Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 570
Cập nhật lúc: 09/02/2026 15:08
“Ừ, nghe lời Tam Thất nhà mình.”
Bảo Ni biết chuyện này không khả thi lắm, ông nội bà nội tuổi đã cao, không thể rời khỏi đảo được nữa, cha mẹ cô cũng không đời nào bỏ mặc hai cụ một mình để đi xa, họ không yên tâm.
Bảo Ni ôm lấy Tam Thất, nhìn thấy thỉnh thoảng ánh mắt Lục Cửu lại nhìn sang, tâm trạng cô bình tĩnh hơn nhiều. Cuộc sống chẳng phải là như vậy sao, nuôi dạy con cái khôn lớn, tiễn chúng rời đi, còn mình thì đứng yên tại chỗ chờ chúng quay về.
Nhóm Bảo Ni mua vé giường nằm, một đoàn tám người, ghế nằm sát nhau, không xa, có thể chăm sóc lẫn nhau.
Nhóm Bảo Ni đang xình xịch trên tàu hỏa, Cố Dã ở Kinh Thị cũng bắt đầu bận rộn.
Lúc nghỉ ngơi, anh đem hết ga giường chăn đệm ra phơi, dọn dẹp nhà cửa từ trên xuống dưới, đặc biệt là chiếc giường lớn mà vợ anh yêu thích, anh lau chùi sạch sẽ từ trong ra ngoài.
“Sư trưởng Cố, đang bận đấy à?”
Lữ trưởng Từ cũng được nghỉ, anh qua hỏi xem mấy đứa trẻ bao giờ tới nơi.
Vé là do Cố Dã nhờ người mua giúp, vẫn chưa kịp báo cho những người khác.
“Lữ trưởng Từ, rảnh rỗi thế?”
“Không, tôi hỏi xem bao giờ tụi nó tới để còn ra đón chứ. Hai thằng ranh nhà tôi, lần này làm phiền chị dâu quá.”
Lữ trưởng Từ cười ha hả, quen thân rồi nói chuyện cũng thoải mái hơn, chẳng khách sáo gì.
“Anh đi đón cùng cũng được, tám người cơ mà, một xe thật sự chở không hết.”
Cố Dã vỗ vỗ bụi trên chăn đệm, vợ anh thích mùi nắng.
“Sao lại tám người, không phải bảy người à?”
“Em họ của vợ tôi đỗ vào Đại học Quân y Kinh Thị, lần này đi cùng luôn để nhập học.”
Cố Dã không ngờ con trai út của chú nhỏ lại muốn làm quân y, còn đỗ vào một trường đại học quân y rất danh tiếng, thật sự rất khá.
“Thế thì giỏi quá, tôi nghe nói con út nhà Mục tư lệnh đỗ Thanh Đại, thằng bé nhà họ Trịnh đỗ học viện cảnh sát, thành tích đều rất tốt.”
Lữ trưởng Từ hiện giờ rất quan tâm đến thành tích thi đại học của con cái các nhà, Từ Nghị nhà anh sắp lên lớp mười rồi, hai năm nữa, chỉ hai năm nữa thôi là cũng phải thi đại học rồi.
“Ừ, đều rất tốt. Thời gian trôi nhanh lắm, ngoảnh đi ngoảnh lại là hai năm ngay. Giờ tôi vẫn còn nhớ như in hình ảnh Lục Cửu nhà tôi lúc mới lẫm chẫm biết đi. Hồi đó cứ có nhiệm vụ liên miên, đi một chuyến quay về là con bé không còn nhận ra cha nó nữa.”
Cố Dã nghĩ mà thấy xót xa, quá trình trưởng thành của hai đứa trẻ anh đã vắng mặt rất nhiều. Vợ anh thật sự không dễ dàng gì, một mình lo toan, cũng may nhờ có mẹ vợ và mọi người giúp đỡ, nếu không sẽ còn vất vả hơn nhiều.
“Haiz, đều như nhau cả thôi, quân nhân chúng ta mấy ai lo được cho gia đình chu toàn đâu.”
Hai người đàn ông trung niên đứng trong sân, giữa những lớp chăn đệm đang phấp phới, tâm sự về nỗi vất vả của vợ mình.
Cũng may là nhà họ Cố ở vị trí hơi khuất, nếu không lại trở thành một giai thoại mới của khu đại viện.
Chương 459 Đều khai giảng rồi
Mùa hè đi tàu hỏa thật sự không phải cái khổ bình thường, vừa nóng vừa ngột ngạt, mùi vị rất nồng nặc.
“Cuối cùng cũng sắp được xuống xe rồi, con sắp nghẹt thở c.h.ế.t mất.”
Tam Thất một lần nữa lau mặt, cậu cảm thấy mình sắp bốc mùi đến nơi rồi.
“Tàu hỏa đúng là mùa đông thì lạnh mùa hè thì nóng, bao giờ chúng ta mới được đi loại tàu hỏa đông ấm hạ mát đây?”
Trịnh Quân cũng cảm thán một câu, nghe nói tàu hỏa nước ngoài có điều hòa, không biết là thật hay giả.
“Sẽ có thôi, mọi thứ rồi sẽ có thôi.”
Bảo Ni nghĩ đến tốc độ của Trung Quốc mấy chục năm sau, đó là niềm tự hào khiến cả thế giới phải ngước nhìn.
“Lục Cửu, tàu sắp dừng rồi, cậu đưa đồ cho tớ đi, tớ khỏe lắm.”
Mục Nam Phương kể từ lần đầu lặn biển, ánh mắt luôn vô thức dõi theo Cố Lục Cửu, cậu tự thấy mình có chút biến thái rồi. Nếu để Sư trưởng Cố biết được, cậu chắc chắn tiêu đời.
“Mục Nam Phương, cậu chắc chắn là sức mình lớn hơn tớ không?”
Lục Cửu huơ huơ nắm đ.ấ.m của mình, Mục Nam Phương nhìn Lục Cửu cái gì cũng không hiểu, thôi vậy, vẫn còn là một đứa trẻ mà.
Một đoàn người tay xách nách mang, không ai đi tay không, xếp hàng xuống tàu.
“Trời đất ơi, nóng quá đi mất, tớ lại bắt đầu nhớ hải đảo rồi, gió biển thổi vào mát rượi.”
Từ Nghị cảm thấy mặt đất cứ như đang bốc hỏa, đôi xăng đan nhựa nóng đến bỏng cả chân.
“Đáng đời, ai bảo cậu thích ăn diện, cứ đòi đi xăng đan nhựa, bọn tớ đi giày vải có sao đâu.”
Trịnh Quân mỉa mai Từ Nghị, nói nhiều lại còn thích chưng diện, quần áo thì giặt không sạch, đúng là da mặt dày.
“Anh Trịnh này, sao anh cứ ác cảm với em thế, chúng ta cũng đâu phải là oan gia từ kiếp trước đâu nhỉ?”
Từ Nghị cười hì hì nhìn Trịnh Quân, làm bộ mặt "tiểu sinh sợ hãi", làm Trịnh Quân tức đến mức trợn trắng mắt, cái độ dày da mặt này đúng là không ai bằng.
“Vợ ơi, anh ở đây này, Lục Cửu, Tam Thất, ở đây.”
Cố Dã thật sự vui đến phát điên, bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu tiên anh ở nhà một mình lâu như vậy mà không phải vì lý do đi làm nhiệm vụ mà xa vợ, anh thấy không quen chút nào.
“Nhìn xem, em đã bảo mà, trong lòng cha, trong mắt cha chỉ có vợ là số một thôi!”
Tam Thất nói nhỏ với chị mình, làm Lục Cửu liếc xéo một cái: “Sau này em mà xếp vợ ở vị trí cuối cùng thì chị phải thay cô ấy đ.ấ.m em một trận. Cha nói rồi, vợ là người đi cùng em suốt cả cuộc đời, phải đối xử tốt với cô ấy, nếu không tại sao cô ấy lại phải kết hôn với em, lại còn sinh con đẻ cái cho em?”
Mục Nam Phương đi phía sau cảm thấy Sư trưởng Cố nói rất đúng, gật đầu lia lịa.
“Anh Nam Phương, anh có người yêu rồi à?”
“Cái gì, làm gì có đâu?”
Mục Nam Phương lớn ngần này rồi, lần đầu tiên rung động lại là với một cô bé chưa lớn hẳn, cậu còn đang tự hỏi mình có bình thường không đây.
“Thế sao anh gật đầu như đúng rồi thế, cứ như là hiểu biết lắm ấy.”
Tam Thất thầm nghĩ, anh không có người yêu thì khác gì mình đâu, thế mà cứ luôn mồm phụ họa lời chị mình.
“Không có người yêu cũng đâu có ngăn cản anh suy nghĩ được, anh thấy lời chú Cố nói có lý thôi.”
Mục Nam Phương phát hiện ra Tam Thất ngoài chị nó ra thì chẳng ai trị được nó cả.
Một đoàn người khó khăn lắm mới ra khỏi ga tàu, Cố Dã đỡ lấy đồ trên tay vợ, giục họ mau lên xe, nóng quá rồi.
Sau khi chiếc xe Jeep nổ máy, có chút gió mát lùa vào từ cửa sổ, cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
Hai chiếc xe trước sau đi vào khu đại viện, Cố Dã đã nấu cơm xong, bày sẵn trên bàn rồi, trời nóng nên không sợ nguội.
