Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 491: Vu Kim Chi Trở Lại, Cực Phẩm Gây Rối

Cập nhật lúc: 09/02/2026 21:07

Trước kia, bà ta có Cao Văn Tú thỉnh thoảng cho chút tiền tiếp tế, có thể sống những ngày tháng tạm ổn. Quan trọng nhất là bà ta có hy vọng, tự nhiên liền không cảm thấy khổ. Nhưng trước mắt không có hy vọng, càng không có tiếp tế thực tế, cuộc sống gia đình bà ta thật sự không qua nổi nữa.

Đặc biệt là hai năm gần đây, xã hội dần dần mở cửa, mẹ bà ta trong lén lút thế nhưng bắt đầu làm loại sinh ý đó. Bà ta tự giác còn có hai phần kiêu ngạo, chịu không nổi trong nhà chướng khí mù mịt, cãi nhau một trận to với mẹ.

Mẹ bà ta, Lưu Tiếu Muội, cũng không phải người giữ lời trong lòng, nghĩ gì nói nấy, tự nhiên là đ.â.m thẳng vào tim gan người khác.

“Mày khinh thường mẹ mày làm chuyện này? Vậy mày đừng ăn của tao, đừng uống của tao a! Tốt xấu gì lão nương còn nuôi mày một miếng cơm, mày nhìn xem chính mày đi! Sinh con gái mười mấy tuổi, mày nuôi nó được bao lâu a? Đừng có quạ đen chê heo đen, thấy người khác đen mà không thấy mình đen!”

Vu Kim Chi bị mẹ ruột mắng xối xả lên đầu, mới nhớ tới chuyện này. À, hóa ra bà ta còn có một đứa con gái. Căn cứ nguyên tắc có tài nguyên liền lợi dụng, nhớ tới người này, bà ta sao có thể bỏ qua?

Vì thế, liền ở hôm nay, trang điểm thể diện một chút, trực tiếp lên huyện thành tìm người. Bà ta đi đường này cũng coi như vất vả, hỏi thăm rất nhiều người mới biết địa chỉ nhà Trúc T.ử Diệp. Bà ta chỉ nghe ngóng trong thôn biết vị trí đại khái, ở con phố nào, nhưng không biết số nhà cụ thể.

Nhưng danh tiếng Trúc gia lớn a, đó là nhà có hai Trạng Nguyên một Bảng Nhãn, ở trên con phố kia tùy tiện hỏi một cái, mười người thì tám người biết. Thậm chí có người tưởng Vu Kim Chi là họ hàng Trúc gia, còn nhiệt tình dẫn đến tận cổng lớn. Nếu người nọ biết Vu Kim Chi tới để gây sự, cũng không biết có tự trách mình hôm nay lo chuyện bao đồng hay không.

“Cốc cốc cốc……”

Tiếng gõ cửa vang lên, những người phụ nữ Trúc gia đang bận rộn khí thế ngất trời trong sân dừng tay.

“Hình như có người gõ cửa.” Trúc nhị tẩu nói.

Trong viện yên tĩnh, tiếng gõ cửa lại lần nữa vang lên.

“Lão nhị, mau đi mở cửa. Xem là ai a?”

Kỳ thật bọn họ Trúc gia cùng hàng xóm cũng không qua lại quá thường xuyên, rất ít tới cửa tìm người khác. Hàng xóm nếu tới tìm, đều sẽ gọi to. Gõ cửa kiểu này, giống nhau đều là người lạ.

Trúc nhị cữu tưởng ăn mày đi xin cơm từng nhà! Đi ra mở cửa, trong tay còn cầm theo hai cái bánh bao ngũ cốc. Kết quả vừa mở cửa, một khuôn mặt không tưởng tượng nổi xuất hiện.

Trúc nhị cữu trực tiếp đứng hình tại chỗ, nhất thời không phản ứng kịp. Ba giây sau, Trúc nhị cữu trực tiếp muốn đóng cửa. Mặc dù đã qua nhiều năm, nhưng trong ấn tượng của ông, người phụ nữ Vu Kim Chi này xuất hiện liền đại biểu cho phiền toái sắp tới. Trực giác mách bảo ông không muốn để người trong nhà thấy người phụ nữ này tới cửa.

Vu Kim Chi lập tức phản ứng lại, vừa dùng tay đẩy cửa vừa hô lớn: “Đại Nha, Đại Nha, mẹ tới thăm con, mẹ ruột tới thăm con đây!”

Trong nháy mắt bà ta kêu lên, Trúc nhị cữu cũng lớn giọng quát: “A a a, đủ rồi đủ rồi, đừng có lòng tham không đáy ha! Hai cái bánh bao đủ cho cô ăn một bữa, đừng có đi xin cơm mãi nhà chúng tôi!”

Ông là ý đồ dùng giọng mình át tiếng Vu Kim Chi, để mọi người tưởng bên ngoài thật là ăn mày. Nhưng sự chênh lệch giọng nam nữ rốt cuộc không che giấu được. Đặc biệt là Vu Kim Chi bị Trúc nhị cữu nói thành đi xin cơm, cơn giận bốc lên đầu, trực tiếp muốn xông vào.

Trúc nhị cữu ngăn cản, bà ta liền lấy n.g.ự.c mình húc vào tay Trúc nhị cữu. Trúc nhị cữu buông tay né tránh, khiến cho bà ta có cơ hội thừa nước đục thả câu, trực tiếp đẩy cửa mà vào.

Thân ảnh bà ta xuất hiện trong sân, mọi người đều sửng sốt. Quá lâu không gặp, mọi người đều quên nên dùng tư thái gì đối mặt với bà ta. Không ai nói chuyện, Vu Kim Chi trong lòng một mảnh buồn bực.

“Sao thế, bà con nghèo tìm tới cửa, không chào đón sao? Rốt cuộc là gia đình Trạng Nguyên, phần t.ử trí thức, gia phong bất đồng ha.”

Trúc đại tẩu nể tình bà ta là mẹ ruột Đại Nha, không nể mặt sư cũng phải nể mặt phật, bà còn phải bận tâm đến cháu gái lớn, không muốn cãi nhau với bà ta.

Nhưng Trúc nhị tẩu thì không chiều bà ta, bàn tay dính đầy tiết heo trực tiếp vung về phía bà ta, nói: “Cũng không dám nhận cô là thân thích, nhà chúng tôi không có loại thân thích xảo quyệt như vậy! Tám đời không tới cửa, đột nhiên tới đây là có chuyện gì?”

Vu Kim Chi né tránh những giọt tiết heo, nhịn xuống tức giận trong lòng, nói: “Con gái ruột tôi ở đây, tôi còn không thể tới sao? Tôi nhớ con gái tôi, tôi đến thăm thì làm sao?”

Trúc nhị tẩu trầm tư hai giây, làm như thật mà nói: “À, vậy cô xác thật nên nhớ, rốt cuộc đã bao nhiêu năm không gặp. Nhị Nha, mau gọi chị cả con ra đây. À đúng rồi, cô hiện tại còn nhận ra ai là con gái cô không?”

Trúc Tam tẩu nhàn nhạt bổ sung: “Nhận cho chuẩn nhé, nhà tôi có hai đứa con gái lớn tầm đó đấy.”

Vu Kim Chi không dám lên tiếng, bởi vì bà ta vừa rồi suýt chút nữa cho rằng Nhị Nha đang ngồi đó là con gái mình.

Nhị Nha chưa từng gặp Vu Kim Chi, nhìn thấy mẹ ruột của chị tới thăm, còn rất mừng cho chị. Chỉ là cô bé cảm thấy, người mẹ ruột này sao cho người ta cảm giác là lạ?

Bà ta nhưng thật ra cũng không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy có thêm một người quan tâm chị gái, chị gái sẽ không còn như vậy nữa.

“Chị, chị, chị ”

“Mày gào cái gì?”

Đại Nha nhíu mày cắt ngang, không vui nhìn cô bé.

Nhị Nha dừng bước, theo bản năng có chút khiếp đảm, nhưng sau đó lại có chút hưng phấn nói: “Chị, chị, mẹ chị tới thăm chị kìa!”

“Mày nói cái gì?”

Đại Nha thật sự không phản ứng kịp lời Nhị Nha, nghi hoặc hỏi.

Nhị Nha lại kỹ càng tỉ mỉ nói: “Mẹ ruột chị tới thăm chị, vừa mới vào cửa, nói muốn gặp chị, nhớ chị, đang ở tiền viện nhà mình đấy!”

Đầu óc Đại Nha đột nhiên “ong” một cái, những ký ức thống khổ bị phủ bụi đã lâu chợt ùa về. Như những bông tuyết vụn, sôi nổi rơi xuống người cô bé, vừa đau vừa lạnh.

Hai chữ “mẹ ruột” này mang đến cho cô bé ký ức là ngồi xổm trên nền tuyết giặt quần áo đầy bất lực, là bưng bát cơm lạnh lẽo, cái bụng không đủ no, cái bánh bao đen cứng ngắc lạnh băng……

Đại Nha trầm mặc quá lâu, biểu tình cũng không đúng lắm, Nhị Nha có chút lo lắng, tiến lên nắm tay chị, lo lắng gọi: “Chị?”

Đại Nha chợt bừng tỉnh, dứt ra khỏi hồi ức. Đập vào mắt là khuôn mặt ngây thơ đơn thuần của Nhị Nha, một cổ ghen ghét bị đè nén đã lâu đột nhiên trào dâng, cô bé ác liệt đẩy Nhị Nha ra, hung tợn nói: “Mày có phải đầu óc vào nước rồi không? Mẹ ruột tao đối với tao lại không tốt, bà ta tới thăm tao, mày cao hứng cái gì? Mày là thật ngốc hay là giả vờ, cố ý dùng tư thái ngây thơ muốn xem tao chê cười? Có đôi khi, tao thật sự xem không hiểu, mày rốt cuộc có phải thật sự ngu xuẩn hay không a?”

Đại Nha bình thường cũng chỉ là không để ý tới Nhị Nha, có đôi khi âm dương quái khí, nhưng chưa từng nói thẳng vào mặt cô bé như vậy. Nhị Nha nhất thời ngây ngẩn cả người.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 491: Chương 491: Vu Kim Chi Trở Lại, Cực Phẩm Gây Rối | MonkeyD