Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 68
Cập nhật lúc: 08/02/2026 04:22
“Dậy rồi à, mau ăn cơm đi.”
“Bà nội, Cố Dã đi rồi ạ?”
“Ừ, đi rồi, đi từ sáng sớm.”
“Vâng, con đi rửa mặt đây.”
Trong lòng Bảo Ni thấy chua xót, cô cố kìm nén không để nước mắt rơi xuống.
Cố Dã đã đi được hơn mười ngày rồi, không biết bao giờ mới về. Bảo Ni có bà nội ở cùng, cũng ít khi ra khỏi khu tập thể, như vậy nếu có tin tức gì cô có thể nhận được kịp thời.
Quốc khánh 1/10 đã trôi qua, Cố Dã đã đi được hơn một tháng, bụng Bảo Ni đã rất lớn rồi, bé con hơn bảy tháng rất nghịch ngợm, mỗi ngày đều cựa quậy, đ.ấ.m đá trong bụng cô.
Không biết có phải vì lâu ngày không nghe thấy tiếng của ba không mà bé có chút thất lạc, bất an.
Chiếc giường trong phòng Bảo Ni đã được đổi thành giường sưởi (khang), sau khi con chào đời cũng đủ dùng.
Cái giường sưởi anh cả và ba bắc rất tốt, nóng đều mà không bị ám khói.
Trời ngày càng lạnh, thời gian ra khơi cũng ngày càng dài hơn.
Ba thi thoảng có đi ra vùng biển xa, nhưng thuyền bè có hạn, đa số vẫn là vùng gần bờ. May mắn là cho đến nay không có tin xấu gì, mọi người dù thu hoạch được bao nhiêu cũng đều bình an trở về.
Bảo Ni không biết là do m.a.n.g t.h.a.i hay do lo lắng cho Cố Dã mà dạo này tính tình nóng nảy, có chút không kiềm chế được.
“Bảo Ni, bà nấu canh lê rồi, con qua uống một chút đi, dạo này hơi nóng trong người đấy.”
“Con biết rồi bà nội.”
Bảo Ni uể oải đi qua, cô biết như vậy là không tốt nhưng không thể kiểm soát nổi.
“Bà nội, ngon lắm ạ. Bà nói xem Cố Dã giờ đang ở đâu, sao mãi chưa về? Anh ấy mà không về nữa là con sinh mất. Cố Dã, sao anh còn chưa về, hu hu...”
Bảo Ni không nhịn được mà khóc nấc lên, giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ chân hay bị chuột rút, bụng lại chèn ép dạ dày khiến cô không ăn được bao nhiêu, ngày nào Bảo Ni cũng thấy đói.
“Hu hu... Cố Dã, anh mau về đi, em nhớ anh, con cũng nhớ anh.”
Bà nội biết tâm trạng Bảo Ni không tốt, luôn kìm nén vì sợ bà lo lắng. Khóc ra được là tốt, khóc ra thì sẽ không thấy khó chịu nữa.
Cố Dã mặt mày lấm lem đứng ngoài cửa, nghe thấy tiếng khóc của Bảo Ni trong nhà mà tim thắt lại đau đớn.
“Bảo Ni, anh về rồi đây, đừng khóc nữa, không lại sinh ra một đứa bé hay khóc nhè đấy.”
Bảo Ni nghe thấy tiếng, ngẩng đầu nhìn thấy Cố Dã đầy nhếch nhác, “Phụt” một cái thổi ra một bong bóng mũi, “Ha ha...”
Cố Dã nhìn Bảo Ni mắt đỏ hoe, ch.óp mũi đỏ rực, lại còn thổi ra một bong bóng mũi, không nhịn được mà cười lớn.
Anh vội vàng tìm giấy vệ sinh đưa cho Bảo Ni.
“Nấc... nấc...” Không biết là do bị Cố Dã làm cho giật mình hay bị cái bong bóng mũi làm cho hết hồn mà Bảo Ni nấc cụt liên hồi.
“Cô nàng ngốc, anh về rồi, vất vả cho em quá.”
“Nấc, anh xấu đi rồi!”
Bảo Ni chê bai vỗ Cố Dã một cái, gầy đến mức hóp cả mặt lại, bộ không được ăn cơm sao!
“Hì hì...”
Hai người nhìn nhau cười, mọi tình cảm đều gói gọn trong ánh mắt!
Chương 54 Bảo Ni sinh một cô con gái mập mạp
Cố Dã về nhà được vài ngày thì nhận được điện thoại của anh cả Cố Trạch, anh cả lại vừa có thêm một cậu con trai, đã đầy tháng rồi. Trước đó bận đi làm nhiệm vụ nên Cố Dã không nhận được điện thoại của anh trai.
Cố Dã báo tin cho Bảo Ni, cô cũng mừng cho anh chị, bình an là tốt rồi.
Điều kiện y tế thời đại này khá lạc hậu, chẳng may gặp phải ca khó sinh thì rất khó cứu vãn.
Bảo Ni cũng đặc biệt chú ý kiểm soát lượng ăn của mình, không thể ăn quá nhiều, nếu đứa trẻ quá lớn thì khi sinh cô sẽ gặp nguy hiểm.
Bảo Ni sang Đội Hải Đảo 1 đổi lấy mấy đôi giày đầu hổ, mũ đầu hổ tinh xảo, lại đổi thêm ít hải sản khô, bảo Cố Dã gửi cho anh chị coi như là quà đầy tháng cho cháu.
Thời gian này Cố Dã không đi làm nhiệm vụ nữa, cũng không đi tuần tra trên biển, suốt ngày ở trên đảo. Lòng Bảo Ni yên định hơn nhiều, lặng lẽ chờ đợi đứa con chào đời.
Con của Bảo Ni còn chưa sinh thì nghe bà nội nói chị dâu cả của cô cũng m.a.n.g t.h.a.i rồi, mới kiểm tra ra, chưa được ba tháng.
Đại Bảo cũng gần bốn tuổi rồi, lúc này có thêm một đứa nữa cũng tốt, hai đứa cách nhau không quá nhiều, có thể chơi cùng nhau, tránh việc chênh lệch tuổi tác quá ít thì hay đ.á.n.h nhau, mà chênh lệch quá nhiều lại không chơi chung được.
Bảo Ni đã nghĩ kỹ rồi, bất kể là trai hay gái cô cũng chỉ sinh hai đứa thôi.
Một đứa trẻ thì cô đơn quá, hai đứa là vừa đẹp. Họ làm cha mẹ có thể chăm sóc chu đáo, nhiều quá thì sẽ không lo xuể.
Bảo Ni không muốn con mình giống như nhiều đứa trẻ thời đại này, được nuôi thả mà lớn lên, chẳng khá hơn mèo ch.ó là bao. Đã đưa chúng đến thế giới này thì phải có trách nhiệm với chúng, nếu không thì thà không sinh còn hơn.
Bảo Ni trước đây từng nghe bà nội kể chuyện xưa, lúc đó một nhà có năm sáu đứa trẻ, cha mẹ căn bản không lo xuể. Toàn là đứa lớn trông đứa nhỏ, cha mẹ mỗi ngày vì làm đầy những cái bụng đó đã kiệt sức rồi.
Lấy đâu ra thời gian mà ngồi nghe chúng nói một câu t.ử tế, trẻ con cứ thế lớn lên kiểu hoang dã, ban ngày chạy ra ngoài chơi, tối đói thì về nhà. Đứa nào không nghe lời thì gậy gộc phụng sự, đ.á.n.h đến khi nghe lời mới thôi.
Bảo Ni không đ.á.n.h giá cách làm đó là đúng hay sai, nhưng cô không muốn con mình lớn lên như thế.
Thời gian lại trôi qua thêm một tháng, bụng Bảo Ni đã được hơn tám tháng, hiện tại cô đứng lên đã không nhìn thấy mũi chân mình đâu nữa, bị cái bụng che khuất hoàn toàn.
Mỗi đêm Cố Dã đều ngủ không yên giấc, rất dễ giật mình tỉnh giấc, chỉ sợ Bảo Ni sắp sinh bất cứ lúc nào, một chút động tĩnh nhỏ anh cũng thức dậy.
“Sao thế? Sao thế?”
“Chuột rút rồi.”
“Em cứ nằm yên đừng động đậy, để anh bóp cho.” Cố Dã ngồi dậy, hai tay từng chút một xoa bóp đôi chân cho Bảo Ni, chân cô hơi phù nề, ấn vào là lõm cả một lỗ.
Có Cố Dã xoa bóp, Bảo Ni một lúc sau đã ngủ thiếp đi.
Cố Dã bóp thêm một lúc rồi cũng nằm xuống.
“Sao vậy, lại chuột rút à?”
Chưa kịp ngủ say thì Bảo Ni lại ngồi bật dậy.
“Không có, em muốn đi vệ sinh.”
Giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ, tiểu nhiều tiểu gấp là chuyện thường tình rồi.
Cố Dã dìu Bảo Ni ra phòng khách, ở đó có đặt bô. Buổi tối ra ngoài hơi lạnh, lại sợ vấp ngã nên cứ giải quyết trong bô cho tiện.
