Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 664

Cập nhật lúc: 09/02/2026 15:30

May mà lúc này mọi người đều đang bận rộn ngoài đồng, xung quanh không có mấy ai ở nhà, nếu không lại thu hút một đám người đến vây xem mất.

Sáu người cùng xông pha, cùng nhau sơ chế hải sản.

“Mẹ ơi, còn có hai con bạch tuộc lớn này nữa, trưa nay chúng ta ăn luôn đi. Làm thêm món hải sâm xào hành, bào ngư kho nữa, lâu lắm rồi không được ăn đồ tươi.”

Bảo Ni vừa gọi món vừa nuốt nước miếng, thực sự thèm quá rồi.

“Chị dâu, chị mau làm đi, nhìn con Bảo Ni kìa, nước miếng sắp chảy ròng ròng ra rồi!”

“Ha ha...”

Bảo Ni đã thành công chọc cười được mọi người, sắp bốn mươi tuổi đầu rồi mà vẫn còn làm trò vui cho người già, cũng đáng giá lắm!

Mấy người mặc dù luôn miệng trò chuyện nhưng tay chân không hề ngơi nghỉ.

Buổi trưa Bảo Ni không được ăn bữa đại tiệc hải sản, vì mẹ cô nói phải mau ch.óng sơ chế hết đống hải sản này đã, để dành đến tối mới ăn.

“Vợ Lâm Vũ này, Lâm Vi năm sau cũng thi đại học rồi nhỉ, học hành thế nào rồi?”

Người thím Ba nhắc tới chính là Lâm Vi, đứa con gái mà chị dâu mang theo khi về nhà họ Lâm, sau này đổi họ thành Lâm Vi.

“Cũng được ạ, Nhị Bảo nói nếu không có gì bất ngờ thì Vi Vi có thể đỗ đại học.”

Nhắc đến con gái, chị dâu cả hiếm khi lộ ra nụ cười.

“Nhị Bảo đã nói đỗ được là chắc chắn đỗ được, Nhị Bảo từ nhỏ đã không biết nói dối.”

Thím Ba rất quý Nhị Bảo, đứa trẻ đó có tình người hơn anh trai nó nhiều. Mặc dù Nhị Bảo trông có vẻ hơi chân chất nhưng trong lòng hiểu rõ lắm, biết ai đối xử thật lòng với mình, ai là giả tạo.

“Vâng, Nhị Bảo học hành cũng giỏi, rất chăm chỉ, dạo này toàn thức khuya dậy sớm thôi.”

Chị dâu cả nói về Nhị Bảo rất tự nhiên và thân thiết, có thể cảm nhận được mối quan hệ giữa họ rất tốt.

“Cũng là nhờ cô dạy bảo tốt, mấy năm qua cô cũng vất vả rồi.”

Anh Cả đối với mẹ Lâm Vi từ xa lạ đến quen thuộc, từ chỗ góp gạo thổi cơm chung đến chỗ đồng lòng cùng một hướng, cũng là được mài dũa từng chút một qua thời gian.

Bao nhiêu năm qua, cô ấy đối với Đại Bảo và Nhị Bảo cũng coi như tận tâm tận lực rồi, lo cho ăn mặc ngủ nghỉ, cố gắng bát nước đầy nhất có thể, cũng thật không dễ dàng gì. Đặc biệt là Đại Bảo, chẳng biết bị làm sao mà luôn mang lòng oán hận với người trong nhà, nói thế nào cũng không nghe.

Bảo Ni ngồi nghe mọi người kể về những người hoặc những chuyện quen thuộc hoặc xa lạ, nghe cũng thấy khá thú vị.

Từ sau khi ông bà nội qua đời, đây là lần đầu tiên trong nhà náo nhiệt như vậy, có thể nghe thấy tiếng cười nói như trước đây, giống như lúc ông bà nội vẫn còn vậy.

Bảo Ni cảm thấy ông bà nội chắc chắn không muốn con cháu họ chìm đắm trong đau thương quá lâu, mà hy vọng con cháu có thể nhanh ch.óng bước tiếp, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn mà.

Bận rộn cả ngày, mệt đến mức lưng đau vai mỏi mới sơ chế xong toàn bộ hải sản. Bảo Ni chỉ muốn vớt một lượt cho xong, đỡ phải mất công lần hai. Thế nhưng cô lại quên mất rằng, mang về và phơi khô cũng là một công trình lớn.

Buổi tối, Bảo Ni được ăn bữa đại tiệc hải sản đúng như mong ước, vô cùng hạnh phúc, giá mà anh Dã nhà cô cũng ở đây thì tốt biết mấy, anh cũng rất thích ăn hải sản mẹ làm.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đến lúc Bảo Ni phải trở về.

“Cha mẹ, qua Tết hai người cứ thu xếp dần đi, nhờ anh chị Cả trông nom nhà cửa hộ rồi hai người lên thành phố Kinh. Đến lúc đó bảo anh Hai hoặc là Lâm Ba mua vé giường nằm cho hai người, con sẽ ra ga đón.

Nếu không quen ở đại viện quân đội thì có thể sang nhà tứ hợp viện ở, cũng không xa mấy. Lúc rảnh rỗi con còn có thể đưa hai người đi tham quan đây đó nữa.”

Bảo Ni lại dặn dò một lần nữa, chỉ sợ đến lúc đó cha mẹ lại đổi ý không đi nữa.

“Biết rồi, chúng ta đã nói đi là sẽ không đổi ý đâu. Từ lúc con theo Cố Dã chuyển khỏi đảo cũng đã mười năm rồi, chúng ta toàn gặp nhau vội vội vàng vàng được mấy lần. Cha mẹ già rồi, chỉ muốn được ở bên con, sống cùng con vài năm thật tốt.”

Mẹ Bảo Ni vuốt tóc con gái, chớp mắt một cái mà con gái bà cũng đã gần bốn mươi rồi. Trong đầu bà vẫn còn hiện lên hình ảnh cô bé múa may nắm đ.ấ.m đ.á.n.h nhau với một đám con trai, con bé đen nhẻm ngày nào giờ đã trưởng thành, con cái đủ đầy, sống rất tốt.

“Vâng, vậy chúng ta quyết định thế nhé, thời gian sắp tới hai người cứ ở bên con mà sống cho thật tốt. Lục Cửu lên đại học rồi, một học kỳ cũng chẳng về được mấy lần. Tam Thất cũng chẳng mấy năm nữa là lên đại học, đám trẻ trong nhà đều lớn cả rồi, bay đi hết rồi, con cũng thấy cô đơn lắm.”

Bảo Ni nói là thật lòng, cô đã quen với cuộc sống hiện tại, cảm thấy có cha mẹ con cái, có người đàn ông của mình thì cuộc sống mới trọn vẹn, cũng không thấy ồn ào. Con cái rồi sẽ lớn, rồi sẽ rời đi, vậy thì cô sẽ ở bên phụng dưỡng cha mẹ, đôi bên cùng làm bạn với nhau.

“Được, đến lúc đó chúng ta sẽ ở bên con, ăn cho con nghèo luôn.”

Cha Bảo Ni nghe hai mẹ con lải nhải không ngớt, miệng thì không nói gì nhưng nụ cười trên mặt là không giấu được.

Sáng sớm hôm sau, cha mẹ Bảo Ni, chú thím Ba, anh chị Cả cùng ra bến tàu tiễn Bảo Ni.

“Chú Ba, thím Ba, đợi sang năm cha mẹ cháu lên thành phố Kinh, chú thím cũng qua đó chơi một thời gian nhé, xem thử thủ đô của chúng ta thế nào.”

“Đi thành phố Kinh á? Thím đến thành phố còn đếm trên đầu ngón tay nữa là, thực sự chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đi một nơi xa như thế.”

Thím Ba Bảo Ni có chút d.a.o động, thím cũng ngần này tuổi rồi, con cái đều đã lập gia đình lập nghiệp cả rồi, làm cha làm mẹ như thím cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ. Có lẽ, thím thực sự có thể đến thành phố Kinh xem thử một chuyến.

“Đi đi, đến lúc đó cứ đi cùng với anh chị Cả sang đó xem thử. Chúng ta cũng nhờ ơn Bảo Ni mà được đi thành phố Kinh một lần, đời người thế là mãn nguyện rồi.”

Chú Ba nhìn ánh mắt khao khát của vợ mình, làm sao có thể không đồng ý cơ chứ.

“Vậy cháu sẽ đợi mọi người ở thành phố Kinh nhé, anh chị Cả khi nào rảnh cũng qua đó chơi.”

“Đợi khi nào bọn anh không bận đã.”

Bảo Ni và anh chị Cả cũng chỉ nói vậy thôi, đều biết rằng khả năng họ đi là không cao.

“Thôi được rồi, lên thuyền đi, đi đường cẩn thận, về đến nhà thì gọi điện báo cho mọi người biết.”

Cha Bảo Ni giục giã, dù có không nỡ cũng phải để con cái rời đi.

“Tạm biệt mọi người!”

“Bảo trọng nhé!”

Thuyền rời bến, Bảo Ni đứng trên boong tàu vẫy tay mãi, cho đến khi không còn nhìn rõ bóng dáng mọi người nữa.

Những người tiễn biệt trên bến tàu cũng vẫn luôn vẫy tay, cho đến khi con thuyền đi khuất, chẳng còn nhìn thấy gì nữa.

“Đi thôi, về thôi.”

“Ừ, về thôi.”

Cha mẹ Bảo Ni người trước người sau đi bộ về, họ lại một lần nữa tiễn con gái đi. Mặc dù đã trải qua nhiều lần rồi nhưng lần nào cũng thấy xót xa, không kìm được muốn khóc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.