Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 709
Cập nhật lúc: 09/02/2026 15:38
"Đến đây."
Ba đứa trẻ chạy sang một bên chơi, những người còn lại ngồi lại nói chuyện.
Khi Cố Dã về nhà thì mọi người từ lớn đến nhỏ đều đã đông đủ, chỉ thiếu mỗi ông.
"Bố, bây giờ bố vẫn bận thế sao?"
"Sắp xong rồi, đang chỉnh lý lại một số công việc để lúc bàn giao không bị rối loạn."
"Báo cáo nghỉ hưu được duyệt chưa bố?"
"Duyệt rồi, bố nộp hai ba lần, thái độ kiên quyết lắm."
Cố Dã muốn nhanh ch.óng nghỉ hưu, ông đã hứa với Bảo Ni sẽ đi ngắm nhìn sông núi đất nước. Nếu trì hoãn nghỉ hưu, khi họ già thêm nữa sẽ đi chơi không còn hứng thú.
"Duyệt là tốt rồi, bố mẹ cũng nên nghỉ ngơi cho khỏe, rảnh thì đi đây đi đó. Bố mẹ có muốn mua xe không, có việc gì tự lái đi cũng tiện?"
"Không mua, lái xe mệt lại nguy hiểm, chúng ta đi đâu cứ đi tàu hỏa thôi."
Bây giờ Cố Dã rất quý mạng mình, ông cảm thấy phương tiện giao thông an toàn nhất chính là tàu hỏa. Hơn nữa sau khi nghỉ hưu, có việc gì thì nhà nghỉ dưỡng cán bộ cũng có xe chuyên dụng mà.
"Cũng được, bố thấy tiện là được. Mẹ, trạm dừng chân đầu tiên có phải là về đảo thăm bà ngoại không ạ?"
"Ừ, về đảo trước, đó là nơi bắt đầu cuộc sống của chúng ta, về thăm lại, ở đó có rất nhiều ký ức tốt đẹp."
Bố mẹ Bảo Ni sau lần đó về quê, thỉnh thoảng lại cùng vợ chồng chú Út Bảo Ni sang đây chơi một thời gian.
Ở đảo, bố mẹ Bảo Ni và hai cặp vợ chồng chú thím nương tựa lẫn nhau, thỉnh thoảng cũng đi du lịch loanh quanh, đi được không ít nơi, cuộc sống khá tốt.
Hai năm nay tuổi cao nên không đi xa nữa, toàn là mẹ con Bảo Ni thu xếp thời gian về thăm, ở lại bên họ một thời gian.
Ăn cơm tối xong, cả gia đình ngồi ngoài sân, lũ trẻ chạy nhảy nô đùa xung quanh, tiếng cười nói rộn rã, cảm giác hạnh phúc ngập tràn!
Chương 569 Phiên ngoại - Duyên phận của Tam Thất
Bước vào đại học, Tam Thất sống như cá gặp nước.
Vốn dĩ cậu đã theo thầy Địch học ba ngoại ngữ, tiếng Anh và tiếng Pháp đã thành thạo, lên đại học cậu chọn chuyên ngành chính là tiếng Đức, ngoài ra còn có thể chọn thêm các ngôn ngữ phụ khác, dự định tập hợp đủ bảy loại ngôn ngữ cho giống bảy anh em hồ lô.
Với chiều cao hơn một mét tám, làn da trắng trẻo, nhờ thường xuyên tập thể d.ụ.c buổi sáng mà Tam Thất còn có cơ bụng nữa, tuy không bằng vóc dáng của Mục Nam Phương nhưng cũng đẹp hơn Cố Hiên Dật nhiều.
Khác với Lục Cửu, cuộc sống đại học của Tam Thất rất sôi nổi. Năm nhất cậu đã tham gia hội sinh viên, biểu hiện xuất sắc, chức vụ thăng tiến đều đặn.
Tam Thất dự định trong thời gian đại học sẽ cố gắng đạt hết những vinh dự cần có, để sau này vào đơn vị công tác đỡ phải cạnh tranh gay gắt hơn, chẳng hạn như việc vào Đảng.
"Cố Hiên Minh, học kỳ sau có cuộc thi tranh biện toàn trường, cậu đã chuẩn bị kỹ chưa?"
"Cậu hỏi thừa thế, tôi có bao giờ đ.á.n.h trận mà không nắm chắc phần thắng không?"
Tam Thất nhìn người bạn vừa nói, đó là lớp trưởng, còn bản thân Tam Thất là bí thư chi đoàn.
"Cũng đúng, Cố Hiên Minh cậu luôn chuẩn bị xong xuôi mới ra trận, chưa bao giờ hứa hão. Nhưng tôi nghe nói, Trần Tuyết bên khoa tiếng Pháp cũng rất lợi hại. Tư duy sắc bén, phản ứng nhanh, cũng hiếm có đối thủ đấy."
"Trần Tuyết sao? Tôi biết cô ấy, học giỏi, chơi thể thao cũng hay, làm việc gì cũng dứt khoát, ở khoa họ cô ấy nổi tiếng lắm."
Ủy viên văn thể mỹ trong lớp, người được mệnh danh là "vạn sự thông", nắm rất rõ mọi chuyện trong trường. Từ chỉ thị mới nhất của nhà trường cho đến chuyện ai đang yêu ai, ai "bắt cá hai tay" đều không lọt qua tai cô ấy. Đến cả Tam Thất cũng phải khâm phục, cảm thấy cô ấy học ngành này hơi phí, lẽ ra nên đi học báo chí, sau này làm phóng viên đảm bảo sẽ nổi đình nổi đám.
"Oa, Cố Hiên Minh, xem ra cậu gặp đối thủ rồi, cuộc thi tranh biện học kỳ tới khéo hai người lại chạm trán đấy."
"Không sao cả, đấu với người giỏi mới tiến bộ được, nếu không thì thi thố làm gì cho mất công."
Tam Thất hất đầu một cái, gần một năm rồi cậu mới cắt được kiểu tóc ưng ý.
Trước đây cậu toàn để đầu đinh, kỳ nghỉ hè sau kỳ thi đại học, khó khăn lắm mới để được tóc dài nhưng lại không gặp được thợ cắt tóc giỏi, cắt xong kiểu đầu còn xấu hơn đầu đinh cũ.
Cực chẳng đã, mái tóc vất vả lắm mới dài ra của Tam Thất lại bị cạo thành đầu đinh. Sau đó cứ thế lặp đi lặp lại một vòng tuần hoàn: nuôi tóc, cắt tóc, lại nuôi tóc... Cho đến tháng trước, một tiệm cắt tóc mới mở gần trường, Tam Thất mới có được kiểu tóc hài lòng, chính thức từ biệt mái đầu đinh.
Dọn dẹp hành lý, Tam Thất tạm biệt bạn học rồi về nhà, năm thứ nhất đại học chính thức kết thúc.
"Mẹ, con trai mẹ về rồi đây."
Người chưa thấy nhưng tiếng đã tới, lúc nào về nhà cậu cũng thấy vui.
"Con trai đẹp trai của mẹ về rồi à, vào mau đi, dưa hấu sáng nay mẹ mua ngọt lắm."
Bảo Ni cũng được nghỉ rồi, mỗi ngày rảnh rỗi bà lại sang tứ hợp viện chăm sóc vườn rau. Bây giờ rau không trồng nhiều nữa, đủ ăn là được. Bà mua thêm không ít cây ăn quả về trồng, sau này có thể tha hồ ăn hoa quả tự trồng rồi.
"Đúng lúc con đang khát, con rửa tay rồi ra ăn ngay. Mẹ, chị con về chưa ạ?"
"Chưa, nó đi thực tập ở đơn vị rồi, không biết khi nào mới về. Với lại có về thì nó cũng về nhà mình thôi."
"Cũng đúng, con cứ hay quên mất là chị con lấy chồng rồi."
Tam Thất thầm oán trách anh rể trong lòng, thật là, gấp gáp cái gì chứ, chờ bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ không chờ thêm được vài năm nữa sao.
Trong kỳ nghỉ hè, Tam Thất tháp tùng mẹ về đảo một chuyến, để không bị cháy nắng, cái mũ chưa bao giờ rời khỏi đầu cậu.
Bảo Ni ở bên bố mẹ một tháng, lại từ "căn cứ bí mật" mò được không ít hải sản, phơi khô xong đủ dùng cho mấy năm.
Tháng Chín, Tam Thất khai giảng.
Qua giai đoạn đầu bận rộn, cuộc thi tranh biện bắt đầu, Tam Thất cũng được diện kiến Trần Tuyết trong truyền thuyết, thực sự rất không tầm thường.
Cô cao tầm một mét sáu mấy, buộc tóc đuôi ngựa, làn da trắng hơn chị cậu, tuy trông rất anh tuấn nhưng lại khác hẳn chị cậu.
Chị cậu nhìn thoáng qua đã thấy ngay hình tượng quân nhân chuyên nghiệp, có thể bỏ qua giới tính. Còn Trần Tuyết tuy cũng rất anh khí nhưng vẫn nhìn ra được đây là một cô gái rất xinh đẹp và cá tính.
Cuộc thi tranh biện bắt đầu, Tam Thất cảm thấy mình thực sự đã gặp đối thủ.
Tài ăn nói của Trần Tuyết chưa chắc đã xuất sắc nhất nhưng tư duy của cô cực kỳ nhạy bén, mạch lạc, tốc độ phản ứng nhanh, nói năng luôn trúng trọng tâm, đ.á.n.h thẳng vào yếu điểm của đối phương, hơn nữa cô còn rất điềm tĩnh, cảm xúc ổn định.
