Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 335: Ai Là Người Đáng Yêu Nhất?
Cập nhật lúc: 09/02/2026 20:42
Ở chung với Thường Thanh lâu rồi, Trúc T.ử Diệp tự nhiên cũng biết cậu ta là người thế nào.
Cho nên, cô cũng sẽ không nghĩ nhiều.
“Được rồi, chúng tôi biết cậu rốt cuộc có ý gì, không cần giải thích.”
Thường Thanh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán, ngay sau đó lại nhọc lòng nói: “Vậy tẩu t.ử, chị nói cho A Vũ ca cùng Mạnh thủ trưởng chưa? Có cần em viết thư thông báo cho họ một tiếng không, vạn nhất họ cứ ngóng trông thì sao?”
Trúc T.ử Diệp bình tĩnh nói: “Yên tâm đi, Cảnh Hoài đã sớm nói cho họ rồi, đều thương lượng xong cả.”
Thường Thanh kinh ngạc: “Thủ trưởng cùng A Vũ ca thế mà đồng ý? Quá không thể tưởng tượng nổi!”
“Tự nhiên không dễ dàng đồng ý như vậy, bất quá gửi thêm cho họ hai lần thịt khô cùng tương ớt, liền giải quyết được hết.”
Thường Thanh bị sự quen thuộc trong giọng điệu của Trúc T.ử Diệp làm cho kinh ngạc: “………???”
Từ khi nào, các người đã liên hệ c.h.ặ.t chẽ như vậy?
Cậu ta vốn tưởng rằng mình lén lút viết thư cho Mạnh Lệnh Vũ báo cáo tình hình bên này là chiếc cầu nối quan trọng.
Kết quả, kỳ thật cậu ta chỉ là công cụ người để xác nhận thân phận con trai cả Mạnh gia của Cố Cảnh Hoài?
Đang nghĩ như vậy, liền nghe Nhị Bảo nói: “Lần trước tiểu thúc gửi thư còn nói, muốn chúng cháu chụp ảnh gửi qua cho chú ấy xem sao? Chú ấy nhớ chúng cháu rồi.”
Cố Cảnh Hoài rửa táo cho vợ, mặt vô biểu tình nói: “Không rảnh.”
Thường Thanh lại lần nữa ngây người, hảo gia hỏa, công cụ người là cái chắc rồi!
Thường · công cụ người · Thanh buồn bực, ngồi xổm tại chỗ vẽ vòng tròn.
Nhị Bảo thấy thế, lại đây lôi kéo cậu ta.
“Thường Thanh ca, nhà anh không phải cũng ở Kinh thành sao? Đã nhiều năm không về rồi, anh tính toán khi nào trở về a?”
Vừa hỏi đến cái này, Thường Thanh càng suy sụp.
“Anh... anh còn chưa muốn về.”
Nhị Bảo có chút kinh ngạc, cậu biết thanh niên trí thức xuống nông thôn tám chín phần mười đều khát vọng về nhà.
Chỉ có khi về thành vô vọng, mới có thể trong những ngày chịu khổ mà nội tâm c.h.ế.t lặng, cuối cùng lựa chọn kết hôn với dân bản xứ.
Giống như biểu tỷ Trúc Trăn Trăn cùng La Vận Thành vì tình yêu mà tự nguyện kết hôn, thật sự là trăm dặm mới tìm được một.
Gia cảnh Thường Thanh, từ cách nói chuyện làm việc hàng ngày của cậu ta là có thể nhìn ra được, khẳng định không tồi.
Huống chi, giao hảo với gia đình quan lớn như Mạnh gia, muốn về thành cũng không phải chuyện không thể làm được.
Nhị Bảo tuy rằng còn chưa rõ ràng thế lực địa vị của Mạnh gia ở Kinh thành, nhưng cậu biết, dù lui một vạn bước mà nói, khẳng định tốt hơn ở nông thôn này.
Có gia đình ưu việt ở Kinh thành chờ, lại không phải không có biện pháp trở về.
Nhị Bảo không hiểu, Thường Thanh vì cái gì không muốn về nhà.
Nghĩ như vậy, liền hỏi ra miệng.
Kết quả dứt lời, liền thấy Thường Thanh nháy mắt đỏ mặt, lỗ tai càng là đỏ như rỉ m.á.u, ấp a ấp úng nói: “Anh... anh... anh chỉ là không muốn hiện tại trở về thôi!”
Nhị Bảo nháy mắt sởn tóc gáy, cậu vội vàng xoa xoa da gà nổi trên cánh tay, cạn lời nói: “Anh là đại nam nhân, nói chuyện thì nói chuyện, sao cái gì mà sao a?”
Vừa mới chạy tới, ngồi xổm bên cạnh Nhị Bảo là Tam Bảo, ý vị không rõ mà nhìn Nhị Bảo một cái.
Ánh mắt kia rất rõ ràng: “Anh còn có mặt mũi nói người khác?”
Cũng may mắn Nhị Bảo không thấy được, bằng không lại là một màn "huynh hữu đệ cung".
Thường Thanh bị ngôn luận "không nam nhân" của Nhị Bảo kích thích, mặt đỏ tai hồng nói: “Anh... anh ở chỗ này có người mình thích!!!”
Nhị Bảo ánh mắt sáng lên, cảm giác ngửi được mùi dưa.
“Ai a, ai a, anh mau nói cho em nghe với!”
Thường Thanh ngượng ngùng nhìn Nhị Bảo một cái, ngay sau đó mang theo một chút ngượng ngập của thiếu niên nói: “Cô ấy... cô ấy là người đáng yêu nhất, xinh đẹp nhất mà anh từng gặp.”
Nụ cười của Nhị Bảo dần dần cứng đờ, nhìn ánh mắt Thường Thanh tựa như đang nhìn một tên biến thái.
“Anh... anh có bệnh a! Em nói cho anh biết, đây là chuyện không thể nào! Anh... anh đừng si tâm vọng tưởng!”
Sắc mặt Thường Thanh tức khắc có chút tái nhợt, cậu ta có chút nói năng lộn xộn giải thích.
“Anh... anh... anh cũng không phải cố ý, anh chỉ là... anh chỉ là cầm lòng không đậu, anh... anh...”
Nhị Bảo sắc mặt xanh mét đ.á.n.h gãy cậu ta: “Đủ rồi, em không muốn nghe nữa!”
Thường Thanh cảm thấy, tuy rằng Nhị Bảo có tư cách phản đối, nhưng là chính mình cũng không đến mức bất kham như vậy chứ?
Tuy rằng không thể so sánh với Mạnh gia, nhưng cậu ta tốt xấu cũng coi như là một thanh niên rất tốt a!
Ngay sau đó hơi mang một chút không phục nói: “Anh trừ bỏ nói nhiều, cũng không đến nỗi kém cỏi như vậy chứ? Bất luận diện mạo hay gia thế, làm đối tượng kết hôn, anh hẳn là đều không tệ đi?”
Nhị Bảo nhìn cậu ta, ánh mắt tựa như đang nhìn cái gì biến thái, hỏng mất nói: “Em còn chỉ là một đứa trẻ a! Anh đều nghĩ đến chuyện xa xôi như vậy? Anh còn có phải là người không?”
Ở một bên xem đến hoa cả mắt, Tam Bảo: “………”
Vì cái gì phong cách có chút không đúng?
Thường Thanh cũng là ngây người nhìn Nhị Bảo, nghi hoặc nói: “Anh thích Thiên Thiên, liên quan gì đến việc em có phải là trẻ con hay không?”
“Anh nói cái gì quan hệ? Anh thích, hả? Anh thích Thiên Thiên? Thiên Thiên tiểu biểu tỷ?”
Nhị Bảo hỏng mất giận kêu trực tiếp mắc kẹt, ngữ điệu đều bẻ cong.
Thường Thanh buồn bực hỏi: “Vậy bằng không thì sao, em tưởng là ai?”
Trên mặt Nhị Bảo khó được mang theo một tia xấu hổ, ấp úng không chịu mở miệng.
Thường Thanh nhìn Nhị Bảo như vậy, đột nhiên trong đầu linh quang chợt lóe, một cái suy đoán to gan buột miệng thốt ra.
“Em sẽ không cho rằng anh nói chính là em đi?”
Thường Thanh môi run rẩy, thanh âm đều lạc đi.
Nhìn thấy cậu ta như vậy, Nhị Bảo ngược lại không còn ngượng ngùng nữa.
Cậu khoanh tay dõng dạc nói: “Ai bảo anh nói đó là người đáng yêu nhất, xinh đẹp nhất anh từng gặp làm chi?”
Nói xong còn hừ lạnh một tiếng, trách cứ Thường Thanh nói bừa, hại cậu hiểu lầm.
Thường Thanh: “………”
Hôm nay cậu ta xem như được nhìn thấy kẻ không biết xấu hổ nhất trên đời trông như thế nào!
Mẹ nó, em là ma quỷ sao?
Tam Bảo: “………”
Hôm nay phảng phất như được xem một vở tuồng!
Nhị ca của cậu cũng thật dám nghĩ a!
Ngay sau đó, liền nghe Thường Thanh tức muốn hộc m.á.u nói: “Nhưng mà, nhưng mà, cho dù em cảm thấy chính mình lớn lên đẹp, nhưng anh là nam a! Em... em có phải hay không đầu óc có cái bánh nướng lớn? Dám nghĩ như vậy?”
Nhị Bảo lại trừng cậu ta một cái, có chút đương nhiên nói: “Em đẹp đến mức sống mái mạc biện, sao lại không thể hoài nghi có người bị em mê hoặc đến nam nữ chẳng phân biệt đâu?”
Thường Thanh: “………”
Ta mẹ nó thế nhưng không còn lời gì để nói?
Tam Bảo: “………”
Cậu thế nhưng cảm thấy đáng c.h.ế.t có đạo lý?
Thường Thanh đã tê rần rồi.
Thật chùy, chuyện này cũng thật chùy, Nhị Bảo chính là người không biết xấu hổ nhất trên thế giới này.
May mắn nơi này động tĩnh không kinh động đến vợ chồng Trúc T.ử Diệp, bằng không bọn họ đối với bộ não tư duy vượt mức quy định của Nhị Bảo lại có thêm một nhận thức khắc sâu.
Trước kia Thường Thanh đến huyện thành đều sẽ ăn cơm xong mới đi.
Nhưng lần này, cậu ta trực tiếp rời đi.
Không có biện pháp, cậu ta thật sự không có cách nào thản nhiên đối mặt với khuôn mặt kia của Nhị Bảo nữa!!!
Đối với việc này, Nhị Bảo tỏ vẻ, cậu cũng rất vô tội a!
Ông trời cho cậu nhan sắc như vậy, liền nhất định sẽ làm cậu chịu đựng một ít trắc trở.
Haizz, cậu thật là phải thừa nhận sức nặng sinh mệnh không nên có ở tuổi này.
