Xuyên Về Nông Thôn: Mang Theo Hai Tiểu Bảo Và Một Kho Y Thuật - Chương 210
Cập nhật lúc: 25/02/2026 21:20
Cảm nhận nhiệt độ nóng rực từ lòng bàn tay Lãnh Tiêu Hàn, mặt Tô Nguyệt lập tức nóng bừng lên, thậm chí không dám nhìn hắn thêm lần nữa.
Nàng tuy chưa từng yêu đương, nhưng chưa ăn thịt heo chẳng lẽ chưa thấy heo chạy bao giờ sao?
Huống hồ trong mộng, nàng và Lãnh Tiêu Hàn những chuyện nên làm và không nên làm đều đã làm cả rồi.
Tuy nói mối quan hệ giữa hai người hiện tại có hơi phức tạp, nhưng nói thế nào cũng là phu thê, ít nhiều cũng biết tâm ý của đối phương.
Chỉ là, việc ngủ chung giường ngay bây giờ có hơi quá nhanh chăng?
Tô Nguyệt nghĩ đến liền thấy căng thẳng, nhưng kỳ thực lại có chút mong chờ, trong tâm trí nàng chỉ toàn những hình ảnh ngượng ngùng khi hai người quấn quýt ôm nhau trong mộng.
Lãnh Tiêu Hàn thấy nàng chỉ cúi đầu không nói, gương mặt đỏ bừng, nhất thời không đoán được tâm tư nàng. Y là một nam nhân bình thường, Tô Nguyệt là thê t.ử của y, y đã đợi hai kiếp, khó khăn lắm mới có cơ hội lần nữa được ở bên nhau, sao y có thể không muốn thân cận với nàng?
Khoảng thời gian này tuy hai người ngày ngày ở cạnh nhau, nhưng luôn có hai đứa trẻ quấy rầy, muốn nói chuyện cũng phải kiêng dè. Y thấy Tô Nguyệt im lặng hồi lâu, cũng sợ mình quá vội vàng, bèn nói thêm: "Chỉ là ngủ thôi, ta sợ làm kinh động hai đứa trẻ."
Tô Nguyệt khẽ c.ắ.n môi, má nàng ửng hồng, đáp lại khe khẽ: "Vâng." Đều là người đã trưởng thành, không cần phải rụt rè nữa, tình cảm nam nữ sâu đậm ắt sẽ thuận theo tự nhiên.
Đồng t.ử Lãnh Tiêu Hàn lóe lên sự kinh hỉ, y đè nén, kiềm chế, nhưng vẫn không ngăn được ánh mắt si mê nhìn chằm chằm người trước mặt, đáy mắt tràn ngập thâm tình và kích động.
Hai người trở về phòng, Tô Nguyệt ngượng ngùng ngồi bên mép giường, nhất thời tay chân không biết đặt vào đâu. Mà trong đầu nàng lại không ngừng hiện lên những hình ảnh xấu hổ trong giấc mộng kia.
Lãnh Tiêu Hàn thì điềm tĩnh hơn nhiều, nhưng khóe môi lại không ngừng nhếch lên. Y đóng cửa phòng, khẽ nói với Tô Nguyệt: "Ta tắt đèn đây."
"Vâng."
Tô Nguyệt đáp một tiếng, sau đó cởi giày lên giường, trùm kín mình trong chăn. Lãnh Tiêu Hàn thổi tắt ánh nến, căn phòng lập tức chìm vào bóng tối. Y từng bước tiến về phía giường, nhìn chiếc chăn đang nhô lên trên giường, trái tim cũng đập loạn theo.
Tô Nguyệt cũng thế, nghe tiếng bước chân tiến lại gần, hơi thở nàng cũng trở nên hỗn loạn. Sau khi tiếng bước chân dừng lại, ngay sau đó chiếc chăn bị vén lên, Lãnh Tiêu Hàn nằm xuống bên cạnh nàng.
Giường không lớn, hai người khó tránh khỏi va chạm da thịt. Lãnh Tiêu Hàn có thể cảm nhận được cơ thể Tô Nguyệt đang căng cứng, trong căn phòng mờ tối chỉ nghe thấy tiếng hô hấp của nhau. Tô Nguyệt nhắm mắt, không dám nhúc nhích, nhưng trái tim lại đập rất nhanh.
Nàng đợi một lát, thấy Lãnh Tiêu Hàn không có động tĩnh gì, nàng mới nhẹ nhàng thở ra một hơi. Còn Lãnh Tiêu Hàn, y muốn làm gì đó, nhưng lại sợ mình sẽ làm nàng sợ hãi, sợ nàng vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận mình.
Cuối cùng, hai người cứ nằm yên lặng như vậy, không ai dám cử động. Cả đêm không ngủ, mặc dù là lần đầu tiên ngủ chung giường với nam nhân, Tô Nguyệt vẫn không cưỡng lại được cơn buồn ngủ mãnh liệt, nàng ngáp một cái rồi nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Lãnh Tiêu Hàn tự nhiên không thể ngủ được. Lúc này, cả căn phòng dường như lơ lửng mùi hương thanh khiết từ cơ thể nữ nhân, khiến y cảm thấy khô nóng khắp người, hơi thở cũng trở nên gấp gáp.
Nhưng y vẫn luôn nhịn, không dám cử động, cho đến khi nghe thấy hơi thở của người bên cạnh dần trở nên đều đặn và sâu lắng, y mới dám thả lỏng, mạnh dạn nhìn trộm người bên cạnh.
Tô Nguyệt nằm ngửa, mắt nhắm nghiền, ngủ rất say. Không biết nàng nằm mơ thấy gì mà khóe môi khẽ cong lên.
Lãnh Tiêu Hàn cứ thế nhìn nàng, độ cong khóe miệng càng sâu hơn, ngay cả hơi thở cũng thả nhẹ, sợ làm phiền nàng. Thấy nàng ngủ say, y không nhịn được lại gần thêm vài phần, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng.
Mặc dù động tác của y rất nhẹ, nhưng Tô Nguyệt vẫn tỉnh giấc. Nàng mơ màng mở mắt, cảm nhận hơi thở nam nhân, hơi thở nàng có chút rối loạn, nhưng vẫn ngoan ngoãn nằm yên trong vòng tay y.
Ôm lấy hương thơm mềm mại, Lãnh Tiêu Hàn tuy thấy thỏa mãn, nhưng lại càng thêm giày vò. Y biết Tô Nguyệt đã tỉnh, bèn xin lỗi: "Thật xin lỗi, ta đã đ.á.n.h thức nàng."
Nghe giọng y khàn khàn và đầy nhẫn nhịn, Tô Nguyệt không dám đáp lời, chỉ để mặc y ôm mình, nhắm mắt lại, không dám nhúc nhích.
Tô Nguyệt nghĩ rằng bị y ôm như vậy sẽ không ngủ được, nhưng nàng nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ dần sâu thêm, rất nhanh nàng đã ngủ thiếp đi. Bởi vì vòng tay Lãnh Tiêu Hàn đối với nàng không hề xa lạ, thậm chí còn mang đến cảm giác thân thuộc, cho nàng đủ sự an toàn.
Lãnh Tiêu Hàn lại vô cùng thống khổ. Nhưng y không dám động đậy, cũng chẳng dám làm gì. Khoảng thời gian vừa đau khổ vừa ngọt ngào cứ thế hành hạ y chậm rãi trôi qua.
Dần dần trời sáng, tia nắng ban mai đầu tiên rọi vào cửa sổ, bên ngoài cũng có tiếng động, hẳn là người hầu đã thức giấc.
Lãnh Tiêu Hàn nhắm mắt, tuy mệt mỏi nhưng không ngủ được, cánh tay gối đầu cho Tô Nguyệt đã tê cứng, nhưng y không nỡ rút tay ra, cũng sợ đ.á.n.h thức Tô Nguyệt. Y biết nàng cả đêm không ngủ, trong lòng cũng xót xa.
Đợi đến khi trời sáng hẳn, bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện ngắt quãng, là Vương Hữu An và Vương Hữu Ninh. Hai đứa trẻ thức dậy không thấy Tô Nguyệt và Lãnh Tiêu Hàn đâu liền đi tìm khắp nơi, hỏi người hầu nhưng họ cũng không biết.
Cho đến khi Xích Dương với vẻ mặt mệt mỏi quay về, hai đứa trẻ lại bám theo hỏi. "Xích Dương thúc thúc, cha và nương của ta đâu rồi? Sao họ không thấy?"
Xích Dương bận rộn cả đêm, giúp Vương Ngọc Thư đưa Vương Vinh Hoa về Vương Gia Thôn, sắp xếp quan tài, liệm phục và nhiều việc khác. Cả đêm không ngủ khiến y mệt mỏi rã rời. Còn về việc Tô Nguyệt và Lãnh Tiêu Hàn đi đâu, làm sao y biết được?
Tối qua sau khi vụ án kết thúc Lãnh Tiêu Hàn đã trở về, còn Tô Nguyệt lại không đến nha môn. Vương Hữu Ninh tiếp tục truy hỏi: "Xích Dương thúc thúc, cha và nương của ta sao lại không thấy?"
Xích Dương bất đắc dĩ đáp: "Ta cũng không biết bọn họ đi đâu." Vương Hữu An còn đỡ, nhưng Vương Hữu Ninh thì tủi thân sắp khóc. "Nương sao lại không thấy, nương đi đâu rồi?"
Vương Hữu An an ủi: "Yên tâm đi, nương nhất định sẽ sớm về thôi, chúng ta ăn sáng trước đã." Vương Hữu Ninh lại mất hồn mất vía, chẳng còn tinh thần.
"Thôi nào, Gia và Phu nhân chắc chắn không đi xa đâu, các ngươi cứ yên tâm. Mau đi ăn đi, biết đâu ăn xong họ đã trở về rồi!"
Xích Dương dẫn hai đứa trẻ đi ăn. Bận rộn cả đêm, y cũng vừa lúc thấy đói. Hai đứa trẻ nhất thời không tìm được Tô Nguyệt, đành phải đi theo Xích Dương dùng bữa trước.
Tô Nguyệt đang cuộn mình trong lòng Lãnh Tiêu Hàn, ngủ rất say. Lãnh Tiêu Hàn nghe động tĩnh bên ngoài, sợ hai đứa trẻ làm Tô Nguyệt tỉnh giấc, bèn nhẹ nhàng buông người trong lòng ra.
May mắn là Tô Nguyệt ngủ sâu nên không tỉnh. Y cử động cánh tay đau mỏi một chút rồi mới bước ra khỏi phòng.
Người hầu đang dẫn hai đứa trẻ dùng bữa trong bếp. Thấy Lãnh Tiêu Hàn xuất hiện, cả hai đều rất phấn khích. Vương Hữu Ninh xông lên trước, nói: "Cha đi đâu vậy! Con tìm không thấy cha." "Cha!" Vương Hữu An gọi một tiếng, ánh mắt đầy vẻ dò hỏi.
Lãnh Tiêu Hàn ra hiệu im lặng với hai đứa trẻ, rồi nói: "Ta và nương các con ngủ ở phòng bên cạnh, nương vẫn còn ngủ, không được làm ồn đ.á.n.h thức nàng, biết không?"
