Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 671

Cập nhật lúc: 09/02/2026 15:32

“Chị Thắng Nam ơi, chị mau giúp em hỏi bác xem có công thức làm trắng, dưỡng da nào hiệu quả không, xem còn cứu vãn nổi khuôn mặt của chị em không ạ?”

“Haha... Tam Thất, chị em còn chẳng cuống bằng em, con bé chẳng để tâm đến khuôn mặt mình chút nào, sao em lại đáng yêu thế không biết?”

Lâm Phong cũng phục thật, đứa trẻ này từ nhỏ đã tinh tế, tuy anh không tận mắt chứng kiến nhưng những gì cậu làm đều có thể viết thành một câu chuyện dài rồi.

“Chính vì chị ấy không để tâm nên em mới phải để tâm thay chứ ạ!”

Tam Thất nhìn cậu út của mình một cái, thật là, chuyện này có gì khó hiểu đâu.

Tuy anh Nam Phương nói là thích chị cậu không liên quan đến điều kiện ngoại hình, thích là thích nội tâm của chị. Nhưng cậu cũng là nam giới, tuy mới mười bốn tuổi nhưng suy nghĩ của đàn ông là thông suốt với nhau, ai mà chẳng thích những cô gái xinh đẹp!

“Không cần hỏi ba chị đâu, chị biết mấy công thức hiệu quả mà không gây hại đấy. Thời gian tới chúng ta sẽ cùng thử xem sao, nửa tháng kiểu gì cũng thấy kết quả.”

Đợt tập huấn này của nhóm Thắng Nam bắt đầu từ cuối tháng bảy, cô được nghỉ nên về nhà trước, lần này trước khi khai giảng còn chưa đầy nửa tháng nên không đi tới đi lui nữa, định ở nhờ nhà chú Cố cho đến lúc khai giảng.

“Thật ạ, vậy em cũng muốn thử, mùa hè hanh khô, mặt em cũng hơi khô. Còn cả mẹ em nữa, mẹ cũng cần. Chị Thắng Nam, nguyên liệu cho công thức này có đắt không ạ?”

“Để làm gì?”

“Đắt thì phải định giá chứ ạ, ai dùng thì người đó trả tiền! Đây là tài sản trí tuệ, ai cũng không được dùng không. Ngộ nhỡ hiệu quả tốt, có người quen hay không quen tìm đến thì cũng phải thu phí chứ.”

Tam Thất không hề nghĩ mình có thể dùng không công thức của chị Thắng Nam, đó là của chị ấy.

“Có loại rẻ cũng có loại đắt, xem em muốn dùng loại nào? Khuôn mặt chị em thì cần phải chăm sóc kỹ một chút, cần một số loại d.ư.ợ.c liệu, còn của em thì đơn giản hơn nhiều, dùng lô hội của em là được, nguyên liệu đơn giản.”

Thắng Nam thấy cũng chẳng có gì, đây đều là cô đọc từ trong sách cổ, cũng đã làm thí nghiệm rồi, hiệu quả tốt, không có tác dụng phụ.

“Chị ơi, chị cứ vác khuôn mặt này đi dạo khắp đại viện đi. Đợi chị Thắng Nam chăm sóc xong cho chị, chị lại đi dạo thêm vài vòng nữa, hiệu quả hiện ra ngay, mọi người kiểu gì cũng phải hỏi chị làm thế nào, đến lúc đó, chị Thắng Nam, tiền tiêu vặt của chị sẽ có ngay thôi.”

Tam Thất nói xong, cả đám đều ngẩn người, sao đứa trẻ này biết nhiều thế không biết, cậu đã đọc những sách gì vậy?

Chương 539 Không hứng thú

Tam Thất đầu óc quay nhanh, nghĩ ra phương pháp cũng không tệ, đáng tiếc là chẳng ai hứng thú.

Bản thân Thắng Nam thì dồn hết tâm trí vào việc học, cô muốn trở thành một bác sĩ cứu người giống như ba mình, mong sau này học thành tài trở về, giống như ba, vừa có thể chữa bệnh cứu người vừa không quản ngại hy sinh, đi đến những nơi cần thiết.

Tuy chủ ý là do Tam Thất nghĩ ra, nhưng cậu cũng thật sự không có hứng thú. Cho đến hiện tại, cậu không cảm thấy mình cần quá nhiều tiền, điều kiện sống của gia đình đã đủ để cậu và chị gái cơm áo không lo.

Thực ra người rảnh rỗi nhất là Bảo Ni, công việc của cô nhẹ nhàng, nếu có ý định thì có thể triển khai một chút.

“Công thức trung d.ư.ợ.c cải thiện làn da à? Thắng Nam, em đã tự thí nghiệm rồi thì phải giữ cho kỹ nhé, sau này bán cho công ty mỹ phẩm thì đáng giá lắm đấy.”

Bảo Ni cũng biết, ngành mỹ phẩm ở hậu thế là siêu lợi nhuận, đặc biệt là những công thức trung d.ư.ợ.c tốt, đủ để khiến một doanh nghiệp kiếm được đầy bồn đầy bát.

“Ôi chao, bọn em đang nói đấy, để chị em ra ngoài đi dạo, sau này dùng mỹ phẩm do chị Thắng Nam điều chế, hiệu quả chắc chắn rõ rệt, thế nào chẳng khiến các thím các bà, các chị em tranh nhau mua chứ!”

Tam Thất thấy nhất định là được, dù sao thì bây giờ mỹ phẩm thật sự không có nhiều.

“Chủ ý thì hay, nhưng tốn tâm sức quá. Làm kinh doanh không đơn giản như tưởng tượng đâu, có quá nhiều việc phải cân nhắc.”

Bảo Ni tuy có thêm một phần ký ức nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến việc gây dựng sự nghiệp. Một phần là năng lực bản thân có hạn, không phải cứ có thêm ký ức là có thêm năng lực.

Những nhân vật xuyên không trong tiểu thuyết đa phần đều như được buff vậy, những người bình thường nhưng một khi xuyên không là thành đại nữ chủ vạn năng, cái gì cũng giỏi, cảm giác chỉ số IQ đột nhiên tăng vọt không ít.

“Đúng vậy, sức lực con người có hạn, làm tốt được một việc đã là tốt lắm rồi.”

Thắng Nam cũng cảm thấy mình không làm nổi, mà chí hướng cũng không ở đó.

Chuyện này coi như gác lại, khuôn mặt của Lục Cửu sau vài lần dùng mỹ phẩm do Thắng Nam điều chế thật sự đã cải thiện rất nhiều, không những chỗ bị nẻ đã khỏi mà còn trắng lên một chút.

Trong nhà đông người nên cũng náo nhiệt hẳn lên.

Rau trong tứ hợp viện có đầy, không sợ thiếu cái ăn, thỉnh thoảng họ còn ra tiệm cơm của chú út của Bảo Ni để đổi món.

Thắng Nam và Lục Cửu thường xuyên ra vào đại viện, thỉnh thoảng cũng sẽ gặp bọn họ nhà Dương quân trưởng, nhưng Thắng Nam chưa bao giờ chào hỏi. Đối với cô mà nói, có lẽ cô không thể thấu hiểu được nỗi oán hận của ba mình, dù là bà nội hay cô út thì cô đều chưa từng gặp mặt. Với cô, đó giống như là những câu chuyện kể chứ không phải cuộc sống thực tế. Còn về phần bọn họ nhà Dương quân trưởng, lại càng là những người lạ không liên quan.

Tính cách của Thắng Nam không giống ba, cô giống mẹ hơn, quả quyết, tự tin và khá độc lập.

Tào Văn Trạch cũng sẽ không kể những chuyện không vui này với các con, chỉ cho các con biết sự thật để biết về gia đình mình. Còn những chuyện khác thì không cần thiết phải áp đặt lên con cái, oán hận cũng tiêu tốn tâm lực lắm.

Anh không muốn con cái mình sống trong oán hận, đối với các con, người nhà họ Dương chính là người lạ, không có bất kỳ mối quan hệ nào.

Dương quân trưởng cũng đã nghĩ thông rồi, Văn Trạch cả đời này cũng sẽ không tha thứ cho ông, cũng sẽ không để con cái nhận ông, vậy thì ông đừng xuất hiện trước mặt anh nữa, để tránh lại gợi lại những chuyện không vui, đó cũng là điều duy nhất ông có thể làm cho anh rồi.

Các con không có hứng thú với những chuyện cẩu huyết này, chúng có những việc quan tâm lo lắng của riêng mình.

Trước khi khai giảng vài ngày, Bảo Ni nhận được điện thoại của chị dâu Cố.

“Bảo Ni, em đoán xem chị thấy ai nào?”

“Chị có thể thấy ai được chứ, nghe giọng điệu này, có phải là người em quen không?”

Bảo Ni và chị dâu Cố nói chuyện rất hợp nhau vì họ có chung sở thích.

“Em cố nghĩ kỹ xem, chính chị cũng không ngờ tới đâu, bất ngờ quá luôn, chị suýt nữa thì không nhận ra đấy. Nếu không phải nghe thấy có người gọi tên cô ta, chị cố ý nhìn một cái thì thật sự không ngờ lại là cô ta đâu.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.