyện thế.
Ăn xong bữa sáng, ba đứa vẫn cùng nhau tới trường, chẳng ai đả động gì đến chuyện so tài buổi tối cả.
Bảo Ni cũng không biết con gái mình đã tìm được đối thủ, cô lại nhận được một cuộc điện thoại khá hứa hẹn, Lục T.ử nói có người muốn xem tứ hợp viện, có ý định thuê nhà.
“Lục Tử, nhờ cả vào cậu đấy, tôi không có yêu cầu gì khác, chỉ cần giữ nguyên kết cấu ban đầu của ngôi nhà, không được động vào kết cấu và kiến trúc, chỉ được sửa sang chứ không được dỡ bỏ.”
Bảo Ni phải đảm bảo kiến trúc nguyên bản của ngôi nhà, không thể để người ta làm cho dở ông dở thằng được.
“Được, tôi biết rồi, khi nào có tin tôi sẽ báo cho cô sau.”
Lục T.ử cúp máy, Bảo Ni trong lòng mừng rỡ vô cùng, nếu căn nhà này cho thuê được thì cô có thể thở phào một cái rồi. Dạo trước tiêu hơi nhiều tiền nên lòng Bảo Ni cũng thấy không yên tâm lắm.
Tới thư viện, Bảo Ni với tâm trạng vui vẻ vừa sắp xếp sách, vừa dọn dẹp vệ sinh, không kìm được mà ngân nga hát.
“Có chuyện gì mà vui thế, lại còn hát hò nữa cơ à?”
Thầy Mã đi ngang qua cửa phòng Bảo Ni, nghe thấy cô đang hát, mà lại là bài thầy chưa từng nghe qua, nghe cũng hay lắm.
“Thầy Mã ơi, chồng cái Bảo Ni thăng chức rồi, nó đang sướng rơn lên đấy ạ.”
Giọng của Lan Hoa nếu không có một chút xíu vị chua loét đó thì chắc sẽ đáng yêu hơn nhiều.
“Sáng nay chị ăn nhiều giấm quá hay sao mà mùi chua nồng nặc thế?”
Bảo Ni đi tới, liếc nhìn Lan Hoa, thấy vẻ mặt cô ấy đầy vẻ sầu muộn.
“Haizz, chồng chị sắp chuyển ngành rồi, chắc bọn chị sắp phải rời khỏi khu đại viện này, trong lòng thấy cứ hoang mang sao ấy.”
Lan Hoa từ nhỏ đã lớn lên trong đại viện, bao nhiêu năm nay đã quen rồi. Bây giờ sắp phải rời đi, trong lòng thấy chẳng còn chỗ dựa.
“Sao lại chuyển ngành vào lúc này ạ?”
Bảo Ni chưa nghe nói gì cả, anh hai cô cuối năm ngoái mới chuyển ngành, đây mới chưa đầy nửa năm cơ mà, đợt tinh giảm quân bị lớn là vào lúc này sao, Bảo Ni không nhớ rõ nữa.
“Chồng chị cũng chẳng phải ở vị trí quan trọng trong đơn vị chiến đấu, nói thật lòng, nếu không có bác cả chị nâng đỡ thì đã chuyển ngành từ lâu rồi. Trụ được đến bây giờ cũng là chẳng dễ dàng gì.”
Lan Hoa hồi đó ưng chồng vì cái mã đẹp trai nên tự nguyện gả, cô ấy chẳng có lý do gì để hối hận.
“Nếu đã vậy thì chuyển ngành sớm cũng tốt mà chị, tranh thủ lúc còn trẻ còn phấn đấu được cho sự nghiệp.”
Bảo Ni thấy chồng cô ấy mới hơn ba mươi tuổi, lúc này chuyển ngành về địa phương, lại có bác cả giúp sức, chắc chắn sẽ có được một vị trí khá tốt. Nếu không đợi đến lúc tinh giảm quân bị đại trà thì khó mà nói trước được, lúc đó người đông việc ít.
