Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 649
Cập nhật lúc: 09/02/2026 15:27
Một gã đàn ông tóc xoăn tít dùng ngón tay chỉ vào một cô gái mắng mỏ, giữa mùa đông giá rét mà còn phanh cả n.g.ự.c áo ra, không biết có lạnh không nữa?
"Chúng tôi không quen các anh, mau đi đi, nếu không, nếu không tôi sẽ tìm anh trai tôi đấy, hu hu..."
Một trong hai cô gái đã bắt đầu khóc, nói ra những lời chẳng có chút sức răn đe nào, ai mà biết anh trai cô là ai chứ?
Lục Cửu cảm thấy đứa trẻ này cái não đúng là không đủ dùng, không quen mà còn không chạy, đứng đây làm gì không biết.
"Mày không quen, nhưng nó thì quen đấy. Con ranh, mày nói đi, chuyện này giải quyết thế nào?"
Tóc xoăn có chút mất kiên nhẫn, con ranh này không biết điều, tự mình quyến rũ anh Đông của họ, nhận lợi lộc xong lại không muốn trả giá cái gì, làm gì có chuyện hời thế chứ.
Còn cái con nhỏ này nữa, cứ lải nhải suốt, giờ lại còn khóc lóc, đúng là đau đầu.
"Kiều Kiều, mình thật sự không quen bọn họ, cậu giúp mình với, mình sợ lắm."
Một trong hai cô gái bất lực kéo cánh tay của cô gái còn lại, cả người run rẩy như vẻ rất vô trợ.
"Mình giúp cậu thế nào được chứ, mình cũng không quen họ, mình cũng không có tiền, hai đứa mình hôm nay ăn ở nhà hàng 'Lão Mạc' hết sạch tiền rồi, hu hu..."
Mục Kiều Kiều thật sự sợ rồi, hôm nay cô nhân lúc mẹ cô giáp Tết không có nhiều thời gian quản thúc mới cầm tiền tiêu vặt đi chơi với bạn, đi ăn đồ ngon, kết quả là vừa từ nhà hàng ra đã bị hai gã đàn ông lôi tới đây.
"Quan Tuyết, gan cô cũng to thật đấy, dám đùa giỡn tôi, lại còn tìm cái con nhóc này làm chỗ dựa, cô khá lắm."
Gã đàn ông nãy giờ im lặng lên tiếng, nhìn cách ăn mặc là biết không thiếu tiền, chỉ không biết họ có ân oán gì.
Lục Cửu không thích đi dạo phố, nấp ở đây xem náo nhiệt chút, nếu là mâu thuẫn nội bộ thì cô sẽ không quản.
"Các người đừng có làm bậy, biết ba cậu ấy là ai không? Là lãnh đạo lớn trong quân đội đấy, anh trai cậu ấy còn là phi công lái máy bay nữa, các người không sợ rước họa vào thân thì cứ nhào vô."
Cô gái vừa nãy còn giả vờ đáng thương lật mặt nhanh thật, cư nhiên còn biết dùng thân phận để ép người.
"Tiểu Tuyết, không được nói."
Mục Kiều Kiều quay người nói với cô gái tên Quan Tuyết, giọng vẫn còn nức nở.
Vừa quay người lại, Lục Cửu đã nhận ra rồi, đây chẳng phải là em gái của Mục Nam Phương sao?
Trí nhớ Lục Cửu rất tốt, trước đây đã từng gặp, tuy có thay đổi đôi chút nhưng vẫn nhận ra được.
Lần này náo nhiệt không xem được nữa rồi, tuy không thân thiết nhưng nể mặt Mục Nam Phương, cô cũng không thể mặc kệ. Có điều, nhà họ Mục nuôi dạy con gái thế nào mà để cô bé vô tri thế này, cái cô gái kia nhìn qua là biết có vấn đề mà.
"Mục Kiều Kiều?"
"Á, ai gọi mình đấy, hức..."
Mục Kiều Kiều khóc đến mức nấc lên, cô hối hận vì đã đi chơi rồi.
Lục Cửu bước ra từ góc khuất, nhìn Mục Kiều Kiều mặt mũi lấm lem như mèo hoa, suýt chút nữa thì phì cười.
"Mẹ kiếp, lại thêm một đứa rảnh hơi thích lo chuyện bao đồng, đúng là phiền phức."
Tóc xoăn thấy Lục Cửu, mặt đầy vẻ không kiên nhẫn.
"Con nhỏ đen nhẻm, à không, Cố Vân Sơ, chị Vân Sơ ơi, hu hu, bọn họ bắt nạt người ta."
Mục Kiều Kiều nói năng lộn xộn, đầu ngô mình sở.
"Được rồi, đến lúc về nhà rồi đấy, em tự mình ra ngoài lâu thế này, anh trai em chắc lo lắm."
Lục Cửu không thân với cô bé, cũng chẳng biết nói gì, chỉ nghĩ nhanh ch.óng đưa cô bé đi, lát nữa mẹ cô và dì Hướng sẽ sốt ruột mất.
"Anh nhỏ của em chẳng lo cho em đâu, anh ấy ghét em lắm, hu hu... Chị Vân Sơ ơi, chị có thể đừng nói với anh em được không, anh ấy sẽ đ.á.n.h em mất."
Mục Kiều Kiều kéo tay Lục Cửu, cô được cứu rồi, chị Vân Sơ lợi hại lắm.
"Đệch, tụi mày nói xong chưa, làm mất bao nhiêu thời gian của anh Đông nhà tụi tao, tưởng muốn đi là đi được à?"
Tóc xoăn nhìn Lục Cửu, cô nhóc này ngoài việc cao ráo ra thì đúng là đen thật!
"Đường lớn thênh thang, mỗi người một bên, các người còn muốn hành hung giữa thanh thiên bạch nhật sao?"
Lục Cửu vốn định dắt Mục Kiều Kiều đi là xong chuyện, cô gái kia nhìn là biết không phải hạng vừa, vả lại hai gã kia tuy lớn tiếng nãy giờ nhưng vẫn chưa động thủ, chắc là họ có quen biết nhau.
"Mẹ nó, thằng Hắc này lớn bằng từng này rồi chưa từng bị con nhóc nào chất vấn như thế, mày chán sống rồi hả?"
Tóc xoăn hùng hổ lao về phía Lục Cửu, vung tay định tát mạnh vào đầu cô.
"Á, chị Vân Sơ ơi, cẩn thận!"
Mục Kiều Kiều sợ khiếp vía, cái tát này mà giáng xuống thì chẳng phải sưng vù sao, cô phải làm sao đây, trước đây cô có xem mấy ông anh đối luyện, phải bước chân nào trước nhỉ.
Mục Kiều Kiều còn chưa nghĩ ra thì gã tóc xoăn đã bị Lục Cửu khống chế rồi.
Lục Cửu chẳng cần di chuyển, đưa tay chộp lấy cổ tay đối thủ, xoay người một cái, cánh tay gã tóc xoăn đã bị bẻ quặt ra sau lưng, cả người đứng im không nhúc nhích được.
"Á... tay tôi, con nhóc kia, mày buông tay ra, anh Đông ơi, cứu em..."
Lục Cửu thầm nghĩ, đám lưu manh bây giờ trình độ kém thế này rồi sao, có thế này mà cũng đòi ra ngoài lăn lộn, đúng là mất mặt.
"Cái đó, nữ hiệp, có gì từ từ nói, chúng tôi không phải người xấu. Chỉ là Quan Tuyết nhận lợi lộc của tôi xong lại định quỵt nợ, chúng tôi bực mình nên mới tìm cô ta nói lý thôi."
Anh Đông lập tức tỉnh táo lại ngay, người này là dân nhà nghề rồi, đừng nhìn cô nhóc đen nhẻm mà lầm, qua cử chỉ hành động là anh ta hiểu ngay mình không phải đối thủ.
"Tôi cũng chẳng muốn quản chuyện bao đồng của các người, chỉ là gặp cô em gái không hiểu chuyện nên muốn đưa về nhà thôi, cái cậu anh em này của anh nóng tính quá, lần sau chú ý một chút."
Lục Cửu vừa buông tay, tóc xoăn ngã nhào xuống đất.
"Chị Vân Sơ ơi, chị, chị không sao chứ?"
"Chị không sao, đi thôi, chuyện không liên quan tới mình thì đừng có lo chuyện bao đồng."
"Quan Tuyết là bạn em mà, vì bạn bè dốc hết lòng, đây là đạo nghĩa giang hồ."
Mục Kiều Kiều dạo gần đây mê tiểu thuyết kiếm hiệp, mở miệng ra là đại hiệp với đạo nghĩa.
"Bạn bè? Mắt nhìn người của em kém quá đấy! Em vì bạn bè dốc hết lòng, còn cái cô bạn này của em thì chỉ dốc d.a.o đ.â.m em thôi."
Lục Cửu lắc đầu, đứa trẻ này não có bình thường không vậy?
Mục Kiều Kiều cảm thấy chị Vân Sơ hình như hơi chê mình, ánh mắt đó giống hệt ánh mắt anh nhỏ nhìn cô mỗi khi cô làm gì đó.
"Chị Vân Sơ ơi, bọn họ đi rồi, còn chúng ta?"
Gã tóc xoăn và anh Đông của gã đã quay người bỏ đi, chỉ là trước khi đi còn ngoái lại nhìn Quan Tuyết mấy lần với ánh mắt đầy ẩn ý!
