Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 691
Cập nhật lúc: 09/02/2026 15:35
“Như vậy mấy anh em già chúng ta cũng có thể tụ họp một chút, từ khi chú út cháu đi ra ngoài đảo làm việc, cơ hội chúng ta gặp mặt thật sự không nhiều lắm.”
Chú ba của Bảo Ni cũng có tính toán riêng, nếu có thể, ông muốn làm một thời gian, kiếm ít tiền, tiết kiệm một chút cho mình và bà lão ở nhà, để dự phòng lúc cần thiết.
Nhà ông có ba cậu con trai đều có công việc chính thức, nhưng cũng đều có gia đình gánh nặng, cuộc sống cũng không dư dả, ông bà không muốn trở thành gánh nặng của bất kỳ ai.
Đất đai trên đảo không có bao nhiêu, thu nhập cả năm của họ rất hạn chế. Ông tuổi đã cao, cũng không thể xuống biển đ.á.n.h cá được nữa, nếu ở bên này có thể làm chút việc thì cũng tốt.
“Chú ba cháu muốn đi thì cứ đi đi, cách đây cũng không xa đúng không?”
Cha Bảo Ni hiểu em trai mình đang nghĩ gì, họ không muốn lụy đến các con, muốn tranh thủ lúc còn thể lực thì tích cóp thêm ít tiền, sau này không làm ra tiền được nữa cũng không phải ngửa tay xin các con.
“Vậy cũng được ạ, chú ba thím ba cứ đi thử xem, nếu không quen thì về đây ở hoặc qua tứ hợp viện ở.”
Bảo Ni tuy không hiểu lắm, nhưng cha cô đã lên tiếng nên cô cũng nghe theo.
Bảo Ni dạy mẹ và thím ba cách sử dụng bình nóng lạnh, sau này sẽ dùng thường xuyên.
Ở nhà vệ sinh tầng một, Bảo Ni cũng dạy cha cách dùng bình nóng lạnh.
“Cái thứ này thật tốt, ở nhà là có thể tắm rửa, chúng ta đúng là gặp thời rồi, phải sống cho thật tốt, sống thêm vài năm nữa để sau này thấy thêm nhiều thứ mới lạ.”
Thím ba Bảo Ni vừa tắm vừa cảm thán, bà không có phúc khí như chị dâu, có một đứa con gái hiếu thảo lại có năng lực, bản thân bà còn phải làm thêm vài năm nữa.
“Đại ca, nếu chỗ Chí Cường không cần người, chúng em sẽ đi dạo vài ngày xem có việc gì khác không, nếu làm được thì làm một thời gian để dành ít tiền, nếu không, qua hai năm nữa muốn làm cũng chẳng ai thuê.”
“Trong tay các em không có chút tiền tiết kiệm nào sao?”
“Có tích cóp gì đâu, cái đảo của chúng ta anh còn không biết sao, cả năm chỉ có ngần ấy thu nhập, dư ra được mấy đồng. Thằng cả cũng nhờ có Bảo Ni, đi lính từ sớm, sau đó lấy vợ sinh con ở bên kia, không tốn của chúng em bao nhiêu. Đến thằng hai thằng ba lấy vợ thì không dễ dàng gì, sính lễ, ‘ba món đồ lớn’ tuy không mua đủ hết nhưng cũng chẳng thiếu bao nhiêu. Ba đứa con trai cưới vợ xong, chúng ta phân đất về hộ, chút ruộng vườn đó cũng chỉ đủ ăn đủ mặc, không để dành được tiền. Mấy đứa Lâm Huy đều có việc làm, nhưng chỗ tiêu tiền cũng nhiều. Trẻ con bây giờ không giống chúng ta ngày xưa nuôi kiểu thả rông, giờ chúng chú trọng học hành, còn học cả năng khiếu gì đó, em cũng không hiểu. Tóm lại là tốn tiền, nhà chúng nó mỗi nhà mấy đứa con, cũng tự lo không xuể, em không muốn trở thành gánh nặng của chúng. Từ xưa đến nay, cha mẹ nuôi con không khó, con nuôi cha mẹ mới không dễ dàng. Em không muốn cuối cùng rơi vào cảnh đó, phải ngửa tay xin tiền con cái.”
Chú ba Bảo Ni lấy vợ sớm, sinh con cũng sớm, Lâm Huy và Lâm Đào bằng tuổi nhau, đã bốn mươi hai rồi, mà ông cũng sáu mươi ba tuổi rồi, thực sự chẳng làm được mấy năm nữa.
“Chú nghĩ kỹ là được, ở đây có Chí Cường chiếu cố, làm việc kiếm tiền chắc không khó. Nếu chỗ Chí Cường không được thì lại hỏi Bảo Ni, xem gần đây có chỗ nào tuyển người làm không.”
Cha Bảo Ni vỗ vai em trai, làm cha mẹ lúc nào cũng nghĩ cho con cái!
Dọn dẹp xong, nhóm người Bảo Ni đi đến quán ăn của chú út.
“Đại ca đại tẩu, anh ba chị ba, Bảo Ni, mau vào đi!”
Thím út Bảo Ni thấy người thân vào cửa, vội vàng ra đón.
“Đi, chúng ta ra phía sau cho yên tĩnh.”
“Được, giờ vẫn chưa đến giờ cơm mà người cũng đông nhỉ.”
“Cũng tàm tạm, mấy năm nay nhờ hào quang của Bảo Ni và Cố Dã nên khách đến không ít, dần dần khách quen cũng nhiều lên.”
Chú út Bảo Ni khen ngợi Bảo Ni trước, họ quả thực đã hưởng sái từ cô.
Trong gian nhà chính ở hậu viện, đứa nhỏ nhà Lâm Nam đang ở trong chiếc giường nhỏ có rào chắn, miệng kêu "a a", thấy đông người nó cũng tỏ ra vui vẻ.
“Ui chao, nhóc con này, con cũng biết đông người là náo nhiệt à!”
Bảo Ni trêu đùa đứa bé một lúc, cô vẫn còn nhớ dáng vẻ của Lục Cửu và Tam Thất lúc nhỏ.
“A, a...”
Thằng bé vẫn chưa biết nói, thỉnh thoảng thốt ra một hai chữ nghe không rõ lắm.
“Mẹ, mọi người mau ngồi đi, chúng ta ngồi xuống nói chuyện.”
Bảo Ni kéo cha mẹ ngồi xuống, vợ chồng chú ba cũng ngồi theo.
“Đại Hồng, chỗ các em giờ thiếu người làm à?”
“Vâng, chẳng là có một chị nhà có việc phải đi, em thì còn phải trông con cho Lâm Nam, cũng không dứt ra được.”
Thím út Bảo Ni trả lời câu hỏi của chị ba, họ thực sự thiếu người, cũng nghe chồng nhắc qua một câu là muốn vợ chồng anh ba qua làm. Bà thì sao cũng được, vợ chồng anh ba đều là người siêng năng, thuê ai mà chẳng là thuê!
Nghe lời Đại Hồng nói, thím ba Bảo Ni thấy yên tâm hẳn, tạm thời không phải lo lắng về sinh kế nữa.
Mấy anh em khó lắm mới tụ họp đông đủ thế này, còn uống hết một chai rượu, trong lòng rất vui.
Sau khi Cố Dã tan làm cũng về tiếp một chút, anh cũng thấy vui lây.
Chương 555 Bất ngờ mà không bất ngờ
Cha mẹ Bảo Ni cứ thế ở lại đại viện. Hai ông bà mỗi ngày sắp xếp cuộc sống rất rõ ràng.
Buổi sáng, Cố Dã và Tam Thất dậy tập thể d.ụ.c buổi sáng, cha mẹ Bảo Ni cũng dậy theo, họ đã quen dậy sớm.
Trong nồi nấu cháo, xửng hấp bánh bao, loáng cái đã bận rộn xong, Bảo Ni cũng ngủ dậy.
Ngoài sân, Bảo Ni dẫn cha mẹ tập những động tác vận động đơn giản, múa Thái Cực Quyền, đây là môn Bảo Ni đặc biệt đi học rồi về dạy lại cho cha mẹ.
Nhà Cố Dã tuy ở hơi hẻo lánh, nhưng dần dần nhiều người cũng biết cha mẹ vợ của sư đoàn trưởng Cố đã đến, ngày nào cũng tập Thái Cực Quyền ngoài sân.
Từ đó lại dấy lên một đợt tranh cãi về chủ đề cha mẹ có thể dưỡng già ở nhà con gái hay không.
Chuyện này Bảo Ni cũng nghe thấy vài lời ra tiếng vào, nhưng liên quan gì đến họ chứ, đều là rỗi hơi thôi, nếu muốn thì họ cũng có thể đón cha mẹ mình qua ở mà!
Thậm chí có người còn chạy đến trước mặt Cố Hướng Đông để hỏi xem ông có suy nghĩ gì về việc thông gia đến sống ở đây.
Cố Hướng Đông có thể có suy nghĩ gì chứ, giờ ông đang tiến thoái lưỡng nan. Từ sau năm mới không biết Từ Phương bị làm sao, ánh mắt nhìn ông có chút đáng sợ, âm u lạnh lẽo.
