Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 281: Toan Tính Của Mạnh Nhị Thiếu

Cập nhật lúc: 09/02/2026 20:34

"Anh tới làm cái gì?"

Mạnh Tường Phi nhìn bộ dáng như người mất hồn của con trai cả, lại lần nữa nhíu mày hỏi.

Mạnh Lệnh Vĩ hồi thần, lạnh lùng nói với người cha trên danh nghĩa của mình: "Người khăng khăng bắt tôi xuống nông thôn, kỳ thật là ông đi!"

Mạnh Tường Phi bị ngữ khí lạnh nhạt của con trai cả đ.â.m trúng, ngẩng đầu đồng dạng lạnh lùng nhìn hắn: "Đây là thái độ nói chuyện của anh với cha mình sao?"

Mạnh Tường Phi là người từng ra chiến trường, ông vừa động giận, khí thế lạnh lẽo quanh thân tức khắc chọc thủng cái khí thế giả vờ cường ngạnh như hổ giấy của Mạnh Lệnh Vĩ.

Mạnh Lệnh Vĩ trong lòng vừa xấu hổ buồn bực, vừa phẫn nộ, lại không cam lòng. Đồng thời trong lòng ác ý nghĩ: Ông mới không phải cha ruột tôi!

Nhưng mà, chân lý của kẻ hèn nhát nằm ở chỗ bọn họ chỉ dám nghĩ trong lòng chứ không dám làm. Mặc dù trong lòng c.h.ử.i bới thế nào, trên mặt cũng không dám nói thẳng với Mạnh Tường Phi.

Hít sâu rất nhiều lần mới miễn cưỡng thu thập cảm xúc, lại mở miệng liền từ chất vấn biến thành ủy khuất: "Cha, cha quá thiên vị, cha làm như vậy là không công bằng!"

Mạnh Tường Phi bình tĩnh nhìn hắn, nói: "Không có gì công bằng hay không công bằng, anh rốt cuộc đã làm cái gì, tự anh rõ nhất!"

Mạnh Lệnh Vĩ nháy mắt toát mồ hôi lạnh, sống lưng lạnh toát. Có ý tứ gì? Cha hắn chẳng lẽ nhận ra hắn không phải con ruột? Chẳng lẽ ông biết những chuyện hắn làm sau lưng?

Trong lúc nhất thời, Mạnh Lệnh Vĩ trong lòng trăm chuyển ngàn hồi nhưng lại không dám nói nhiều. Nhìn con trai cả như vậy, Mạnh Tường Phi trong lòng càng thêm thất vọng. Hắn thà rằng cứ quang minh chính đại nói chính là hắn làm, hắn muốn tranh giành đồ của mình. Như vậy mặc dù thiếu ôn nhu nhưng còn mang theo một tia huyết tính nam nhi. Nhưng hắn đâu, vừa không dám thừa nhận hành động của mình, đắc ý khi giở thủ đoạn sau lưng, thất thế lại quay đầu vẫy đuôi lấy lòng.

Mạnh Tường Phi thật sự không hiểu rốt cuộc sơ sẩy ở đâu mà con trai ông lại lớn lên lệch lạc như vậy? Càng như thế, Mạnh Tường Phi càng cảm thấy việc cho hắn xuống nông thôn tái giáo d.ụ.c là vô cùng sáng suốt.

"Chuyện xuống nông thôn không thể thay đổi. Anh về chuẩn bị đi! Tôi có thể tranh thủ cho anh sự tự do lớn nhất, đó là để anh tự chọn địa điểm xuống nông thôn."

Mạnh Lệnh Vĩ nhìn thái độ kiên quyết của Mạnh Tường Phi, đã hiểu vận mệnh xuống nông thôn của mình không thể thay đổi. Lập tức xám xịt ra cửa về phòng.

Từ Lệ Quyên đã trở về, quan hệ mặt ngoài với hắn đã hòa hảo như lúc ban đầu. Thấy bộ dáng suy sụp của Mạnh Lệnh Vĩ, ngầm bĩu môi nhưng liền lập tức quay đầu an ủi hắn.

"Nếu sự tình đã như vậy, chúng ta hiện tại phải làm là tận lực khiến mọi chuyện tốt hơn một chút. Nhà chúng ta tốt xấu gì cũng không thiếu tiền, đến lúc đó mang nhiều tiền một chút là được."

Từ Lệ Quyên vốn định khuyên hắn yên tâm, nhưng Mạnh Lệnh Vĩ nghe lời này cảm giác vận mệnh mình tựa hồ lại lần nữa bị đóng đinh, trong lòng rất không thoải mái. Tự nhiên liền bắt đầu âm dương quái khí với Từ Lệ Quyên:

"Cô nói thì nhẹ nhàng lắm, hóa ra người phải xuống nông thôn chịu khổ không phải là cô!"

Từ Lệ Quyên lại nổi giận, người đàn ông này bị sao thế hả? Nói chuyện thối như cứt ch.ó! Lập tức cũng bắt đầu âm dương lại hắn:

"Thế ai bảo anh có một ông bố bất cận nhân tình, ông ấy phàm là quản anh một chút thì anh cũng không đến mức hiện tại vẫn là nhân viên tạm thời."

Từ Lệ Quyên dứt lời, oán khí của Mạnh Lệnh Vĩ lại bị đẩy lên đỉnh điểm. Nhưng đã bị "người cha xã hội" dạy cho một bài học, Mạnh Lệnh Vĩ cũng chỉ có thể vô năng cuồng nộ.

...

Mạnh gia, phòng Mạnh Lệnh Vũ.

Thường Thanh nhìn Mạnh Lệnh Vũ đang ngồi trên ghế ho khan, trực tiếp trừng lớn hai mắt: "Nhị thiếu, cậu nói gì? Cậu, cậu thế nhưng muốn tôi đi xuống nông thôn? Chẳng lẽ tôi đã không còn là tiểu khả ái của cậu sao?"

Đang ho khan, Mạnh Lệnh Vũ thật sự không nhịn được, nôn khan một tiếng.

Thường thúc đen mặt quở mắng: "Nói chuyện cho đàng hoàng, đừng có ghê tởm người khác!"

Thường Thanh đang định bĩu môi làm nũng nháy mắt đen mặt: "……" Các người đều không yêu tôi...

Mạnh Lệnh Vũ ho xong mới dùng hơi thở yếu ớt giải thích với Thường Thanh: "Kỳ thật, nếu có thể, tôi muốn tự mình đi, nhưng là... khụ khụ khụ, cậu cũng thấy đấy, thân thể tôi đã như vậy. Sợ là còn chưa tới nơi cũng đã treo ở nửa đường. Khụ khụ khụ... Chuyện này đối với tôi, đối với Mạnh gia đều rất quan trọng. Nếu... nếu cậu nguyện ý thay tôi đi, đó là ân nhân của Mạnh gia tôi."

Nghe Mạnh Lệnh Vũ nói trịnh trọng như vậy, Thường Thanh cũng thu liễm vẻ vui cười cợt nhả trên mặt.

Nhị thiếu ba năm nay vẫn luôn điều tra đại thiếu cùng người phụ nữ tên Triệu Thúy Mai kia. Tuy rằng người chịu đựng chuyện này chủ yếu là chú nhỏ của cậu. Nhưng có một đêm nhị thiếu đột nhiên phát bệnh, suýt chút nữa thì đi. Cậu sốt ruột canh giữ bên cạnh, mệt mỏi ngủ thiếp đi một lát, nghe thấy chú nhỏ và nhị thiếu đối thoại.

Chú nhỏ nôn nóng khuyên nhị thiếu phải yên tâm, không thể không qua được với thân thể mình. Chỉ nghe nhị thiếu hơi thở mong manh nói: "Yên tâm đi, cái mạng này cho dù ngắn ngủi, tôi cũng muốn giữ lại đến khoảnh khắc nhìn thấy hắn."

Lúc ấy Thường Thanh đầu óc mơ hồ, không rõ cái "hắn" hoặc là "cô ấy" là có ý gì. Hoặc là nói, là "nó"?

Mãi đến sau này, càng ngày càng nhiều manh mối xuất hiện, càng ngày càng nhiều dấu vết để lại lộ ra. Nhị thiếu đối với thái độ của đại thiếu cũng càng ngày càng lạnh nhạt, có khi thậm chí còn mang theo một tia hận ý. Thường Thanh chậm tiêu mới nhận ra một chút không đúng. Nhưng cậu không dám nghĩ theo hướng kia. Rốt cuộc, nếu phỏng đoán của cậu là thật, như vậy Mạnh gia đang bị cuốn vào âm mưu lớn đến mức nào?

Nhưng mà giờ khắc này, lời thỉnh cầu như trăng trối của Mạnh nhị thiếu thật sự làm Thường Thanh không dám lại ôm tâm lý may mắn.

"Nhị thiếu, cậu, cậu không cần nói nghiêm trọng như vậy. Nhà tôi hai anh em, anh tôi có công việc chính thức, khẳng định là tôi phải xuống nông thôn. Mặc kệ khi nào đi đều tránh không khỏi. Nếu đi sớm hay muộn đều là đi, vậy vừa lúc theo ý nhị thiếu đi. Như vậy tôi có chút việc để làm, cũng không đến mức quá nhàm chán."

Thường thúc trừng mắt nhìn cậu một cái: "Nói cái gì đấy, xuống nông thôn là để tiến hành tư tưởng tái giáo d.ụ.c, nâng cao giác ngộ, cái gì nhàm chán hay không nhàm chán, về sau ra ngoài không được nói những lời này."

Thường Thanh xoa xoa gáy, cười ngây ngô: "Hì hì, cháu biết rồi chú nhỏ."

Nghe Thường Thanh đồng ý thỉnh cầu, Mạnh nhị thiếu trong lòng mới buông lỏng một hơi. Cậu vốn định tiếp tục nói với Thường Thanh về nhiệm vụ cụ thể, nhưng bất đắc dĩ thân thể quá kém, "lượng công việc" hôm nay đã đến cực hạn. Cậu nói thêm nữa thì tối nay khỏi ngủ, cứ ho khan mãi thôi!

Thường Thanh cũng hiểu, ngày hôm sau mới lại đến chỗ Mạnh nhị thiếu nghe sắp xếp.

Có lẽ trong lòng đã có phán đoán, bởi vậy khi nghe Mạnh nhị thiếu yêu cầu cậu hạ phóng đến quê quán của Triệu Thúy Mai, Thường Thanh một chút cũng không ngạc nhiên. Cái địa chỉ này chính là lúc trước cậu bán đứng nhan sắc mới hỏi thăm ra được đấy!

Cũng không biết mạch não Thường Thanh lớn lên kiểu gì, nghĩ như vậy cậu thế nhưng còn có chút kiêu ngạo!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 281: Chương 281: Toan Tính Của Mạnh Nhị Thiếu | MonkeyD