Xuyên Về Năm Mất Mùa: Mang Theo Không Gian Gả Cho Thợ Săn Thô Kệch - Chương 32: Bàn Chuyện Làm Ăn
Cập nhật lúc: 08/02/2026 19:12
Quả nhiên như Lý Hâm Duyệt dự đoán, sính kim của nàng đã trở thành đề tài nóng hổi nhất thôn. Kẻ chúc phúc thì ít, kẻ ghen tị thì nhiều. Lý Cúc Hoa thì hối hận đến xanh ruột, nhốt mình trong phòng không ăn không uống. Mã Ngọc Liên thì nổi trận lôi đình, thề sẽ giành lại nam nhân từ tay "que củi" như nàng.
Mặc kệ miệng đời, Lý Hâm Duyệt lúc này đang ở Hồng Phúc Tửu Lầu bàn chuyện làm ăn. Nàng không biết rằng vị hôn phu của mình cũng đang ở bao sương (phòng riêng) ngay bên cạnh.
"Chưởng quỹ, ngài nếm thử vị này xem." Lý Hâm Duyệt lấy món bánh trứng gà (bánh bông lan) ra.
Nàng đã dạo qua các tiệm bánh, bánh thời này đa phần khô cứng, không mềm xốp bằng bánh nàng làm, lại rất đắt đỏ. Lưu chưởng quỹ nể mặt Phong công t.ử – vốn là bằng hữu của thiếu gia nhà lão, nên nếm thử một miếng. Mắt lão lập tức sáng lên, hương vị này lão chưa từng nếm qua bao giờ.
"Cô nương, bánh này làm thế nào? Có bao nhiêu? Tửu lầu chúng ta bao hết!" Lưu chưởng quỹ hào hứng nói, rồi vội xin lỗi vì lỡ lời hỏi bí phương.
Lý Hâm Duyệt mỉm cười, mở khăn đậy giỏ ra. Lưu chưởng quỹ ra giá một cân một trăm năm mươi văn. Lý Hâm Duyệt bất ngờ, nàng vốn tưởng chỉ được một trăm văn. Tổng cộng ba cân hai lạng, nàng tính tròn ba cân, thu về bốn trăm năm mươi văn.
Hai bên ký kết khế ước, mỗi ngày nàng sẽ giao ba cân bánh cho t.ửu lầu. Cầm số tiền đầu tiên kiếm được, nàng cảm thấy phấn chấn hẳn lên. Lưu chưởng quỹ còn tặng thêm một hộp bánh quế hoa cho đệ muội nàng mang về.
Rời t.ửu lầu, nàng nhớ lời nương dặn, bèn đi mua vải để may y phục cho Phong Lãng. Một bộ y phục nam nhân tốn hơn mười thước vải, nàng mua mười một thước vải bông hết ba trăm tám mươi lăm văn. Lại mua thêm thịt lợn, sườn non, số tiền bán bánh chỉ còn dư lại sáu mươi lăm văn. Đúng là kiếm tiền khó như leo núi, tiêu tiền nhanh như nước chảy.
Nàng đang thẩn thờ vì "viêm màng túi" thì Phong Lãng đã xuất hiện tự bao giờ, tự nhiên đỡ lấy giỏ đồ trên tay nàng: "Mua xong chưa?"
Nàng gật đầu. Hai người đến Tế Nhân Đường, Tiết đại phu bắt mạch xong bảo nàng chỉ là suy nhược, cần tẩm bổ bằng thức ăn chứ không cần uống t.h.u.ố.c. Lý Hâm Duyệt thở phào nhẹ nhõm, ít ra nàng không phải đối mặt với bát t.h.u.ố.c đắng ngắt kia nữa.
