Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 680
Cập nhật lúc: 09/02/2026 15:34
Sáng sớm lũ trẻ đã gọi điện về, tụi nhỏ bên đó vẫn ổn, Hiên Vũ cũng đã qua đó rồi. Sau mùng năm tụi nhỏ mới bắt đầu quay về, bảo cô đừng lo lắng.
Cố Dã chưa về, điện thoại cũng chẳng thấy đâu, Bảo Ni cảm thấy lòng buồn rười rượi.
Thói quen là một thứ đáng sợ, hồi trước thấy hai người ồn ào thì lại thích ở một mình.
Mãi mới đến tám giờ, Bảo Ni vội vàng bật tivi xem Xuân Vãn. Trên bàn trà bày biện một đống đồ ăn, Bảo Ni vừa ăn đồ ăn vặt vừa xem tivi, dần dần cũng quên đi nỗi cô đơn.
“Sắp đến lúc gõ chuông rồi, năm 84 sắp trôi qua rồi.”
Bảo Ni nhìn đồng hồ, còn mười phút nữa là hết năm.
“Vợ ơi, anh về rồi đây.”
“Cố Dã, anh... sao anh lại về được, chẳng phải anh xuống đơn vị rồi sao?”
“Ăn sủi cảo xong là anh phóng về ngay, không thể để em lủi thủi đón Tết một mình được.”
Bảo Ni tivi cũng không thèm xem nữa, lao tới ôm chầm lấy anh Dã nhà mình.
“Đi, mặc thêm áo vào, anh đưa em đi đốt pháo hoa.”
Cố Dã đã chuẩn bị sẵn từ trước nhưng không nói trước, vì sợ có tình huống khẩn cấp không thực hiện được lời hứa.
“Chờ em một chút.”
Bảo Ni chạy biến vào phòng ngủ thay quần áo, loáng cái đã lao ra.
“Đi thôi, em thay xong rồi.”
“Đi, đốt pháo hoa thôi.”
Cố Dã nắm tay Bảo Ni, ngoài sân anh đã bày sẵn pháo hoa.
“Đoàng đoàng...!”
Bảo Ni nhìn pháo hoa nở rộ trên đầu, cảm thấy pháo hoa lúc này rực rỡ sắc màu hơn hẳn mấy chục năm sau, thật là đẹp.
Chương 546 Anh cả Cố sắp về rồi
Lúc Bảo Ni tỉnh dậy thì Cố Dã vẫn còn đang ngủ, ngày hôm qua ban ngày anh đi thăm hỏi đơn vị, buổi tối lại lái xe hơn một tiếng đồng hồ mới về đến nhà nên đã thấm mệt.
Người đàn ông bốn mươi lăm tuổi rồi, thể lực cũng sẽ dần dần đi xuống. Chớp mắt một cái, hai người đã kết hôn được hai mươi năm. Lúc kết hôn Bảo Ni mới mười chín tuổi, giờ đây cô đã bốn mươi rồi.
Hôm nay Cố Dã được nghỉ, trong nhà có sủi cảo đông lạnh, lát nữa luộc lên là được. Bảo Ni dậy vệ sinh cá nhân, để anh Dã nhà cô được ngủ thêm một lát.
Tết nhất con cái không có nhà, hai vợ chồng từ mùng một bắt đầu đi thăm hỏi họ hàng bạn bè, bận rộn đến mùng ba mới coi như tạm ổn. Nằm ườn trên ghế sofa, Bảo Ni chẳng muốn nhúc nhích nữa.
“Con người ta ấy mà, vẫn cứ phải vận động nhiều mới được, hồi trước lên rừng xuống biển có bao giờ thấy mệt đâu. Giờ thì ngày nào cũng quanh quẩn trong nhà, cứ thấy cả người chẳng có tí sức lực nào.”
“Đúng không nào, sau này sáng sớm ngủ dậy hai vợ chồng mình cùng nhau rèn luyện đi, nếu không đợi đến lúc anh nghỉ hưu, chúng mình còn sức đâu mà đi khắp danh lam thắng cảnh của tổ quốc nữa chứ?”
Cố Dã tranh thủ cơ hội muốn bảo Bảo Ni rèn luyện nhiều hơn. Suy cho cùng thì tuổi tác ngày càng cao, không chú ý rèn luyện thì sau này sức khỏe sẽ càng ngày càng yếu đi. Nhưng Cố Dã không dám trực tiếp nói đến vấn đề tuổi tác, anh phát hiện ra phụ nữ cực kỳ để tâm đến tuổi tác, Bảo Ni nhà anh cũng không ngoại lệ.
“Được thôi, đợi lũ trẻ về rồi mới bắt đầu, em phải chuẩn bị một chút đã.”
“Chuyện này thì cần chuẩn bị cái gì, sáng sớm dậy là đi thôi chứ có gì đâu?”
“Em chẳng phải chuẩn bị tâm lý sao? Lâu lắm rồi không rèn luyện, cả người cứng đờ ra rồi, em phải cho mình thời gian để xây dựng tâm lý chứ.”
Bảo Ni giờ đã thấu hiểu được tâm lý của những người cứ mỗi lần hạ quyết tâm giảm cân là lại trì hoãn hết lần này đến lần khác rồi. Miệng thì bảo rèn luyện, não cũng đồng ý rồi, nhưng cái chân thì lại bảo nó vẫn chưa chuẩn bị xong!
“Em thật là, đợi em chuẩn bị xong thì chẳng biết đến bao giờ, bắt đầu từ ngày mai hai đứa mình cùng ra ngoài rèn luyện, rèn luyện xong thì đi ăn sáng luôn.”
“Được thôi, nghe anh vậy, nếu không em sợ mình lại chùn bước mất.”
Bảo Ni cũng chẳng có chút tự tin nào vào bản thân, nếu lão Khương tối nằm mơ thấy cô biến thành thế này thì chắc tức đến tỉnh cả người mất. Đôi khi nghĩ lại những ngày bị lão Khương thúc giục rèn luyện, cô thấy cứ như là nằm mơ vậy, dường như đã từng xảy ra mà dường như lại không, cô thực sự không biết những ký ức tồn tại trong não là có thật hay là do cô tưởng tượng ra nữa?
Ngày hôm sau, Bảo Ni bị Cố Dã kéo dậy, vệ sinh cá nhân xong xuôi là chạy ra ngoài rèn luyện. Trên sân tập không có nhiều người ra rèn luyện cho lắm, đa số là cán bộ đơn vị, còn có một số đứa trẻ, tóm lại là chẳng thấy bóng dáng chị em phụ nữ đâu cả, Bảo Ni là người đầu tiên.
“Sư trưởng Cố, dẫn vợ đi dạo đấy à, tình cảm vợ chồng hai người tốt quá nhỉ!”
“Chuyện đó mà còn cần anh phải nói sao, tình cảm vợ chồng mà không tốt thì còn gọi gì là vợ chồng nữa?”
Lời của Cố Dã có chút đắc ý, trong khu đại viện này, vợ chồng cơm không lành canh không ngọt không phải chỉ là một hai nhà.
“Cái miệng của anh đấy, biết tình cảm vợ chồng anh tốt rồi, đừng có đắc ý nữa. Cẩn thận mọi người ghen tị quá hóa hận thì không hay đâu. Anh cứ khiêm tốn một chút đi, vừa mới ăn Tết xong mà giấy khen lập công của anh đã gửi xuống rồi, trong nhà vợ thì giỏi giang, con cái học hành tốt, anh còn để cho người khác sống nữa không đấy.”
Người đang nói chuyện là cộng sự của Cố Dã, hai người cùng làm việc với nhau lâu rồi nên nói chuyện khá thoải mái.
“Thì tôi cũng chỉ nói với hai anh thôi mà, nếu là người khác thì tôi còn chẳng buồn tiếp chuyện ấy chứ. Tốt hay không thì cũng là do chúng tôi nỗ lực mà có được, có thời gian mà ghen tị thì chi bằng dành thêm thời gian cho công việc và gia đình đi.”
“Anh nói cũng có lý, trong đơn vị mình đúng là có một số người tâm trí không đặt đúng chỗ. Hazzi, con đường mình đã chọn thì tự mình nếm trải thôi! Thôi được rồi, không làm phiền anh và em dâu nữa, tôi chạy thêm vài vòng nữa đây.”
Cố Dã vẫy vẫy tay rồi đi tìm vợ.
“Thế nào rồi, còn kiên trì được nữa không?”
“Cũng tạm, dù sao thì có nền tảng từ trước cũng không tệ lắm. Chính ủy Hoàng nói gì với anh thế, em thấy anh cười híp cả mắt vào kìa.”
“Bảo anh khiêm tốn một chút, kẻo lại để người khác ghen ghét.”
Cố Dã nghĩ mà thấy sướng rơn, gia đình hòa thuận, sự nghiệp thành đạt, làm sao mà không vui cho được.
“Anh thăng chức rồi à?”
“Vợ ơi, đối với anh thì em và con mới là trọng điểm. Mọi người ghen tị vì tình cảm vợ chồng mình tốt, con cái học giỏi, sau này có tiền đồ. Còn thăng chức hay không thì cái đó không quan trọng.”
“Anh thực sự thăng chức rồi à?”
Bảo Ni vẫn khá là hào hứng, nỗ lực của anh Dã nhà cô không bị vùi lấp, đây chẳng phải là chuyện đáng mừng sao?
“Cũng không hẳn là thăng chức, chức vụ thì không đổi nhưng quân hàm thì tăng thêm một chút, lương cũng tăng thêm một ít.”
