Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 345: "thánh Phụ" Cố Đông & Màn Trừng Trị Thích Đáng

Cập nhật lúc: 09/02/2026 20:44

Cố Đông bị cậu nói đến mức trên mặt lộ ra một tia xấu hổ, nhưng ngay sau đó lập tức khôi phục bình thường nói: “Đại Bảo, em hiểu lầm anh rồi, anh chỉ là...”

“Còn nữa, tôi cùng anh không thân, còn mong anh gọi tên tôi, Cố Nam.”

Hai lần bị Đại Bảo làm mất mặt, Cố Đông trên mặt cũng không nhịn được nữa.

Hắn nhạt đi thần sắc nói: “Cố Nam, anh chỉ là muốn nói cho em biết, hai anh em các em khi dễ người khác như vậy là không đúng. Bọn họ đã bị các em đ.á.n.h thành như vậy, đã biết sai rồi. Các em sao không giơ cao đ.á.n.h khẽ, tha cho bọn họ một lần.”

Đại Bảo cau mày, đã lười nói thêm lời nào với kẻ thiểu năng này.

Nhưng Tam Bảo hiển nhiên là nhịn không nổi kẻ ngốc nghếch nhảy nhót trước mặt mình và anh trai.

Khuôn mặt nhỏ nhắn kháu khỉnh của cậu lộ ra biểu tình nghi hoặc, nhìn Cố Đông nói: “Thật lớn một tôn Bồ Tát!”

Cố Đông sửng sốt: “Cái gì?”

Tam Bảo nghiêm túc trả lời: “Tôi nói, thật lớn một tôn Bồ Tát sống a! Trên đời này có anh, khẳng định có thể phật quang chiếu khắp rất nhiều nơi đi!”

Cố Đông: “………”

Tuy rằng lời này mặt ngoài như là khen ngợi, nhưng vì sao nghe cứ quái quái?

Hắn vừa muốn mở miệng, liền nghe Tam Bảo nói tiếp: “Anh quản rộng như vậy, nhà chắc là ở bên bờ biển đi?”

Cố Đông: “………”

Thực hảo, hắn xác định, câu trước cũng không phải lời hay!

“Các em cũng không cần thiết đối với anh châm chọc mỉa mai như vậy, anh bất quá là gặp chuyện bất bình mà thôi. Thử nghĩ, nếu vị trí chúng ta trao đổi một chút, các em nhất định cũng sẽ đứng ra.”

Tam Bảo đảo một cái xem thường manh lộc cộc, khinh thường nói: “Tôi cho dù có xen vào việc người khác, cũng sẽ không mù đến mức không nhìn ra thị phi hắc bạch!”

Cố Đông: “………”

Cậu thật là uổng công có một khuôn mặt thành thật a!

Lúc ba người đang đấu khẩu, những kẻ nằm bò trên mặt đất dần dần hoãn qua cơn đau và mệt.

Có mấy kẻ không có hảo ý, lòng mang oán hận liếc nhau, đều từ trong mắt đối phương nhìn ra tâm tư muốn trả thù.

Thừa dịp Tam Bảo hạ thấp cảnh giác đối với bọn họ, trong đó hai người nháy mắt bạo khởi lao về phía Đại Bảo.

Bọn họ nghĩ rất hay, đ.á.n.h không lại cái thằng nhỏ kia, bọn họ cũng muốn bù lại trên người thằng lớn.

Phản ứng của Đại Bảo cũng đủ nhanh ch.óng, thực mau tránh ra.

Nhưng thể lực tiêu hao quá mức làm cậu không thể thuận buồm xuôi gió, lúc ban đầu tránh thoát một chút sau, trên người vẫn thình lình ăn một cú.

Tam Bảo phản ứng lại, lại cùng những người đó triền đấu.

Lúc này, Cố Đông lại nhanh ch.óng thoát khỏi vòng hỗn chiến, làm một kẻ đứng ngoài cuộc, khoanh tay đứng nhìn, chỉ biết lải nhải làm "người điều giải".

“Đừng đ.á.n.h, đều là người thôn trên xóm dưới, các cậu đừng đ.á.n.h!”

Tam Bảo cố sức đ.á.n.h người, nghe hắn kêu gào, chưa bao giờ có một khắc hối hận vì vừa rồi không cho hắn một gậy như hiện tại.

Biết nhị ca nói cái gì rồi, có thể động thủ thì đừng lải nhải!

Bởi vì buông tha kẻ ngốc nghếch, là sẽ hối hận!

Triền đấu sắp kết thúc, lại muốn lấy sự mỏng manh của Tam Bảo để thắng được khi...

Cố Đông cái tên cẩu so này, thế nhưng tiến lên can ngăn thiên vị (kéo thiên giá).

Gia hỏa này, làm Tam Bảo tức a, thật hận không thể đ.ấ.m hắn hai quyền.

Nhưng lúc này, cậu cũng không còn bao nhiêu sức lực.

Đám kia thấy thế, hả giận dường như nhân cơ hội cho Tam Bảo vài cái.

Đánh Tam Bảo nhịn không được “ai u” kêu hai tiếng.

Đại Bảo nghe được thanh âm, nhịn không được quay đầu lại tức giận mắng: “Cố Đông, anh cái tên tiểu nhân này! Thật không biết xấu hổ! Tam Bảo vẫn là một đứa trẻ, anh giúp đỡ một bên không sợ thiên lôi đ.á.n.h xuống sao?”

Tình trạng của cậu so với Tam Bảo còn không bằng, lại ra sức muốn qua che chở em trai.

Cố Đông nhìn thấy t.h.ả.m trạng của hai người, khóe miệng bay nhanh giơ lên một độ cung, lại lập tức khôi phục hiện trạng.

Ra vẻ đạo mạo nói: “Cố Nam, em hiểu lầm anh rồi, anh chỉ là không muốn cho các em đ.á.n.h nhau thôi!”

Vẫn luôn ở một bên nhìn, Khâu Minh rốt cuộc phát hiện một chút không đúng.

Tuy rằng hắn là một người EQ phi thường thấp, Cố Đông nói gì hắn tin nấy.

Trước kia hắn đối với ba anh em Đại Bảo ấn tượng cũng không tốt, nhưng hiện tại, lại không muốn đứng về phía đám người kia.

Cố Đông can ngăn thiên vị, hắn nhìn không ra, nhưng hắn phải ngăn cản đám trẻ lớn kia khi dễ trẻ con!

Cố Đông nhận thấy động tác của hắn, trong mắt bay nhanh xẹt qua một tia tức giận.

“Cậu đang làm gì?”

Khâu Minh trừng đôi mắt to nhìn hắn, đặc biệt vô tội mở miệng: “Tớ cùng cậu giống nhau, đang can ngăn a!”

Cố Đông: “………”

Hắn vừa rồi nên đuổi tên này đi!

Trong khoảnh khắc mọi người hỗn chiến, Nhị Bảo rốt cuộc lôi kéo người tới.

Tốt xấu không giống những cảnh sát trong phim truyền hình luôn đến muộn một bước, khoan t.h.a.i tới muộn.

Đánh nhau, cũng đuổi kịp lúc nóng hổi.

Bọn họ là ngồi xe la tới, trên xe la chở đầy một xe người.

Ừm, phía sau còn có Trúc Trường Trung tinh lực tràn đầy chạy bộ theo, không cần ngồi xe.

“Đại Bảo, ai khi dễ em, để anh tới thu thập nó!”

Trúc Trường Trung hét lớn một tiếng, đám người hỗn chiến đều run lên ba cái.

Tam Bảo quay đầu lại vừa thấy đám người đông nghìn nghịt, nháy mắt liền gào khóc lên.

Từ nhỏ đến lớn, cậu chưa bao giờ khóc như vậy.

Vừa khóc vừa kêu: “Nhị ca, biểu ca, bọn họ tẩn em, đau quá a! Đau quá ~”

Cái này, chính là làm Nhị Bảo cùng các biểu ca đau lòng hỏng rồi.

Còn có Thạch Đầu, Mộc Đầu, Thiết Đầu... các loại ca ca trong thôn từ nhỏ nhìn cậu lớn lên...

Nhãi con nhà mình bị đ.á.n.h làm sao bây giờ?

Đương nhiên là tẩn lại a!

Trong lúc nhất thời, chiến cuộc xoay ngược lại.

Đám "đoạt phỉ" này liên quan cả Cố Đông, coi như bị các "ca ca" đang bừng bừng lửa giận dạy cho một bài học làm người!

Liên quan Cố Đông cũng bị đ.á.n.h hỗn loạn, ô a kêu to, liên thanh hô lớn: “Tôi là can ngăn, tôi là can ngăn!”

Rốt cuộc không duy trì nổi thánh quang của "thánh phụ".

Nhưng người chung quanh cũng không biết là không nghe thấy hay là căn bản không tin, dù sao nắm tay rơi xuống người ai cũng không trộn lẫn chút hơi nước nào.

Ở ban đầu đã bị Đại Bảo lôi ra khỏi vòng chiến, Khâu Minh thấy thế có chút lo lắng nói: “Bọn họ... bọn họ có thể hay không bị đ.á.n.h c.h.ế.t a?”

Đại Bảo xoa cánh tay cho Tam Bảo, mặt vô biểu tình nói: “Yên tâm, sẽ không, bọn họ có chừng mực.”

Dứt lời, liền nghe thấy một tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương:

“Ngao ”

Khâu Minh: “………”

Hắn thật nên may mắn vừa rồi mình đứng đúng đội ngũ.

Nhị Bảo khi ngồi xe la tới đã khôi phục một ít thể lực.

Xem xong thương tình của anh trai và em trai, đã gia nhập đại quân "đánh đậu đậu", trở thành chủ lực tẩn Cố Đông một người.

Thẳng đến khi những người này lại lần nữa nằm rạp trên mặt đất hừ hừ, không còn chút sức lực nào bò dậy, Trúc Trường Trung mới gọi người đình chỉ.

Bọn họ đ.á.n.h người cũng là có chừng mực, tuyệt đối không đ.á.n.h đầu và n.g.ự.c, giống nhau đều là hướng m.ô.n.g mà tẩn.

Như vậy sẽ không xảy ra chuyện, lại có thể hả giận.

Nhờ bọn họ ban tặng, đám "đoạt phỉ" này mười ngày nửa tháng cũng không thể nằm ngủ.

Cố Đông là người bị bọn họ "hãm hại" nhẹ nhất, rốt cuộc, người khác đều là thương ba vòng, hắn là thương một vòng.

Chờ mọi người dừng tay, hắn liền bắt đầu kêu gào: “Các người đây là phạm pháp, tôi chỉ là tới can ngăn, các người lại đ.á.n.h tôi!”

Đại Bảo tiến lên một bước, đối với hắn khinh thường nói: “Nếu chúng tôi có tội, anh đi báo công an a! Vừa lúc để các đồng chí công an tới, đem đám anh em tốt này của anh bắt đi luôn! Dù sao chúng tôi đ.á.n.h người chạy không thoát, bọn họ cướp bóc cũng chạy không thoát! Bất quá anh phật quang chiếu khắp như vậy, hẳn là không đành lòng nhìn thấy chúng tôi nhiều người như vậy đều vào đồn công an đi?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 345: Chương 345: "thánh Phụ" Cố Đông & Màn Trừng Trị Thích Đáng | MonkeyD