Xuyên Về Thập Niên 60 Cả Nhà Đều Làm Thuê Cho Tôi - Chương 196: Anh Hai Tần Làm Thủ Tục Nhận Việc

Cập nhật lúc: 21/04/2026 17:04

“Không ai khuyên mẹ đâu.”

Tần Mạn Tuyết nhìn mẹ Tần.

Mẹ Tần nhìn lại mình, rồi đưa tay sờ sờ mặt, không thấy bụi, khó hiểu hỏi: “Mày nhìn tao chằm chằm thế làm gì, trên mặt tao có hoa à?”

“Không có hoa.”

“Không có hoa thì mày nhìn bằng ánh mắt gì đấy?”

“Mẹ, cho dù mẹ không đồng ý thì có những lời không thể nói ra được, không tốt cho danh tiếng của nữ đồng chí người ta.”

“Tao... tao đây chẳng phải chỉ nói với chúng mày thôi sao, lúc nhìn thấy anh cả mày và cái đứa đó ở bên nhau tao có nói gì đâu, chỉ là lôi anh cả mày về nhà thôi mà.”

Tần Mạn Tuyết nghe thấy bà không nói những lời khó nghe trước mặt Hứa Thắng Mỹ thì trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Được rồi, con mệt rồi, con về phòng đây. À, đúng rồi, anh hai ngày mai anh đi ngân hàng với em, chuyện chuyển công việc em đã nói với hành trưởng rồi, hành trưởng bảo anh qua đó một chuyến. Ông ấy kiểm tra anh một chút, đạt là được. Hồ sơ cần dùng để nhận việc anh cũng chuẩn bị sẵn đi, sau khi kiểm tra đạt, chuyển luôn, đỡ phải chạy đi chạy lại hai chuyến.”

“Kiểm... kiểm tra?”

Anh hai Tần nghe thấy còn cần kiểm tra thì cả người căng thẳng hẳn lên.

“Vâng, yên tâm đi, chỉ là kiểm tra đơn giản thôi, chỉ cần anh làm giống như lúc luyện tập ở nhà bình thường thì chắc chắn sẽ qua.”

“Được.”

“Về phòng đây.”

Phòng của cha mẹ Tần

Mẹ Tần ngồi đó không nói một tiếng.

“Ngủ đi.”

“Tôi không ngủ được.”

“Thằng cả sẽ suy nghĩ thông suốt thôi, bà đừng ép nó nữa.”

Mẹ Tần thở dài: “Tính nó thế nào, tôi không ép nó có được không, nó thành ra thế này đều trách chúng ta, lúc nó hơn một tuổi đi còn chưa vững, tôi lại mang thai. Vừa chăm con vừa đi làm, còn phải lo cho đứa trong bụng. Đứa trẻ sinh ra, sức khỏe tôi bị tổn thương, thằng hai lại yếu ớt, người nó còn chưa cao bằng cái bệ bếp đã phải chăm sóc các em, thế là hình thành nên cái tính phàm chuyện gì cũng nghĩ cho người khác trước. Cả một nhà gánh nặng đó, nếu thật sự cưới về, đời thằng cả coi như xong.”

Cha Tần vuốt mặt, “Là tôi bất tài, ngủ đi, qua mấy ngày nữa rồi khuyên tiếp, bây giờ nhà gái đang xảy ra chuyện liên quan đến mạng người, chúng ta không thể giậu đổ bìm leo được.”

¥¥¥

Sáng hôm sau Tần Mạn Tuyết thức dậy không thấy anh cả Tần, đoán chừng là hôm qua ở lại bệnh viện vẫn chưa về, lại nhìn sắc mặt khó coi của mẹ Tần, và vội vài miếng cháo trong bát rồi cầm túi xách dẫn anh hai Tần rời đi.

“Hôm qua anh cả không về, sáng nay cũng không về.”

Anh hai Tần lên tiếng.

Tần Mạn Tuyết gật đầu: “Đoán được rồi.”

“Em Ba em không lo lắng sao?”

Tần Mạn Tuyết trợn trắng mắt, bực bội nói: “Lo lắng có ích gì không, những lời cần nói đều đã nói rồi, anh cả lớn hơn cả hai chúng ta, nếu anh ấy không suy nghĩ thông suốt, khuyên cũng vô ích.”

“Anh cả người này chỗ nào cũng tốt, chỉ là quá thiếu quyết đoán, đặc biệt là đối với người nhà.”

“Anh cũng chẳng tốt hơn anh cả là bao đâu.”

Tần Mạn Tuyết không quên chuyện người này lúc trước làm ầm ĩ ở bệnh viện.

Anh hai Tần sờ sờ mũi, ho nhẹ một tiếng: “Khụ~, lúc đó chẳng phải là anh nhất thời chưa nghĩ thông suốt sao, đang nói chuyện của anh cả mà, đừng lôi anh vào. Em Ba, nói thật nhé, em nghĩ anh cả và đồng chí Hứa cuối cùng sẽ ra sao?”

“Hai khả năng.”

“Hai khả năng nào?”

“Kết hôn hoặc chia tay.”

Anh hai Tần: “…………” Nói đúng thật.

“Vậy em có thể nói cho anh khả năng thứ ba không?”

“Em đ.á.n.h anh có thể đ.á.n.h ra khả năng thứ ba đấy, anh có muốn thử không?”

“Thế thì thôi vậy.”

“Hứ!”

Tần Mạn Tuyết bỏ tay xuống, hừ lạnh một tiếng, sải bước đi lên phía trước.

“Đến rồi.”

“Em Ba, em đợi anh một lát.”

Anh hai Tần bảo Tần Mạn Tuyết đừng vội gõ cửa, chỉnh đốn lại quần áo, xác nhận không có gì bất ổn, hít sâu một hơi, mới lên tiếng: “Em Ba, anh xong rồi.”

“Ồ.”

“Cốc cốc cốc~~”

“Vào đi.”

Tần Mạn Tuyết mở cửa, tươi cười nói: “Hành trưởng, lại là tôi đây.”

Phùng hành trưởng thấy cô quả nhiên đã đến, chút hy vọng mong manh cuối cùng cũng tan tành, xị mặt, lạnh lùng nói: “Biết cô đến rồi, đứng đực ở cửa làm gì, vào đi.”

“Dạ.”

Tần Mạn Tuyết dẫn anh hai Tần vào văn phòng, chỉ vào anh hai Tần nói: “Hành trưởng, đây là anh hai tôi, hai chúng tôi là sinh đôi long phượng, có phải trông rất giống nhau không? Sau này ông nhìn thấy anh ấy thì cũng giống như nhìn thấy tôi vậy. Anh hai, đây là lãnh đạo đối xử với em tốt nhất, giúp đỡ em nhiều nhất, Phùng hành trưởng.”

“Chào lãnh đạo.”

Anh hai Tần căng thẳng, vị hành trưởng này trông có vẻ không dễ gần, xác định là không nói ngược chứ, bước vào mà chẳng có lấy một sắc mặt tốt, đây là tốt nhất, chiếu cố nhất sao?

Phùng hành trưởng đ.á.n.h giá anh hai Tần từ trên xuống dưới.

Ánh mắt coi như trong sáng.

Không phải là kẻ gian xảo.

“Ừ, Tiểu Tần đã nói với cậu rồi, tôi sẽ không nói nhiều nữa, này, cậu làm bộ đề này đi, đạt thì cho các người chuyển công việc, đây là bàn tính.”

“Dạ.”

Anh hai Tần nhận lấy bài thi và bàn tính xem xét.

“Ra đằng kia ngồi làm đi.”

“Cảm ơn lãnh đạo.”

Anh hai Tần cầm bài thi đi đến chiếc bàn bên cạnh ngồi xuống, bắt đầu làm bài.

Tần Mạn Tuyết không có việc gì làm, cũng không biết có phải Phùng hành trưởng cố ý không, không có ghế cho cô, cô đành phải đứng đợi.

Khoảng nửa tiếng sau.

Anh hai Tần dừng b.út.

“Lãnh đạo tôi xong rồi.”

“Ừ.”

Phùng hành trưởng nhận lấy bài thi chấm một lượt.

“Chín mươi điểm, cũng không tồi, đã vậy thì các người đến chỗ nhân sự bàn giao đi, công việc này là của em gái cậu, vốn dĩ dựa theo công lao của cô ấy nếu cứ an phận ở lại, vị trí này của tôi tương lai là của cô ấy cũng không có gì là không thể. Vì cậu, cô ấy đã từ bỏ rồi. Cậu đừng có vong ân phụ nghĩa. Tôi sẽ để mắt đến cậu đấy.”

“Cảm ơn lãnh đạo, lãnh đạo yên tâm, tôi nhất định sẽ không phụ lòng em Ba tôi, cũng nhất định sẽ đối xử tốt với em Ba tôi.”

“Ra ngoài đi.”

“Dạ.”

“Sở chủ nhiệm, tôi muốn chuyển công việc của tôi cho anh hai tôi, bên hành trưởng đã đồng ý rồi, nói là qua tìm cô làm thủ tục là được, làm phiền rồi.”

Sở chủ nhiệm ngoáy ngoáy tai, không chắc chắn hỏi: “Cô nói gì cơ?”

“Phiền Sở chủ nhiệm giúp làm thủ tục nhận việc.”

“Hành trưởng đồng ý rồi?”

“Đồng ý rồi.”

Sở chủ nhiệm không tin, nhưng cũng biết Tần Mạn Tuyết không to gan đến mức dám lừa gạt cô, đành lấy tờ khai nhận việc đưa cho anh hai Tần, “Điền đi.”

“Vâng.”

“Xong rồi.”

“Được rồi.”

“Vậy Sở chủ nhiệm tôi dẫn anh hai tôi về đây.”

“Ừ.”

Sở chủ nhiệm nhìn Tần Mạn Tuyết đang tươi cười, há miệng định nói gì đó, cuối cùng lại chẳng nói gì, chỉ ừ một tiếng biểu thị có thể đi rồi.

“Mạn Tuyết, sao bây giờ cô mới đến, đây là?”

Lý Hỗn Nhi đang chán nản trong văn phòng, thấy Tần Mạn Tuyết bước vào liền vui vẻ vẫy tay, nhìn thấy anh hai Tần bên cạnh cô liền nghi hoặc lên tiếng.

“Cái này à, đây là anh hai tôi.”

“Là anh hai à, chào anh hai, tôi là bạn tốt của Mạn Tuyết, tôi tên là Lý Hỗn Nhi.”

“Chào cô, tôi tên là Tần Mạn Vũ.”

“Ừ ừ, Mạn Tuyết, cô dẫn anh hai đến đây có việc gì không?”

Mặt Tần Mạn Tuyết sượng lại.

Trong lòng căng thẳng.

Lý Hỗn Nhi thấy cô không nói gì tưởng cô không nghe thấy lại hỏi: “Mạn Tuyết, cô còn chưa nói anh hai đến đây làm gì mà?”

“Cái đó... cái này...”

“Tiểu Tần, đây là anh hai cô nhỉ, hành trưởng đã nói với tôi rồi, công việc của cô nhường cho anh hai cô rồi, yên tâm, tôi nhất định sẽ chiếu cố thêm. Anh hai Tiểu Tần, cậu cứ ngồi đối diện Tiểu Lý đi.”

Không đợi Tần Mạn Tuyết lên tiếng, giọng oang oang của lão Triệu đã vang lên.

“Cái gì?!”

Tần Mạn Tuyết cúi đầu không dám nhìn Lý Hỗn Nhi.

Nhưng không nhìn không có nghĩa là Lý Hỗn Nhi sẽ tha cho cô, Lý Hỗn Nhi tóm lấy cánh tay Tần Mạn Tuyết để xác nhận: “Mạn Tuyết, anh Triệu nói không phải là sự thật đúng không? Cô không nhường công việc cho người khác.”

Anh hai Tần: “…………” Vừa nãy còn là anh hai, lúc này đã thành người khác rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.