Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 262: Báo Tin Và Biệt Đội Hóng Biến

Cập nhật lúc: 09/02/2026 20:31

Trận tuyết này rơi rất lớn, phủ một lớp dày trên mặt đất. Trúc Trường Trung là đứa trẻ tràn đầy tinh lực, thời tiết này mà không ra chơi ném tuyết thì thực sự là lãng phí. Huống hồ mấy ngày nay, Đại Bảo, Nhị Bảo, Tam Bảo đều ở tại Trúc gia, đồng bọn có thể chơi cùng lại tăng thêm, hắn đương nhiên muốn chơi cho thống khoái.

Khi Vu Kim Anh tìm tới nơi, Trúc Trường Trung vừa mới bị Tam Bảo ném một quả cầu tuyết to đùng vào đầu.

“Đệch, Tam Bảo! Ngươi cái đồ đại lực sĩ! Đau c.h.ế.t mất! Mũi ta sắp bị ngươi ném bẹp rồi!”

Nhị Bảo trốn sau lưng Tam Bảo vô tình cười nhạo: “Hắc hắc, Ngũ biểu ca, liền cái nhan sắc kia của huynh, đệ đệ ném cho bẹp dí chẳng khác nào phẫu thuật thẩm mỹ lần hai a! Huynh phải cảm ơn Tam Bảo mới đúng!”

Vẫn luôn tự xưng là soái ca, Trúc Trường Trung nháy mắt phát điên: “A a a, ngươi cái đồ Nhị Bảo c.h.ế.t tiệt! Hảo hảo hài t.ử, như thế nào lại mọc ra cái miệng như thế!”

“Ha ha, không có biện pháp, trời cao giao trọng trách lớn cho Nhị Bảo, chắc chắn phải để ta nói lời nói thật!”

Đại Bảo - người đối với việc học hành luôn cẩn trọng tỉ mỉ: “………” Nhị đệ học tập chẳng ra sao, nhưng cải biên lời hay ý đẹp thành lời vô nghĩa thì lại rất hăng hái!

Vu Kim Anh đứng từ xa nhìn đám con trai đang chơi ném tuyết, ngoại trừ trẻ con nhà họ Trúc, còn có cháu trai của thôn trưởng và cháu trai của Vu tam thúc. Đều là những đứa trẻ gia cảnh không tồi, trong nhà nhiều người làm, không cần trẻ con phải động tay động chân. Quả nhiên, vui sướng là thứ xa xỉ, đối với nàng mà nói, là thứ không thể dễ dàng có được.

Chờ nàng phản ứng lại thì đã đứng chôn chân nhìn hồi lâu.

Trúc Trường Trung được bạn nhỏ nhắc nhở: “Trường Trung, kia không phải Kim Anh T.ử sao, em gái của chị dâu cũ nhà cậu đấy, nó đứng đó nhìn nửa ngày rồi, có phải hay không có chuyện gì a? Cậu không qua đó xem sao?”

Trúc Trường Trung đối với người bạn vừa nói tức giận đáp: “Cái gì chị dâu cũ? Lời này về sau đừng nói nữa, để chị dâu ta nghe thấy, không khéo về nhà lại vặn tai anh ta!”

Ngoài miệng nói vậy, nhưng hắn vẫn đi về phía Vu Kim Anh. Hắn là người trung hậu hiền lành, trong xương cốt mang theo một tia hiệp khí giang hồ, chú trọng một người làm việc một người chịu. Từ bản chất mà nói, hắn cùng Trúc Trăn Trăn rất giống nhau, đều có một tấm lòng hiệp nghĩa.

Hắn chán ghét sự ác độc ngu xuẩn của Vu Kim Chi, chán ghét lòng tham không đáy của Lưu Tiếu Muội, chán ghét sự ích kỷ kiêu ngạo của Vu Kim Bảo... Nhưng nói câu lương tâm, Vu Kim Anh thật đúng là chưa từng làm chuyện gì khiến hắn chán ghét. Trong ấn tượng của hắn, nàng vẫn luôn rất trầm mặc.

“Kim Anh Tử, ngươi tới bên này tìm ai a? Có việc gì sao?”

Vu Kim Anh còn chưa kịp hoàn hồn từ sự kinh diễm khi thấy Trúc Trường Trung đạp lên tuyết trắng dưới ánh nắng đi về phía mình, liền nghe được hắn mở miệng. Đột nhiên cảm thấy, có thể làm hắn chủ động bắt chuyện với mình, cũng coi như là vinh hạnh đi!

Thu liễm tinh thần, Vu Kim Anh nói: “Nhà các ngươi, còn muốn Đại Nha trở về không?”

Trúc Trường Minh (đang ở gần đó) nhíu mày nhìn nàng: “Ngươi vì cái gì hỏi như vậy?”

“Nga, không có gì, chính là muốn nói cho các ngươi một tiếng, Đại Nha ở Vu gia sống không tốt. Bà ngoại nàng mỗi ngày bắt nàng làm việc, còn ăn không đủ no. Trời lạnh thế này cũng phải ở trong sân giặt quần áo. Nếu các ngươi không giận nàng, vẫn là đem nàng về đi, nàng ở Vu gia chỉ là chịu khổ thôi.”

Trúc Trường Trung sững sờ: “Cái gì? Đại Nha mới 4 tuổi a! Mẹ ngươi lại bắt nó mỗi ngày làm việc? Còn có phải là...” người không?

Vu Kim Anh nghe ra ý chưa nói hết của Trúc Trường Trung, nhưng thì tính sao đâu? Cho dù hắn thật sự mắng ra, nàng cũng không để bụng.

Cố tình Trúc Trường Trung chính mình lại xấu hổ trước: “Khụ khụ khụ, cái kia, cảm ơn ngươi tới nói cho ta, ta sẽ về nhà nói cho anh ta cùng mẹ ta.”

Nói xong, Trúc Trường Trung liền chạy biến về nhà. Nhìn bóng dáng thiếu niên khí phách trương dương, trong lòng Vu Kim Anh một mảnh phức tạp. Đại Nha hôm nay, làm sao không phải là nàng của quá khứ! Không, còn sẽ là nàng của tương lai. Nàng ước gì cũng có người có thể kéo nàng một phen, thoát khỏi cái nơi không gọi là “nhà” kia.

Trúc Trường Trung động tác rất nhanh nhẹn, về đến nhà liền đem lời Vu Kim Anh nói kể lại cho mọi người.

Trúc Trường Minh đương trường bạo nộ: “Cái nhà hạ lưu đê tiện này, đến đứa trẻ 4 tuổi cũng hành hạ! Vu Kim Chi chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn mẹ ả hành hạ Đại Nha sao? Đại Nha chính là con gái ruột của ả a! Ta, ta đây liền đi đem Đại Nha về!”

“Chờ một chút ” Trúc đại tẩu gọi lại đứa con trai đang xúc động.

“Con cứ như vậy nổi giận đùng đùng đi sang, Đại Nha có chịu về cùng con không? Con đừng quên, lần trước con đi đón, Đại Nha đã đối xử với con như thế nào!”

Trúc Trường Minh nghĩ đến thái độ lạnh lùng của Đại Nha lần trước, một bầu nhiệt huyết của người cha cũng nguội lạnh đi phân nửa.

Trúc đại tẩu nói vậy đương nhiên không phải không muốn con trai đi đón cháu gái. Tương phản, bà càng sốt ruột càng đau lòng. Nhưng Đại Nha là bà một tay nuôi lớn, bà biết đứa nhỏ này bướng bỉnh. Bị Vu gia hành hạ lâu như vậy mà cũng chưa từng trốn về tìm bọn họ, có thể thấy được Đại Nha trong lòng vẫn chưa muốn chịu thua.

Bà quay đầu nhìn về phía Vu Nguyệt Lan, muốn Vu Nguyệt Lan đi cùng Trúc Trường Minh. Rốt cuộc, Đại Nha ban đầu coi Vu Nguyệt Lan như mẹ ruột. Bà biết làm vậy đối với Nguyệt Lan không công bằng lắm, nhưng Đại Nha là cháu gái ruột của bà a! Chỉ cần Vu Nguyệt Lan nguyện ý đón Đại Nha về, bà về sau coi nàng như tổ tông mà hầu hạ cũng được.

Vu Nguyệt Lan tự nhiên nhìn ra tâm tư của mẹ chồng, nội tâm thở dài một hơi, đang định mở miệng chủ động đề nghị. Nhưng lời còn chưa nói ra, liền nghe Trúc T.ử Diệp nói:

“Đại Nha là một cô bé con, chịu nhiều ủy khuất như vậy, chúng ta đi đón nó phải cầm chút quà nhỏ dỗ dành, nó mới chịu về chứ! Cũng không cần quá nhiều người kéo đến rầm rộ, miễn cho nó sợ hãi. Để Trăn Trăn, Thiên Thiên, Trường Trung cùng em, bồi Trường Minh đi cùng là được!”

Trúc đại tẩu nhìn Trúc T.ử Diệp, còn có chút chần chờ.

Trúc Trường Minh nói: “Mẹ, cứ để bọn con đi, mẹ ở nhà giúp Nguyệt Lan trông con đi! Nhị Nha mấy hôm trước mới đau bụng, đừng để nó ra gió.”

Trúc đại tẩu lúc này mới đáp: “Ai, được rồi.”

Cứ như vậy, Trúc gia chốt xong danh sách đi Vu gia đón Đại Nha, mang theo hai miếng bánh táo, một sợi dây buộc tóc màu đỏ có đính hạt châu. Trúc Trường Minh dẫn đầu đi sang Vu gia.

Đương nhiên, tuy rằng Trúc T.ử Diệp nói là năm người đi. Nhưng ai có thể ngăn cản được “Quân đoàn ăn dưa” luôn lao tới tuyến đầu hóng biến chứ?

Đại Bảo là quân, Nhị Bảo là ăn dưa, Tam Bảo là đoàn. Ba chàng ngự lâm quân trầm mặc đi theo sau, mỹ danh rằng bảo vệ mẫu thân, không chịu để kẻ ngốc quấy nhiễu.

Trúc T.ử Diệp trước nay đều nuôi thả con cái, chỉ khi tư duy bọn nhỏ bay quá xa mới nhảy ra dùng kinh nghiệm làm mẹ nửa vời để dẫn đường. Cho nên, hóng hớt tính là cái gì, chỉ cần làm người t.ử tế, ăn phân nàng cũng mặc kệ!!

Một đám người, lớn lớn bé bé hướng về phía hạ trang của Vu Gia Trang mà đi. Cũng may là ngày đông giá rét, băng thiên tuyết địa, không có bao nhiêu người ra đường, bằng không mọi người lại bị cái đội ngũ hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang này hấp dẫn. Này đâu giống đi đón trẻ con, nhìn khí thế của Trúc Trường Minh, đảo như là đi đ.á.n.h lộn!

Lúc này tại Vu gia. Lưu Tiếu Muội ngồi trên giường đất, đang tự tay tháo dỡ cái quần bông của Đại Nha, chuẩn bị lấy bông ra để đắp thêm vào quần cho con trai bà ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 262: Chương 262: Báo Tin Và Biệt Đội Hóng Biến | MonkeyD