Xuyên Về Thập Niên 60 Cả Nhà Đều Làm Thuê Cho Tôi - Chương 433: Lấy Lòng

Cập nhật lúc: 22/04/2026 19:12

“Mạn Tuyết, ăn kẹo đi.”

Mấy ngày tiếp theo Kha Liên Nhi tỏ ra rất nhiệt tình với Tần Mạn Tuyết, mỗi lần đi làm đều tặng cô chút đồ lặt vặt, trong giờ làm việc thì đỡ cô đi vệ sinh, đỡ cô đi dạo trong sân. Không ai trong văn phòng là không khen ngợi quan hệ của hai người tốt đẹp.

Lưu Xảo Nhi mỗi lần gặp đều nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp, nhưng cũng không nói thêm lời nào bảo cô đề phòng Kha Liên Nhi nữa.

“Được, đây là bánh bông lan tớ làm, cậu cũng nếm thử đi.”

Tần Mạn Tuyết biết cô ta đang lấy lòng mình, để tránh cô ta lại làm ra chuyện gì, cô sẵn sàng phối hợp, hơn nữa Phó thị trưởng Thường vốn dĩ là kẻ địch. Con trai ông ta lấy ai không liên quan đến bọn họ. Lấy người càng tệ càng tốt.

“Được, Mạn Tuyết, tay cậu khéo thật đấy.”

“Hehe, mày mò linh tinh thôi, thích ăn thì ăn nhiều một chút, tớ mang đi nhiều lắm.”

“Ừm ừm.”

“Cậu ngày nào cũng cho kẹo thế này, có phải sắp có chuyện vui không?” Tần Mạn Tuyết chủ động nhắc đến.

“Tớ…”

“Sao vậy?” Tần Mạn Tuyết giả vờ không biết hỏi.

Kha Liên Nhi thấy lúc này trong văn phòng không có ai khác, mặt xị xuống, thở dài: “Mạn Tuyết, cậu cũng biết lúc trước tớ… Chị họ tớ quả thật có giới thiệu cho tớ một đối tượng không tồi. Nhưng tớ… haiz~, thôi bỏ đi, tớ cứ như vậy đi, tuổi tác lớn rồi, người nhà chê bai, tớ cứ tìm bừa một người gả đi là xong.”

Tần Mạn Tuyết nhìn ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía mình của cô ta mà chỉ muốn che mắt lại, diễn xuất chưa tới thì đừng diễn nữa, cậu không thấy ngại, nhưng người xem thấy khó xử lắm đấy.

“Liên Nhi, cậu nghĩ như vậy là không đúng, chị họ cậu đã giới thiệu cho cậu rồi, nếu cậu cảm thấy cũng được thì đồng ý đi, dù sao thì mọi người cũng sẽ nói rõ ràng mà. Cho dù các cậu ngại không nói. Nhưng chuyện đó của cậu cũng chẳng có mấy người biết, cậu không cần phải gánh nặng quá đâu.”

“Mạn Tuyết, cậu thật sự cảm thấy tớ có thể sao?” Kha Liên Nhi nắm lấy tay Tần Mạn Tuyết hỏi.

Tần Mạn Tuyết trong lòng trợn trắng mắt. Sao nào? Tự mình lừa người ta còn muốn ném nồi cho cô à?

“Liên Nhi, không phải tớ cảm thấy, mà là tự cậu cảm thấy, suy cho cùng đó là cả đời của cậu, người khác nói gì cũng vô dụng, phải xem bản thân cậu, cậu cảm thấy được thì là được.” Tần Mạn Tuyết rút tay mình ra, bưng ca trà lên uống một ngụm sữa mạch nha.

“Nhưng tớ sợ.”

“Đừng sợ, cậu phải tin tưởng chị họ cậu, chị ấy đã dám giới thiệu thì chắc chắn là không có vấn đề gì, đương nhiên nếu trong lòng cậu thật sự áy náy thì cậu có thể chọn người khác.” Muốn cô đổ vỏ á, không có cửa đâu.

“Nhưng… nhưng tớ cảm thấy người đó rất tốt.”

“Vậy thì cậu đồng ý đi.”

“Nhưng chuyện đó của tớ?”

“Có băn khoăn thì đợi thêm chút nữa.”

“Tớ cũng ưng anh ấy rồi thì phải làm sao?”

“Vậy thì tìm hiểu đi.”

“Nhưng tớ sợ anh ấy biết quá khứ của tớ…”

“Vậy cậu có thể đợi đến khi nào không sợ nữa rồi hẵng tìm hiểu.”

Tần Mạn Tuyết lật đi lật lại cũng chỉ có hai ý, ưng thì tìm hiểu, có băn khoăn thì đợi.

Kha Liên Nhi nói đến khô cả miệng cũng không nghe được câu mình muốn nghe. Cuối cùng cảm thấy cứ thế này không phải là cách, mím môi, vẻ mặt như liều mạng, nhìn Tần Mạn Tuyết nói: “Mạn Tuyết, tớ có thể cầu xin cậu một chuyện được không?”

“Được, nhưng tớ phải xem là chuyện gì mới quyết định có đồng ý hay không.”

Kha Liên Nhi: “…………” Không thể đồng ý thẳng luôn được à?

“Cậu biết đấy, anh rể tớ có chút quan hệ, chị họ tớ cũng thương tớ, nên bọn họ đã giới thiệu cho tớ một đối tượng rất tốt, tớ cũng ưng rồi. Cậu… cậu có thể không nói chuyện trước đây của tớ ra ngoài được không?” Kha Liên Nhi vẻ mặt cầu xin nhìn Tần Mạn Tuyết.

Tần Mạn Tuyết đặt ca trà trên tay xuống, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Liên Nhi, trải qua một thời gian dài chung đụng như vậy, tớ nghĩ cậu nên biết tớ là người như thế nào chứ?”

Kha Liên Nhi gật đầu: “Biết, Mạn Tuyết, cậu là một người rất tốt, lúc trước nếu không phải cậu phản ứng nhanh, nói với hàng xóm là tớ đến nhà cậu chơi. Nói không chừng bây giờ tớ không biết đang ở đâu nữa. Tớ rất biết ơn cậu. Cho nên Mạn Tuyết, cậu có thể giúp tớ giữ bí mật được không?”

“Cậu đã biết con người tớ thì cậu không nên hỏi tớ câu này? Lúc trước tớ sở dĩ giúp đỡ chính là không muốn cậu bị đàm tiếu. Tớ không phải là người lẻm mép. Nhưng nếu cậu đã hỏi, tớ sẽ nói cho cậu biết: Kha Liên Nhi, Tần Mạn Tuyết tớ có thể vỗ n.g.ự.c đảm bảo chỉ cần cậu không làm chuyện gì bất lợi cho tớ, chuyện của cậu tớ sẽ để thối rữa trong bụng. Chuyện của cậu tuyệt đối sẽ không từ miệng tớ truyền ra ngoài.”

Kha Liên Nhi thấy vẻ mặt trịnh trọng của Tần Mạn Tuyết liền nắm lấy tay cô vẻ mặt cảm kích nói: “Mạn Tuyết, cậu yên tâm đi, cậu là ân nhân cứu mạng của tớ, tớ sẽ không làm chuyện có lỗi với cậu đâu. Sau này tớ còn có thể giúp cậu nữa. Cảm ơn cậu!”

Tần Mạn Tuyết thầm nghĩ cậu đã làm rồi đấy, nếu không phải tớ đề phòng cao, lúc này nói không chừng đã trúng chiêu rồi.

“Không cần cảm ơn, tớ cũng chẳng làm gì cả, suy cho cùng chuyện này vốn dĩ tớ cũng không định nói ra ngoài.” Tần Mạn Tuyết lại một lần nữa rút tay mình ra. Bệnh gì vậy trời, hơi tí là nắm tay.

“Ừm ừm, cậu là người tốt.”

“Chẳng có gì tốt cả, chỉ là bản thân tớ cũng là phụ nữ, hiểu được tầm quan trọng của danh tiếng thôi.”

“Ừm ừm.”

“Bây giờ đã yên tâm chưa, khi nào kết hôn vậy, đến lúc đó nhất định phải báo cho tớ biết nhé, tớ cũng đi uống một ly rượu mừng lấy chút hỉ khí.”

Kha Liên Nhi nghe đến kết hôn liền đỏ mặt, vặn vẹo nói: “Vẫn chưa biết đâu, chúng tớ mới gặp nhau một lần, anh ấy rất hài lòng về tớ, tớ cũng thấy anh ấy không tồi. Ba mẹ tớ cũng thấy được. Chuyện sau này do ba mẹ tớ và ba mẹ anh ấy quyết định, tớ cứ nghe theo họ là được.”

“Có ba mẹ lo liệu quả thật đỡ phải bận tâm. Vậy thì chúc mừng nhé.” Tần Mạn Tuyết thấy cô ta không hề nói cho mình biết gia cảnh đối tượng của cô ta thì biết cái tâm này vẫn chưa buông xuống, thở dài, xem ra cần phải tiến thêm một bước nữa rồi.

“Cảm ơn, đến lúc đó sẽ phát kẹo mừng cho cậu.”

“Vậy tớ đợi đấy nhé, ngàn vạn lần đừng để tớ đợi quá lâu, tớ nóng lòng muốn ăn kẹo mừng của cậu lắm rồi.” Một câu kẹo mừng đã chứng tỏ kết hôn sẽ không mời cô, chậc~

“Bình thường cũng đâu có thiếu kẹo của cậu.” Kha Liên Nhi đỏ mặt như đ.í.t khỉ hờn dỗi nói.

“Không giống nhau, kẹo mừng ăn không bị đau răng.”

“Tớ không nói chuyện với cậu nữa.”

“Biết rồi, biết rồi, cậu xấu hổ rồi, thật muốn biết nam đồng chí khiến cậu xấu hổ như vậy trông như thế nào, chắc chắn là một đồng chí trẻ tuổi tài cao.” Tần Mạn Tuyết cười trêu chọc.

Mặt Kha Liên Nhi cứng đờ, sau đó khôi phục lại bình thường: “Sau này sẽ có cơ hội thôi.”

“Ừm ừm, dù sao thì chỉ cần cậu làm việc ở đây chúng ta luôn có thể gặp mặt, đến lúc đó cậu có muốn giấu cũng không giấu được đâu.”

“Hehe~, đúng vậy.”

“À mà anh ấy làm ở đơn vị nào vậy? Cậu là cán sự của Cách Ủy Hội chúng ta, người cậu nhìn trúng chắc chắn đơn vị cũng không tồi chứ?” Tần Mạn Tuyết vẻ mặt tò mò.

“Cũng bình thường thôi.”

“Sao có thể bình thường được, cậu cũng khiêm tốn quá rồi, kể nghe xem nào.”

“Thật sự rất bình thường, Mạn Tuyết cậu đừng trêu tớ nữa, có tốt đến mấy cũng đâu bằng chồng cậu, đó là Phó thị trưởng trẻ tuổi nhất đấy.” Kha Liên Nhi không muốn nói còn lôi Thích Như Khâm ra làm bia đỡ đạn.

“Anh ấy à, chỉ là may mắn thôi, tớ vẫn…”

“Mạn Tuyết, tớ nhớ ra tớ còn có việc, tớ ra ngoài một chuyến chúng ta về nói chuyện tiếp nhé.”

“Có việc à, vậy cậu đi làm đi.”

Tần Mạn Tuyết đợi người đi khuất, đứng dậy, đi đến một văn phòng: “Chuyện cậu nói tớ đồng ý rồi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.