Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 666
Cập nhật lúc: 09/02/2026 15:31
Bảo Ni cứ ngỡ gia đình chị Hướng có chuyện gì, nhưng trông bộ dạng thì dường như không phải.
“Bảo Ni à, chị muốn xin nghỉ việc.”
“Nghỉ việc ạ? Có chuyện gì sao chị, trong nhà có việc ạ?”
Bảo Ni không nghĩ ra được lý do nào khác, cô trả lương không thấp, việc nhà cô cũng không nhiều.
“Ôi, xí nghiệp của con dâu cả và con gái út nhà chị tình hình kinh doanh không tốt, vốn dĩ chỉ là mấy xí nghiệp nhỏ do văn phòng đường phố lập ra thôi.
Bây giờ nhà nước ủng hộ làm kinh doanh riêng rồi, mấy cái xí nghiệp nhỏ đó không cạnh tranh được, không nhận được việc, đã mấy tháng nay không phát lương rồi. Gần đây nghe nói xí nghiệp sắp giải thể, chắc bọn nó sắp thất nghiệp cả rồi.
Con dâu cả nhà chị không định đi tìm việc khác nữa mà muốn ở nhà chăm con. Chị cũng không thể cứ đứng nhìn được, nên định cho nó với con gái út chung vốn mở một tiệm bán đồ ăn chín.”
Chị Hướng thấy rất ngại, chị làm ở nhà Bảo Ni rất tốt, quan hệ đôi bên cũng vui vẻ. Nhưng biết làm sao được, con cái gặp khó khăn, làm cha mẹ như chị sao có thể khoanh tay đứng nhìn cho được.
“Tốt quá mà chị, tay nghề chị Hướng giỏi thế này, chị cứ đưa công thức cho bọn họ làm, kiểm soát kỹ chất lượng thì chắc chắn sẽ bán chạy thôi. Tự mình làm kinh doanh tuy có vất vả một chút nhưng thu nhập sẽ khá hơn.
Dự định khi nào chị đi ạ, để em còn nói với bên hậu cần một tiếng. Chị Hướng này, chị đừng có áp lực gì cả, chuyện này là bất khả kháng mà, làm cha mẹ thì không thể thấy con cái gặp khó khăn mà không màng tới.”
Bảo Ni không ngờ lúc này mầm mống đó đã bắt đầu xuất hiện rồi, cô cứ ngỡ làn sóng sa thải phải từ những năm chín mươi mới bắt đầu chứ.
“Bảo Ni, chị thực sự thấy ngại quá, chẳng biết nói gì nữa. Đột nhiên không làm nữa làm em không kịp chuẩn bị gì cả. Đáng lẽ chị phải đợi em tìm được người mới rồi mới đi mới đúng, thật sự xin lỗi em quá.”
“Không sao đâu chị, bây giờ trong nhà cũng ít người ăn cơm, nếu không kịp thì em sang tiệm cơm của chú Út ăn cũng được mà.”
Chị Hướng hết lời xin lỗi khiến Bảo Ni cũng thấy ngại theo. Cô đi nói với bên hậu cần một tiếng, thanh toán tiền lương cho chị Hướng. Chị Hướng thu dọn đồ đạc, để lại địa chỉ nhà rồi lưu luyến rời khỏi đại viện quân đội nơi chị đã gắn bó mấy năm trời.
Bảo Ni không ngờ vừa về đã gặp phải chuyện như thế này, nhưng cũng chẳng còn cách nào.
Duyên phận giữa người với người dài ngắn thế nào, chẳng ai nói trước được.
Chương 535 Tạm thời không thuê người nữa
Chị Hướng đi rồi, Bảo Ni mặc dù thấy hơi đột ngột nhưng cũng không hề hoảng loạn.
Trong nhà có cần thuê thêm một người nấu cơm nữa hay không, Bảo Ni vẫn chưa nghĩ kỹ.
Chủ yếu là bây giờ số người ăn cơm trong nhà không nhiều, Lục Cửu và Hiên Dật ở nội trú, Hiên Vũ thì đã đi làm ở nơi khác, chỉ còn lại Cố Dã, Tam Thất và bản thân cô. Quan trọng nhất là tiệm cơm của chú Út ở ngay gần đây, cô thấy tiện hơn nhiều.
Còn một điều nữa là, nếu tìm người mới mà không vừa ý thì thà rằng không tìm còn hơn. Tối mai Cố Dã về, hai người sẽ cùng bàn bạc một chút.
Bảo Ni gọi điện cho ban quản lý đại đội ở đảo báo cho cha mẹ một tiếng là cô đã về đến nhà bình an.
Bảo Ni ngủ một giấc, khi tỉnh dậy đã khá muộn rồi, cô đi đến cổng trường đón Tam Thất tan học, sau đó hai mẹ con cùng sang tiệm cơm của chú Út ăn cơm.
“Reng... reng...”
Bảo Ni nghe thấy tiếng chuông reo, bọn Tam Thất chắc sắp ra rồi.
Loáng một cái, từ trong tường rào trường học đã vang lên tiếng đùa nghịch, tiếng nói chuyện ríu rít của đám trẻ, thật náo nhiệt và tràn đầy sức sống.
“Bạn Cố Hiên Minh, ở đây này.”
“Mẹ, mẹ về rồi ạ!”
Tam Thất không ngờ vừa ra khỏi cổng trường đã nghe thấy tiếng mẹ gọi.
“Mẹ vừa về hôm nay, ở nhà thế nào, có nhớ mẹ không?”
“Nhớ chứ ạ, lần đầu tiên xa mẹ lâu như thế con thấy không quen chút nào. Con nói mẹ nghe, ba thấy mẹ không có nhà là gần như chẳng thèm về luôn, chắc ba quên mất mình còn một đứa con trai vị thành niên đang thui thủi ở nhà một mình rồi.”
Tam Thất đi sát bên cạnh mẹ, không quên mách tội ba mình.
“Thật sao? Sư trưởng Cố mà quá đáng thế à, không được, đợi anh ấy về mẹ phải hỏi cho ra lẽ mới được, sao có thể đối xử với con trai mẹ như thế chứ?”
“Thôi khỏi chất vấn làm gì mẹ ạ, mẹ cứ ghi vào sổ nợ trong lòng là được rồi. Chứ không ba lại bảo con không biết điều cho xem.”
Tam Thất giả vờ vẻ mặt ấm ức, cậu nhóc thực sự nhớ mẹ lắm rồi. Từ nhỏ tới lớn đây là lần đầu tiên xa mẹ lâu như vậy, trong lòng cậu thấy không yên tâm.
“Vậy được rồi, nể mặt con nên mẹ sẽ tha cho sư trưởng Cố một lần này vậy.”
Bảo Ni phối hợp với Tam Thất, cô cảm nhận được con trai đã nhớ mình đến nhường nào. Tam Thất bình thường hay tỏ vẻ như một ông cụ non, nhưng cũng mới chỉ mười bốn tuổi thôi, vẫn còn là một đứa trẻ mà.
“Đúng rồi mẹ ơi, sao chúng ta lại sang nhà ông Út ăn cơm ạ, dì Hướng đâu rồi ạ?”
“Dì Hướng nhà có việc nên sau này không làm ở nhà mình nữa con ạ.”
Tam Thất không ngờ lại có chuyện như vậy, thế sau này nhà mình còn thuê người khác không mẹ?”
“Sao thế, lo sau này phải tự mình nấu cơm hả?”
“Không phải ạ, con chỉ đang nghĩ xem nhà mình sau này có cần thuê người khác về nấu cơm nữa không thôi.”
“Vậy con thấy có cần thiết không?”
Bảo Ni trưng cầu ý kiến của Tam Thất, xem đứa trẻ này suy nghĩ thế nào.
“Con thấy không thuê người cũng được ạ, trong nhà chỉ có ba người mình ăn cơm, ba bận rộn cũng thường xuyên không về ăn. Vậy thì chỉ còn hai mẹ con mình thôi, hơn nữa buổi trưa con ăn ở trường rồi, thuê người về cũng không cần thiết.
Lỡ đâu gặp phải người không hợp ý thì còn mệt người hơn. Với lại tiệm cơm của ông Út ở ngay đây, tiền thuê người đủ để mình ăn ngoài hàng rồi, lại đỡ có người lạ ra vào trong nhà cho bất tiện.”
Tam Thất đưa ra quan điểm của mình, cậu không thích trong nhà có người lạ đi ra đi vào cho lắm.
“Vậy thì không thuê nữa, chủ yếu là qua Tết bà ngoại với ông ngoại lên đây, nếu trong nhà có người lạ họ sẽ thấy mất tự nhiên.”
Bảo Ni sau đó lại nghĩ tới chuyện sau khi cha mẹ lên đây, thấy nhà thuê người nấu cơm họ sẽ thấy không thoải mái. Cô dự định sẽ chuyển phòng làm việc ở tầng một lên tầng hai, dọn dẹp căn phòng đó ra để cho cha mẹ ở.
Cố Dã bình thường cũng chẳng mấy khi dùng tới phòng làm việc, hơn nữa phòng ngủ của hai vợ chồng cũng rộng, có thể đặt bàn làm việc ngay trong phòng luôn.
Hai mẹ con vừa nói chuyện vừa đi tới tiệm cơm của chú Út, nhìn vào bên trong thấy khách khứa khá đông.
“Bảo Ni, cháu về rồi à?”
Thím Út đang tính tiền cho khách, thấy Bảo Ni vào thì khá ngạc nhiên.
“Cháu vừa về hôm nay ạ, thím cứ bận việc đi ạ, cháu ra phía sau đây.”
