Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 295: Mỹ Thực Dụ Hoặc, Nhị Thiếu Tham Ăn
Cập nhật lúc: 09/02/2026 20:36
Mạnh Lệnh Vũ nhận được bưu phẩm Cố Cảnh Hoài gửi tới vào mấy ngày trước Tết. Bưu phẩm là do Thường Thúc đi lấy, bởi vì quá lớn, lúc ông vác vào cửa nhà còn bị Từ Lệ Quyên chú ý tới.
“Thường Thúc, đây là ai gửi bưu phẩm tới vậy? Vừa nhìn đã thấy không ít đồ! Khi nào mở ra, tôi cũng đi xem với.”
Nói đi xem, thực chất bà ta muốn nhắc nhở Thường Thúc đừng quên đại phòng bọn họ. Tuy rằng Mạnh Lệnh Vĩ đã xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, nhưng sau lưng bà ta còn có Từ gia đâu! Bà ta vốn tưởng sẽ nhìn thấy vẻ mặt thẹn thùng hổ thẹn, thậm chí nơm nớp lo sợ của Thường Thúc sau khi bị bà ta gõ, nhưng mà Thường Thúc một cái ánh mắt dư thừa cũng lười cho bà ta.
Ông trực tiếp lạnh lùng nói: “Đây là bạn của Nhị thiếu gia gửi cho Nhị thiếu gia.”
Nói xong, trực tiếp vác bao lớn đi về phía sân của Mạnh Lệnh Vũ.
Tức đến mức Từ Lệ Quyên dậm chân tại chỗ: “Cái thứ đồ hư gì ghê gớm chứ, ta còn chẳng hiếm lạ đâu! Một bao to như vậy, vừa nhìn liền biết không đáng giá tiền!”
Có đáng giá hay không, dù sao cũng không phải chuyện của bà ta.
Thường Thúc vác bao lớn, bước đi vội vàng vào sân Nhị thiếu gia. Hắn biết trong bưu phẩm Đại thiếu gia gửi tới, Nhị thiếu gia trong lòng thân cận người anh trai này, nhìn thấy bưu phẩm khẳng định cao hứng. Hơn nữa, Nhị thiếu gia nhờ t.h.u.ố.c Đại thiếu gia gửi mới giảm bớt bệnh tình. Mùa đông này, tần suất ho khan của Mạnh Nhị thiếu giảm đi trông thấy. Thường Thúc thấy cũng vui mừng, càng không cần phải nói đến Mạnh Tường Phi và Chu Ngọc Mi.
Từ Lệ Quyên tuy nghe được một tai nhưng không để trong lòng, dù sao bà ta cũng không quan tâm cái tên ma ốm kia. Được hay không, trong lòng bà ta hắn đã là người nửa cái chân bước vào quan tài rồi. Mạnh Lệnh Vũ nếu biết mình trong lòng bà chị dâu giả này có định vị như vậy, phỏng chừng phải cảm ơn tám đời tổ tông nhà bà ta!
“Nhị thiếu gia, Nhị thiếu gia, d… khụ, Cố thiếu gia bên kia gửi bưu phẩm tới.”
Mạnh Lệnh Vũ nửa nằm trên giường, đang nghiêng người đọc sách. Nghe được lời này, cậu bật dậy ngay lập tức.
“Anh cả gửi gì cho ta?”
Thường Thúc nhe răng tiến vào, bao lớn như vậy làm vai ông đau nhức. Nhưng cũng không dám ném xuống đất, ngược lại cẩn thận đặt xuống.
“Không biết a, bưu phẩm lớn như vậy, khẳng định không ít đồ.”
Mạnh Nhị thiếu xuống giường xỏ giày, bắt đầu vui vẻ mở bưu phẩm. Vừa mở vừa lải nhải: “Anh cả đối với ta thật tốt, gửi cho ta nhiều đồ như vậy!”
Mở ra xem, bên trong bao lớn bao nhỏ, hộp to hộp nhỏ, không thể gọi là rực rỡ muôn màu nhưng cũng đủ làm người ta hoa cả mắt.
Thường Thúc theo mùi hương lấy ra một gói lạp xưởng, hít sâu một hơi, say mê nói: “Không hổ là Đại thiếu gia, lạp xưởng này mùi vị quá thơm.”
Mạnh Lệnh Vũ liếc mắt một cái, cười nói: “Anh cả ta sao có thể có bản lĩnh này, phỏng chừng là chị dâu chuẩn bị.”
“Đúng đúng đúng, phỏng chừng là Đại thiếu phu nhân, tâm linh thủ xảo.”
Hai người vừa nói chuyện vừa mở bao, từng loại mỹ thực được lấy ra, làm cả hai đều thèm thuồng. Hiện giờ hoàn cảnh chung thiếu thốn vật tư, mặc dù Mạnh gia cái gì cũng không thiếu, nhưng về ăn uống cũng không dám phô trương. Hơn nữa Mạnh Lệnh Vũ trước kia thân thể kém, ngọt mặn chua cay lạnh gần như đều phải kiêng. Ngày thường nhập khẩu trừ cháo trắng canh bổ nhạt nhẽo thì chính là t.h.u.ố.c đắng. Hiện giờ cậu không còn ho khan, d.ụ.c vọng ăn uống bị đè nén bấy lâu liền bắt đầu ngo ngoe rục rịch.
Thường Thúc thử thăm dò: “Nhị… Nhị thiếu gia, này… đây đều là cái gì a, mùi vị quá thơm, hay là… hay là để tôi nếm thử mặn nhạt xem sao?”
Mạnh Lệnh Vũ cho ông một ánh mắt “tự mình thể hội”, thuận thế mở gói thịt heo khô mật ong được bọc kín mít. Vừa mở ra, mùi thơm nồng đậm tỏa ra. Tốc độ tay của hai người lúc này đều rất nhanh, nhanh ch.óng cầm một miếng nhét vào miệng. Nháy mắt, vị giác được thỏa mãn.
Một miếng xuống bụng, Thường Thúc lại lấy thêm một miếng, vừa ăn vừa phát ra âm thanh thỏa mãn cảm khái: “Nhị thiếu gia, chị dâu cả của cậu quả thực là quá tốt! Tâm linh thủ xảo bổn xảo a!”
Mạnh Lệnh Vũ hiếm khi thấy Thường Thúc như vậy, có thể thấy thịt heo khô này ngon thật! Cậu cũng cảm thấy rất ngon, lời khen của Thường Thúc đối với chị dâu là danh xứng với thực, vì thế vui vẻ tiếp nhận.
Cứ như vậy, hai người vừa mở vừa ăn, vừa ăn vừa mở, chờ đến gần giờ cơm trưa thì cả hai đã ăn no căng. Tới lúc này, Thường Thúc mới ý thức được mình đã dẫn Nhị thiếu gia “thân kiều thể nhược” làm cái gì.
“Ui da, trời ơi, Nhị thiếu gia, sao cậu có thể ăn nhiều đồ ăn vặt như vậy chứ? Cậu chỉ có thể uống canh bổ thôi a!”
Nhìn Thường Thúc kêu gào hối hận, Mạnh Lệnh Vũ mặt vô biểu tình nói: “Thấy ông ăn hăng say quá, ta liền đi theo nếm thử mặn nhạt thôi.”
Thường Thúc: “………”
Hợp lại còn thành lỗi của tôi sao?
“Nhị thiếu gia, cậu mau đừng nói chuyện nữa. Cậu xem hộp t.h.u.ố.c này đều là Đại thiếu gia mới gửi tới. Nước t.h.u.ố.c dẫn của cậu không phải sắp hết sao? Vừa lúc nối tiếp.”
“Ừ.”
Tuy rằng anh chị dâu ruột gửi nhiều đồ ăn ngon như vậy, lại còn cho cậu t.h.u.ố.c quý, nhưng anh cả thế nhưng không để lại cho cậu đôi câu vài lời, thật là lạnh lùng vô tình! Mạnh Lệnh Vũ mặt ngoài cười hì hì, nội tâm khóc chít chít. Sau đó hóa bi thống thành thèm ăn, lại ăn thêm một cái hồng bánh, một nắm long nhãn khô, một nắm mơ khô, bao nhiêu thịt heo khô… Nếu không phải dưa muối và tương ớt thật sự không thích hợp làm đồ ăn vặt, chỉ sợ Mạnh Lệnh Vũ cũng muốn nếm thử.
Hậu quả của việc phóng túng ăn uống là mặc dù sau đó Mạnh Lệnh Vũ kịp thời uống t.h.u.ố.c, nhưng ăn quá nhiều mứt vẫn làm cổ họng cậu khó chịu. Chờ đến bữa tối, triệu chứng ho khan lại nghiêm trọng hơn.
Chu Ngọc Mi biết chuyện, vội vàng chạy tới xem.
“Con làm sao vậy? Trước đó uống t.h.u.ố.c huynh đệ tốt của con đưa tới không phải đã đỡ nhiều rồi sao? Có phải lại trúng gió không?”
Mạnh Lệnh Vũ: “……… Khụ khụ khụ……”
Cậu nào dám nói cho bà mẹ hay khóc nhè của mình biết là do tham ăn mới bị ho lại chứ! Vì thế trực tiếp chịu đựng không nói lời nào, xua tay tỏ vẻ mình không sao.
Nguyên bản còn định soạn ra một phần gửi cho mẹ nếm thử đồ mới lạ đâu! Không ngờ cậu lại bị mỹ thực dụ hoặc đ.á.n.h gục trước.
Chu Ngọc Mi nhìn Mạnh Lệnh Vũ uống t.h.u.ố.c xong, lại nhìn chằm chằm cậu uống hết một bát canh bổ mới rời đi. Mạnh Lệnh Vũ lúc này tuy không ho nữa nhưng bụng lại căng muốn c.h.ế.t. Nhiều năm như vậy chưa từng trải nghiệm cảm giác “ăn no căng”, Mạnh Lệnh Vũ vuốt bụng mình, cảm thấy mới lạ vô cùng.
Từ Lệ Quyên từ bên ngoài trở về, nghe con gái lớn nói chú út lại phát bệnh, bà nội vội vàng đi xem, lập tức cười đắc ý, chút nào không kiêng dè trẻ con ở đó, ác độc nói: “Hừ, đáng đời, ai bảo hắn có đồ tốt mà không chia!”
Dưới ảnh hưởng của bà ta, hai đứa con gái lớn của đại phòng đã hiểu chuyện, đối với chú út nhà mình cũng rất bất kính. Các nàng chỉ thu liễm trước mặt Chu Ngọc Mi và Mạnh Tường Phi, còn sau lưng thì nói xấu Mạnh Lệnh Vũ không tiếc lời. Thậm chí có đôi khi đối mặt Mạnh Lệnh Vũ cũng dám lè lưỡi làm mặt quỷ. Mạnh Lệnh Vũ không chấp nhặt với trẻ con, các nàng lại càng được đà lấn tới. Sau này gặp lại còn dám kêu gào “tức c.h.ế.t ngươi”, “tức c.h.ế.t ngươi”. Mãi sau bị Thường Thanh dạy dỗ một trận mới thành thật một chút.
Các nàng đối với người bên phía Mạnh Lệnh Vũ đều ghi hận trong lòng, bởi vậy hiện giờ nghe Từ Lệ Quyên nói, còn phụ họa theo: “Đúng đấy, đồ keo kiệt, có đồ tốt cũng không biết chia sẻ!”
“Không chỉ là đồ keo kiệt, còn là đồ đoản mệnh!”
Nghe hai đứa con gái lớn mắng c.h.ử.i người, Từ Lệ Quyên chẳng những không ngăn cản, ngược lại tâm tình còn khá tốt! Cũng thật là một người đàn bà rắn rết!
