Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 696

Cập nhật lúc: 09/02/2026 15:36

“Công việc của tớ không mệt, tan làm xong nếu không muốn nấu cơm thì có thể đi ăn tiệm. Lúc nghỉ ngơi muốn ngủ đến mấy giờ thì ngủ. Rảnh rỗi thì trồng hoa, đi dạo phố, nghe chuyện phiếm, hà tất phải tự giam cầm mình lần nữa. Tầm tuổi này rồi, tớ mà tìm thì tìm được người thế nào, không phải ly hôn mang theo con thì cũng là ly hôn mang theo cháu. Tớ điên rồi mới đi làm ô-sin cho nhà người ta.”

Bảo Ni nghĩ cũng đúng, Vệ Hồng mới ngoài bốn mươi, đàn ông cùng lứa với cô ấy làm gì có ai không vướng bận.

Hai người cùng ăn bánh uống trà, trao đổi về những chuyện bát quái gần đây. Khoảng thời gian qua Vệ Hồng chẳng còn tâm trạng đâu mà hóng hớt, Bảo Ni thì cùng chị dâu trao đổi được không ít chuyện.

Thấy Vệ Hồng buông bỏ được, Bảo Ni cũng vui lây. Bạn bè của cô vốn không nhiều, cô chẳng muốn họ xảy ra chuyện gì không may.

Tháng tám, thời gian đi du học của Mục Nam Phương đã được định đoạt, anh sắp phải đi xa đến bên kia đại dương để học tập.

“Lục Cửu, anh đi chuyến này chắc phải hai ba năm mới về được, em có nhớ anh không?”

“Sẽ nhớ anh mà, đợi anh về là chúng ta có thể đi đăng ký kết hôn rồi. Anh ở bên đó chăm chỉ học hành, chú ý an toàn, nhất định phải giữ mình trước những cám dỗ, đừng có thấy trăng bên Tây tròn hơn trăng bên mình đấy!”

“Ngốc ạ, bố mẹ anh ở đây, em cũng ở đây, sao anh lại không về chứ. Anh biết rõ thân phận của mình mà, yên tâm đi, anh nhất định sẽ bảo vệ tốt bản thân.”

Mục Nam Phương rất muốn hỏi Lục Cửu xem trước khi anh đi có nên đính hôn luôn không.

“Thế thì tốt, em nghe nói quan hệ nam nữ ở nước ngoài rất phóng khoáng, anh phải giữ c.h.ặ.t thắt lưng của mình đấy, đừng có cùng người khác làm cái chuyện sinh ra được em bé!”

Lục Cửu hiếm khi đỏ mặt, thằng em Tam Thất nhà cô hôm qua vừa phổ cập cho cô rất nhiều chuyện về quan hệ nam nữ ở nước ngoài, nghe mà cô thấy mặt nóng bừng lên.

“Anh sẽ không đâu, có phải Tam Thất lại nói với em mấy chuyện linh tinh rồi không. Thím cũng chẳng quản nó gì cả, mới tí tuổi đầu mà cái gì cũng biết.”

“Dạ, Tam Thất biết nhiều thứ thật. Nó bảo cái gì cần hiểu thì tìm hiểu hết rồi sẽ không thấy tò mò nữa.”

Lục Cửu cũng không hiểu nổi cậu em trai mình, lúc thì chín chắn như một ông cụ non, lúc thì lại ngây ngô không chịu được, giờ vẫn chung thủy với mấy cây nha đam của nó, thỉnh thoảng lại lôi ra đắp mặt.

“Cái này Tam Thất nói không sai, giờ nhiều học sinh cấp ba yêu đương chính là vì thấy tò mò, tò mò về những chuyện giữa nam và nữ, để rồi lỡ mất cả tuổi thanh xuân tươi đẹp.”

Mục Nam Phương dường như đã quên mất lúc mình bắt đầu rung động với Lục Cửu thì anh bao nhiêu tuổi, Lục Cửu bao nhiêu tuổi!

“Lục Cửu này, em nói xem, trước khi anh đi chúng mình có nên đính hôn không?”

“Đính hôn á? Thôi đi, phiền phức lắm, đợi anh về chúng mình trực tiếp đi đăng ký luôn. Em thấy đám cưới cũng nên đơn giản thôi, tốt nhất là tham gia đám cưới tập thể của đơn vị, vừa đỡ tốn sức lại vừa có ý nghĩa. Nếu anh cảm thấy muốn dùng việc đính hôn để tạo sự đảm bảo cho nhau thì em thấy càng không cần thiết. Một người nếu lòng dạ đã thay đổi thì không phải việc đính hôn có thể thay đổi được gì đâu. Kết hôn rồi còn có thể ly hôn nữa là đính hôn, thì có tác dụng gì chứ?”

Mục Nam Phương cảm thấy Lục Cửu lúc này cực kỳ tỉnh táo, cô luôn biết rõ mình muốn gì, sẽ không dễ dàng d.a.o động. Nhưng một khi phát hiện có gì đó không ổn, cô cũng sẽ không dây dưa kéo dài mà nhất định sẽ rời đi một cách dứt khoát!

“Anh biết rồi, anh sẽ bảo vệ tốt cả thể xác và tâm hồn mình, không để em có cơ hội rời đi đâu. Em cũng đừng có để ý đến mấy cái ‘cây’ kia đấy nhé.”

“Đúng là bình giấm chua mà, em còn chẳng nhớ người ta trông thế nào nữa mà anh cứ chua mãi không thôi. Hay là để em đi xác nhận lại xem đó là loại cây gì nhé?”

“Anh sai rồi Lục Cửu, chẳng có cây cối gì hết, tại anh sắp đi rồi nên trong lòng thấy hơi hoảng thôi. Xa quá, ở giữa chắc gì đã về được, nên cứ muốn nói gì đó, làm gì đó.”

Mục Nam Phương cũng không biết mình bị làm sao, cứ thấy bồn chồn không yên.

“Mục Nam Phương?”

“Cái gì cơ?”

Lục Cửu ghé sát lại, đặt một nụ hôn lên môi Mục Nam Phương.

Mục Nam Phương ngẩn người ra, anh đứng im không động đậy, nhìn khuôn mặt Lục Cửu phóng đại trước mắt mình, có thể nhìn rõ cả lông mi của cô, những sợi lông tơ trên má, cho đến khi cảm nhận được sự mềm mại ngắn ngủi trên cánh môi rồi nhanh ch.óng tách ra. Tim anh đập loạn nhịp, mặt nóng bừng lên, lòng bàn tay cũng toát mồ hôi.

“Mục Nam Phương, Mục Nam Phương, anh sao thế?”

“Lục Cửu, nụ hôn đầu của chúng mình cứ thế kết thúc rồi sao. Anh... anh chưa chuẩn bị tâm lý, không phải, ý anh là anh còn chưa kịp cảm nhận kỹ đã xong rồi!”

Mục Nam Phương có chút nói năng lộn xộn, anh là một chàng trai đôi mươi, cũng từng mơ tưởng đến cảnh tượng này mà.

“Thế thì làm sao, anh hôn lại một cái đi, cơ mà đó cũng chẳng phải lần đầu tiên nữa rồi!”

Trước câu trả lời thẳng thắn của Lục Cửu, Mục Nam Phương cũng không biết nói gì thêm.

“Mục Nam Phương, môi anh mềm thật đấy.”

“Lục Cửu, em nhắm mắt lại đi, anh cũng phải hôn lại mới được.”

“Được thôi, lúc nãy em hơi nhanh nên cảm giác cũng không rõ ràng lắm, lần này anh làm chậm một chút nhé.”

Mục Nam Phương nhìn Lục Cửu đang nhắm mắt mà vẫn nói không ngừng, liền ôm lấy cô rồi hôn xuống.

“Chị ơi, em về rồi đây, em mua kem này, chị có ăn không?”

Mục Nam Phương hận không thể c.h.ế.t đi cho xong, Tam Thất ơi là Tam Thất, sao em lại biết chọn thời điểm thế hả.

Hai người nhanh ch.óng tách ra, cảm giác thế nào á, chẳng biết nữa, còn chẳng bằng lần đầu tiên!

Lục Cửu nhìn Tam Thất đang chẳng hay biết gì, nhận lấy một cây kem, bóc vỏ rồi c.ắ.n một miếng thật to, thật mát lạnh.

“Anh Nam Phương, anh có muốn một cái không? Em thấy anh nóng lắm, mặt đỏ gay hết cả lên rồi kìa.”

Tam Thất đưa qua một cây kem, Mục Nam Phương thực sự muốn không nhận, nhưng cuối cùng vẫn ăn hết trong hai miếng.

Chương 559 Tuổi trẻ thật tốt

“Anh Nam Phương, anh nóng đến thế sao, ăn cây kem trong hai miếng, em nhìn mà thấy buốt răng thay.”

“Điều đó chứng tỏ em vẫn chưa lớn!”

Tam Thất cảm thấy Mục Nam Phương có chút kỳ quặc, cậu nhìn sang chị mình, Lục Cửu vẫn đang thong thả ăn kem, trong lòng còn đang nghĩ lúc nãy cả hai lần hôn đều quá nhanh.

“Ba đứa đang làm gì thế?”

Bảo Ni dẫn cha mẹ vào nhà, liền thấy ba đứa đang đứng đó, vẻ mặt có chút đầy ẩn ý.

“Bà ngoại mọi người về rồi ạ, thế nào, có vui không bà?”

“Vui lắm, mỗi tội đông người quá hơi ồn. Ngày xưa chúng ta đi cúng bà Mẫu Tổ cũng náo nhiệt lắm, nhưng không giống ở đây.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.