Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 564
Cập nhật lúc: 09/02/2026 15:06
Cha mẹ Bảo Ni, chú thím ba và thím nhỏ đều sang giúp chế biến số hải sản mà Bảo Ni mang về. Đặc biệt là thím nhỏ, rất tích cực, thím luôn mang nợ ân tình của Bảo Ni nhưng chưa có dịp báo đáp.
Khó khăn lắm Bảo Ni mới về một chuyến, lại cần chế biến hải sản, thím đương nhiên phải dốc sức hơn một chút để lòng mình thanh thản hơn.
Còn có một chuyện nữa là Lâm Phong nhà thím sắp đi Kinh Thị học đại học rồi, tuy giấy báo nhập học vẫn chưa tới nhưng thầy giáo cũng nói là không có gì bất ngờ cả. Đến Kinh Thị đất khách quê người, có chuyện gì chẳng phải đều phải nhờ Bảo Ni chăm sóc hay sao.
Thím ba Bảo Ni cũng có tâm lý tương tự, Lâm Huy nhà thím đi lính được là nhờ Bảo Ni. Giờ xuất ngũ vào cục công an, cũng là công việc ổn định, con cái vợ con đều tốt cả, thím sao có thể không cảm kích Bảo Ni cho được?
Có nhiều người giúp sức như vậy, Bảo Ni đi căn cứ bí mật liên tục bốn năm chuyến, những loại hải sản lớn gần như đã bắt hết, số còn lại để chúng sinh sôi nảy nở.
Bảo Ni mải mê phơi hải sản, nhóm Lục Cửu thì theo Lâm Ba luyện tập lặn biển, đứa nào đứa nấy phơi nắng đen như củ khoai tây đen. Tam Thất dù ngày nào cũng bôi nha đam với kem Tuyết Hoa nhưng cũng không thoát khỏi số phận bị rám nắng.
Cậu bé vốn không thích lặn biển lắm nhưng Lục Cửu cứ đứng bên cạnh giám sát, cậu không dám làm trái. Chị cậu nói rồi, đây là kỹ năng thoát thân, biết thêm một món thì sau này lỡ gặp rắc rối thật sự có thể là phương thức cứu mạng.
Hiện tại, buổi sáng Lục Cửu và Tam Thất phụ đạo tiếng Anh cho Lâm Ba, Lâm Phong, Nhị Bảo, Lâm Mộc... coi như bản thân cũng ôn tập luôn. Buổi chiều Lâm Ba đưa bọn trẻ ra biển tập lặn.
Dự án nuôi rong biển mà Bảo Ni khai phá trước đây, nhóm Lâm Vũ vẫn đang làm, quy mô đã mở rộng hơn nhiều, thiết bị lặn có đến mấy chục bộ. Lần này Lâm Ba và bọn trẻ chính là mượn thiết bị của anh cả Lâm Vũ.
Lâm Vũ hiện giờ cuộc sống rất bình lặng, Đại Bảo đã đỗ vào trường cao đẳng, sau này được phân công tác nên anh không phải lo lắng quá nhiều.
Nhị Bảo hiện tại nhìn thành tích học tập cũng khá, nếu không có gì bất ngờ cũng có thể đỗ vào một ngôi trường tốt. Đứa con gái riêng mà vợ mang đến cũng rất ngoan, tính cách tốt, học tập khá, lại còn biết cùng Nhị Bảo phụ giúp việc nhà.
Gia đình họ sống không phải lo âu, cha mẹ ở ngay bên cạnh, cảm thấy rất an tâm. Trước đây anh đã làm nhiều chuyện hồ đồ, khiến quan hệ với Bảo Ni trở nên nhạt nhẽo, trong lòng anh thấy hổ thẹn nhưng cũng lực bất tòng tâm.
May mà vợ anh biết cách đối nhân xử thế, hàng năm đều gửi cho Bảo Ni một ít hải sản, đặc biệt là loại rong biển tự trồng, đều được dọn dẹp sạch sẽ rồi mới gửi đi.
Người đến tuổi trung niên, có cha mẹ, có vợ, có con, đó chính là những ngày tháng tươi đẹp rồi.
Bảo Ni không cần đi căn cứ bí mật nữa, có thời gian đi thăm hỏi mấy người bạn cũ.
Hầu hết những người như chị dâu Trương đều không còn ở trên đảo nữa, có người theo chồng chuyển công tác đi nơi khác, có người xuất ngũ về quê hương. Người quen của Bảo Ni chỉ còn lại chị dâu Á Nhu và Hải Yến nhỏ.
“Bảo Ni, lâu lắm không gặp, nhìn em rạng rỡ thế này chắc chắn là sống rất tốt phải không?”
Chị dâu Á Nhu trông có vẻ hơi già đi nhưng tinh thần rất tốt, con người cũng cởi mở hơn nhiều.
“Em sống tốt ạ, chị dâu trông tinh thần phấn chấn lắm, các cháu thế nào rồi ạ?”
“Đều tốt cả, bên nhà ngoại chị cũng được bình phản rồi, tuy người không còn nữa nhưng trong lòng thấy thanh thản hơn nhiều. Chị còn về thắp nhang cho cha mẹ, còn được trả lại một ít gia sản, tuy chẳng có bao nhiêu nhưng cũng để làm kỷ niệm. Đứa lớn đã kết hôn rồi, năm ngoái chuyển đến căn cứ hải đảo, vợ nó vừa mang thai, chị sắp được lên chức bà nội rồi đấy.
Đứa thứ hai đỗ trung cấp, tốt nghiệp làm giáo viên tiểu học ở trên thành phố, năm nay cũng vừa kết hôn. Chồng nó cũng là giáo viên, hai đứa dạy cùng một trường, cha mẹ chồng cũng hiền lành, biết nó là con của liệt sĩ nên cũng thương nó lắm.
Đứa thứ ba năm nay thi đại học, thành tích không lý tưởng lắm, nó cũng không muốn học nữa, chuẩn bị mùa thu này nhập ngũ đi lính. Có quan hệ của cha nó nên khám sức khỏe qua rồi thì chắc không vấn đề gì...”
Chị dâu Á Nhu kể với Bảo Ni về những chuyện trong những năm qua, năm đó nhờ có lãnh đạo bộ đội và cha Bảo Ni giúp đỡ chị mới có thể ổn định cuộc sống trên đảo, không bị nhà chồng hành hạ.
“Chị dâu, khổ tận cam lai, mọi chuyện sẽ ngày càng tốt đẹp hơn. Còn Hải Yến nhỏ thì sao ạ, con bé sống thế nào?”
Bảo Ni biết Hải Yến đã kết hôn với Lâm Hải - cháu trai của ông ba, thằng bé năm đó đỗ lính lặn, làm ăn cũng khá.
“Nó sống tốt lắm, hồi đầu xuân chồng nó chuyển công tác sang đơn vị khác, nó cũng đi theo tùy quân rồi.”
Chuyện này Bảo Ni thật sự không biết, chỉ biết Lâm Hải ở trong bộ đội làm việc rất tốt.
“Còn hai đứa em trai của nó thì sao ạ, thế nào rồi?”
Bảo Ni hiện giờ vẫn còn nhớ hình ảnh Hải Yến dắt hai đứa em trai đen nhẻm gầy gò đến đảo Hải Đảo.
“Một đứa ở trong bộ đội, một đứa vào nhà máy, đều đã tự nuôi sống được bản thân rồi. Hải Yến nuôi hai đứa em học hết cấp hai, hai đứa trẻ đó cũng có lương tâm lắm, đối xử với Hải Yến rất tốt.”
Á Nhu cũng là một mình nuôi mấy đứa con, nỗi vất vả đó chị hiểu rõ hơn ai hết.
“Vậy thì tốt rồi, rồi sẽ khổ tận cam lai thôi.”
Bảo Ni biết con người thời đại này rất biết chịu khổ, nhưng chưa bao giờ cô cảm nhận được một cách trực quan thế nào là biết chịu khổ như vậy. Họ là hình ảnh thu nhỏ của một thế hệ, đại diện cho cuộc sống của thế hệ này.
Sau khi hàn huyên xong, Bảo Ni để lại số đặc sản Kinh Thị mang tới rồi về nhà.
“Bảo Ni, sao giờ em mới về, chú nhỏ cứ nhắc em suốt, em không hắt hơi mấy cái à?”
Bảo Ni nhìn chú nhỏ của mình trong sân, người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi trông trẻ hơn tuổi thật, lớp mỡ thừa trước đây đã biến mất không ít, trông khá tinh anh.
“Không ạ, xem ra công lực nhắc nhở của chú chưa đủ rồi.”
Bảo Ni và chú nhỏ có quan hệ thân thiết hơn, nói chuyện cũng tùy ý hơn.
“Biết thế chú đã nhắc thêm vài câu nữa, để đỡ bị vô tác dụng.”
Bảo Ni có thể nhận ra vẻ lo âu thoáng qua trên gương mặt chú nhỏ, chỉ là chú chưa nói ra thôi.
“Chú nhỏ, nghe nói chú làm việc không được thuận tâm lắm ạ?”
Bảo Ni không vòng vo mà hỏi thẳng.
“Haiz, đừng nhắc nữa, tên quản lý mới muốn biến Tứ Hải Cư thành của nhà hắn. Vừa nhậm chức đã bắt đầu bài trừ những người không cùng phe, đưa rất nhiều người thân của hắn vào. Nếu không phải sư phụ Thẩm nghỉ hưu rồi, chú là đầu bếp chính tạm thời chưa có người thay thế thì cũng bị hắn đuổi đi lâu rồi.”
