Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 592

Cập nhật lúc: 09/02/2026 15:13

Gia đình chú út của Bảo Ni cuối cùng vẫn quyết định về hải đảo, vì nhớ nhà. Chú út cảm thấy bố mẹ ở nhà đã già rồi, không biết còn đón được mấy cái Tết nữa, chú nhất định phải về đón Tết cùng ông bà.

Vốn dĩ dự định không về, nhưng vì làm ăn khấm khá, kiếm được tiền rồi nên cũng có thể yên tâm về thăm bố mẹ. Cùng lắm là hành trình hơi mệt một chút, bớt kiếm tiền vài ngày, qua mùng ba Tết lại vội vàng quay lại, cũng phải để con dâu về nhà ngoại một chuyến.

Chị Hướng về nhà vào chiều ngày trước Tết, Bảo Ni cho chị nghỉ đến mùng năm mới phải quay lại. Thời gian này họ đi thăm hỏi người thân bạn bè, ít khi ăn cơm ở nhà. Chị Hướng cũng có thể tranh thủ ở bên gia đình, ai cũng chẳng dễ dàng gì.

Trong những ngày tiễn năm cũ đón năm mới này, mọi người đều bận rộn ăn mừng năm mới, không ai ngờ rằng một chuyện không may sắp xảy ra.

Chương 476 Một xác hai mạng

Sáng sớm mùng năm tháng Giêng, Bảo Ni nấu sủi cảo, đợi mấy đứa trẻ rửa mặt xong là ăn cơm.

Lần này cuối cùng cũng có thể thảnh thơi rồi, những nơi cần đi thăm hỏi đều đã đi xong, mấy ngày nay cô và Cố Dã đều bận túi bụi, kéo theo cả mấy đứa trẻ cũng chẳng được yên ổn.

“Mẹ ơi, bao giờ dì Hướng mới về ạ?”

Tam Thất rửa mặt xong đi ra, hỏi thời gian dì Hướng quay lại, cậu muốn ăn món lẩu dì Hướng làm rồi.

“Hôm nay về rồi, tầm sáng nay là đến thôi.”

Bảo Ni cho chị Hướng nghỉ phép, bảo chị mùng năm mới quay lại là được.

“Vậy mai mình ăn lẩu đi mẹ, mấy ngày nay cơm thì không ít nhưng con cảm thấy mình chẳng được no, chẳng nhớ nổi mình đã ăn những gì nữa.”

Tam Thất tuy không ghét việc cùng bố mẹ đi chúc Tết, thấy gặp gỡ những người khác nhau cũng khá thú vị. Chị gái cậu thì không thích lắm, nhưng mẹ cậu đã bảo rồi, con người sớm muộn gì cũng phải tiếp xúc với xã hội.

“Con cũng không nhớ mình đã ăn gì, cảm giác no rồi nhưng thực ra là chưa no, mà lại chẳng muốn ăn thêm cái gì nữa.”

Hiên Dật cũng có cùng cảm nhận, mấy ngày nay họ theo chú thím đi thăm hỏi không ít người, đều là chỗ thân tình cũ của gia đình, các mối quan hệ cần được duy trì, tình giao hảo của thế hệ sau cũng phải từ từ xây dựng, những điều này họ đều hiểu.

Cố Dã đã ăn xong trước để đi làm, mấy đứa trẻ không dậy tập thể d.ụ.c buổi sáng, mấy ngày nay lăn lộn mệt rồi, để chúng ngủ thêm một lát.

“Biết rồi, chiều mẹ đi làng Đại Dương mua ít thịt dê, thịt dê ở nhà không còn nhiều.”

Bảo Ni mấy ngày nay cũng chẳng ăn no, cô cảm thấy Lục Cửu cũng vậy, sức ăn của hai mẹ con cô ở nhà người khác cũng không thể ăn thả ga được. Đợi về đến nhà, no chẳng ra no đói chẳng ra đói, đ.â.m ra mất cả khẩu vị.

“Mẹ, con đi cùng mẹ.”

Lục Cửu muốn đi cùng mẹ, trời lạnh c.h.ế.t đi được, một mình cô đơn quá, bố cô thì đi làm không ra ngoài được.

“Thím hai, để con đi cho, con biết làng Đại Dương ở đâu mà.”

Hiên Vũ không muốn thím hai và em gái đi xe ba bánh ra ngoài giữa trời lạnh giá, cậu là con trai, khi chú hai không có nhà thì cậu phải bảo vệ gia đình.

“Thôi được rồi, các con đừng giành nhau nữa, để mẹ tự đi, một mình đạp xe cho nhanh.”

Xe ba bánh nhà Lục Cửu mùa đông không dễ đi lắm, nhất là mùa đông tuyết lớn đường trơn, đường đi xuống dưới đó cũng không được tốt.

“Mọi người định đi đâu thế, vừa vào đã nghe thấy mọi người bảo muốn đi ra ngoài.”

Chị Hướng đẩy cửa bước vào, một tay xách cái túi vải không biết đựng gì, tay kia xách một cái giỏ, bên trên phủ một mảnh vải hoa.

“Dì Hướng về rồi, dì Hướng năm mới bình an.”

Tam Thất rảo bước tới đón lấy đồ trong tay dì Hướng, thấy cũng khá nặng.

“Dì về rồi, mang đồ ăn cho các cháu đây, món ăn vặt con trai út của dì làm, nó chỉ thích làm mấy thứ này thôi, các cháu nếm thử đi.”

Dì Hướng lật mảnh vải hoa ra, trong giỏ lót một lớp giấy dầu, đựng đầy một giỏ đồ chiên rán.

Tam Thất lấy một viên tròn nhét vào miệng, nhai vài cái rồi nuốt xuống: “Ngon quá, thật sự rất ngon, làm từ khoai tây ạ?”

“Đúng rồi, cái lưỡi của Tam Thất đúng là lợi hại thật!”

Tay nghề nấu nướng của con trai út dì Hướng cũng khá, tuy không đến mức giỏi hơn mẹ nhưng cậu ta thích nghiên cứu các món mới, nhất là mấy món ăn vặt này.

“Chứ còn gì nữa, dì không xem cháu là ai sao.”

Tam Thất rất đắc ý, khiến Lục Cửu tặng cho cậu một cái lườm cháy mắt.

“Được rồi, các con mang ra bàn ăn mà ăn đi.”

Bảo Ni bảo mấy đứa trẻ mau đi ăn đồ đi, mỗi đứa một câu nhức cả đầu.

“Chị Hướng, ở nhà đều tốt cả chứ?”

“Đều tốt cả, con dâu cả vừa đi làm vừa chăm con, con trai út và vợ nó cùng con gái út cũng phụ giúp được một tay. Tạm thời thấy cũng ổn, không có mâu thuẫn gì, tôi ở đây giúp một tay thì lũ trẻ cũng dần lớn khôn thôi. Con dâu cả vẫn chưa nguôi ngoai, chưa có ý định tìm người khác, cũng không yên tâm về ba đứa trẻ. Tìm người khác nhỡ đâu lại không tốt với con cái thì lúc đó còn rắc rối hơn.”

Chị Hướng vừa nói chuyện với Bảo Ni vừa lôi từ trong túi vải ra sáu đôi giày vải, đó là quà tặng cho gia đình Bảo Ni.

Từ khi chị đến đây làm việc, Bảo Ni thật sự đã giúp đỡ họ rất nhiều. Quần áo lũ trẻ mặc chật, đồ chơi, sách truyện, rồi cả rau xanh, cá mú, chẳng bao giờ thiếu phần cho chị mang về nhà.

Con dâu cả thấy ngại, định bụng muốn tặng món quà gì đó để đáp lễ. Nghe bảo Bảo Ni không biết đóng giày, cô ấy cùng em gái chồng và con dâu thứ đã cùng nhau đóng sáu đôi giày vải đế nghìn lớp gửi tặng gia đình Bảo Ni.

“Chị Hướng, giày đóng đẹp quá, em thích lắm, cảm ơn chị nhé.”

Nhìn sáu đôi giày vải được đóng tỉ mỉ tinh xảo này, Bảo Ni thật lòng rất thích và cũng thấy vui.

“Đúng rồi chị Hướng, lát nữa em đi làng Đại Dương mua ít thịt dê, lũ trẻ muốn ăn lẩu chị làm rồi.”

“À, nãy mọi người bảo đi làng Đại Dương hả? Thế thì không cần đi đâu, tôi thấy cậu Dương đi tới rồi, tôi với cậu ấy đi ngược chiều nhau mà.”

Lúc nãy chị Hướng đi tới thì xe ngựa của nhóm cậu Dương cũng vừa đi qua.

“Thật sao, tốt quá, em phải đi xem ngay mới được, mua nhiều một chút, bên ngoài vẫn còn đông đá được.”

Bảo Ni xách giày về phòng thay quần áo, đi chợ thì không cần mặc quần áo mới, nhỡ đâu lại dính bẩn.

Bảo Ni xách giỏ tre đi ra ngoài, không ngờ cậu Dương lại dọn hàng sớm thế, đúng là chăm chỉ thật.

Khi Bảo Ni đến chợ, trước sạp của nhóm cậu Dương đã có không ít người rồi, Bảo Ni ghé qua xem thử, thịt dê, thịt bò, thịt lợn đều có đủ.

“Chị Bảo Ni, năm mới bình an, chị lấy gì ạ?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.