Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 515: Chuyến Tàu Về Quê Và Sự Cố Bắt Kẻ Buôn Người

Cập nhật lúc: 09/02/2026 21:11

Qua năm, tới đầu xuân lại khai giảng, Trương Hồng Diễm liền khôi phục học tịch sinh viên Đại học Sư phạm Đế đô, đi theo sinh viên năm nhất cùng nhau học tập. Nhưng kiến thức nửa học kỳ trước chưa học được, liền tính toán học kỳ sau tu hai học kỳ chương trình học, tranh thủ tốt nghiệp cùng khóa này, mà không phải kéo dài thời hạn tốt nghiệp.

Bởi vậy, vừa mới khai giảng, cô ấy liền phi thường khắc khổ. Bởi vì chuyện của cô ấy quá mức oanh động, cho nên vừa mới nhập học liền thành “người nổi tiếng”. Có rất nhiều sinh viên vì nghe đồn mà đến xem cô ấy, làm cho cô ấy giống như gấu trúc trong sở thú bị tham quan vậy. Nếu là người da mặt mỏng, khả năng cũng chẳng còn tâm trí học tập.

Nhưng cô nương này ở nông thôn lăn lộn, lại đã trải qua sóng to gió lớn, thực sự là người có tâm trí kiên định. Mặc kệ người khác bàn tán, lòng ta vẫn lù lù bất động.

Trong mọi người, cô ấy thân thiết nhất với Trúc Thiên Thiên và bạn cùng phòng của Thiên Thiên. Trường học miễn trừ học phí và tiền sách vở cho cô ấy, cô ấy đi học chỉ cần lo tiền ăn là được. Đây là sự bồi thường của nhà trường cũng như quốc gia đối với cô ấy.

Trương Hồng Diễm vui vẻ tiếp nhận, hơn nữa thập phần cảm kích. Cô ấy cảm thấy, ông trời khả năng chính là vì muốn cô ấy cảm nhận sự tốt đẹp hiện tại, mới làm cô ấy trải qua đau khổ trước kia. Chờ đến khi mây tan thấy trăng sáng, cô ấy chưa từng có cảm giác phong phú và tràn ngập hy vọng như bây giờ.

Tuy rằng cô ấy vẫn cứ nghèo, quần áo vẫn cứ vá víu, nhưng cả người lại tràn ngập lực lượng! Sinh viên đại học đại đa số là đơn thuần và thiện lương, bọn họ sẽ không bởi vì cô ấy nghèo mà cười nhạo, ngược lại sau khi biết trải nghiệm của cô ấy, bị sự kiên nghị quả cảm của cô ấy làm cảm động, kính nể phẩm chất tinh thần của cô ấy.

Nhưng Trúc T.ử Diệp không nhìn nổi một cô bé ưu tú nỗ lực như vậy sống quá gian khổ, thường thường khi vào trường thăm Trúc Thiên Thiên, cũng mang cho cô ấy một phần đồ ăn hoặc là quà vặt. Có đôi khi, cũng là một ít vở và b.út mới.

Cô không biết, Trương Hồng Diễm mỗi lần nhận được đồ của cô, đều sẽ ghi chép lại trong một cuốn sổ. Cô ấy hiện tại xác thật không thể cự tuyệt sự giúp đỡ này, nhưng cô ấy muốn nhớ rõ ràng ân tình của người khác. Cô ấy muốn nỗ lực vươn lên, một ngày nào đó có thể báo đáp những người đã thi ân với mình.

Trương gia tuy rằng còn đang nỗ lực giãy giụa, gắng đạt tới bảo toàn nhà mình, nhưng gia đình Trương Diễm Hồng bị tình nghi mạo danh thế thân người khác vào đại học thì một người cũng chạy không thoát. Rất nhanh, bọn họ đã bị định tội. Tập thể gây án, cũng sẽ không bởi vì các người là người một nhà liền được giảm nhẹ. Chờ đợi bọn họ, chính là bức ảnh gia đình sau song sắt.

Học kỳ này, Mạnh Lệnh Hoài giải ngũ xong, liền thành thành thật thật làm người chồng hiền, người cha tốt, ở nhà nấu cơm trông con. Mỗi ngày tan học, anh đi đến cổng trường đón Trúc T.ử Diệp. Sau đó hai vợ chồng cùng nhau tay nắm tay tản bộ về nhà.

Nghỉ hè năm 1981, hai vợ chồng rốt cuộc chờ tới thời cơ về thăm nhà mẹ đẻ. Vì thế, một nhà bảy người bước lên xe lửa về quê.

Chu Ngọc Mi thập phần không nỡ, so với nghỉ hè này, tất cả cháu trai cháu gái đều không ở bên cạnh. Một cái nhà lớn, từ vô cùng náo nhiệt chợt trở nên an an tĩnh tĩnh, bà thật sự không quen a! Cũng may Tiểu Tề Diên an ủi bà, nói chính mình có thể bồi bà nói chuyện phiếm. Nhưng an ủi an ủi, chính thằng bé nhịn không được cũng khóc. Nó cũng nhớ anh Tam Bảo cùng em Tứ Bảo a!

Chu Ngọc Mi không được an ủi thành công, ngược lại còn phải an ủi người khác: “………” Liền không nên có kỳ vọng gì với trẻ con!

Cuối cùng, hai bà cháu đều trơ mắt nhìn Trúc T.ử Diệp một nhà bảy người ngồi xe lửa đi mất.

Lần này về nhà, Trúc T.ử Diệp mang theo rất nhiều đồ đạc. Mấy đứa con trai lớn đều đi theo, tổng không thể không mang nhiều một chút, tới nhà mẹ đẻ rồi lại móc ra rất nhiều đồ vật từ không gian thì kỳ quá. Hơn nữa bởi vì mang theo hai đứa nhỏ, đồ đạc của trẻ con cũng chiếm một cái túi lớn. Cũng may mắn con trai nhiều, sức lực lớn, bằng không chỉ hai vợ chồng bọn họ thì không thể thuận lợi đi được.

Long phụng t.h.a.i lần đầu tiên đi xe lửa, ngay từ đầu còn bị phong cảnh di động ngoài cửa sổ hấp dẫn, chỉ chốc lát sau liền chịu không nổi mùi trên tàu. Tiểu Bảo rầm rì, ôm thế nào cũng khó chịu. Tứ Bảo cũng nhăn mày nhỏ, bộ dáng thật là rối rắm cực kỳ.

Bởi vì long phụng t.h.a.i mặc quần áo giống nhau như đúc, người xung quanh đều tưởng là cặp song sinh nữ!

Có một bác gái rất nhiệt tình nói: “Ai u, hai cô bé này lớn lên thật xinh đẹp, thật thủy linh! Chàng trai, còn ôm nổi không? Ôm không nổi thì để bác ôm giúp một lát!”

Nếu không phải đã trải qua chuyện bọn buôn người, Nhị Bảo có lẽ còn cảm thấy bà ấy có lòng tốt. Nhưng cậu nhóc đã từng chịu đòn hiểm, lập tức cảnh giác, nói: “Không cần, cháu ôm em gái cháu, tay có mệt gãy cháu cũng nguyện ý!”

Bác gái cạn lời: “Bác chính là thấy em gái cháu đáng yêu, mới muốn cưng nựng một chút thôi mà.”

Nhị Bảo càng cảnh giác, được rồi, năm đó bọn buôn người cũng là coi trọng cậu đáng yêu!

Đại Bảo từ trong túi lấy ra hai quả táo nhỏ, phân biệt đưa cho Tứ Bảo cùng Tiểu Bảo. Hai đứa nhỏ răng còn chưa mọc đủ, tự nhiên là ăn không được. Chỉ là ôm quả táo nhỏ, ngửi mùi táo thơm, so với mùi trên xe lửa thì dễ ngửi hơn nhiều.

Nhị Bảo ôm mệt mỏi, đem Tiểu Bảo đưa cho mẹ, sau đó xoay người đi về phía đầu tàu. Trúc T.ử Diệp vẫn lo lắng cậu bị bọn buôn người theo dõi, vội bảo Mạnh Lệnh Hoài đi theo. Sau đó, anh liền tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình con trai mình tố giác “bọn buôn người”.

Xe lửa còn chưa dừng lại, bác gái nhiệt tình bên cạnh kia đã bị mang đi thẩm vấn điều tra. Cuối cùng chứng minh, bác gái kia thật sự chỉ là thấy trẻ con đáng yêu, thèm mắt ngứa tay muốn ôm.

Nhưng Nhị Bảo hoàn toàn không cảm thấy chính mình sai. Chính mình không phải bọn buôn người mà còn bày ra cái dáng vẻ buôn người, này tuyệt đối là do bà ấy làm người thất bại! Bác gái tức muốn c.h.ế.t, hóa ra nhiệt tình thiện lương của bà còn sai rồi?

Nhị Bảo cự tuyệt nhận sai, vẫn là Trúc T.ử Diệp ấn đầu bắt cậu xin lỗi. Sau đó biếu bác gái mấy quả lê to vàng óng, việc này mới tính là được giải quyết hoàn mỹ.

Nhị Bảo xoa gáy, cạn lời cực kỳ. Như thế nào mỗi lần đi xe lửa, cậu không phải đả thương người thì là hao tài tốn của đâu? Đây là ép cậu về sau đi ra ngoài phải ngồi máy bay đại bác sao?!

Hai ngày hành trình xe lửa rốt cuộc gập ghềnh kết thúc. Trúc T.ử Diệp mang theo chồng con bước lên mảnh đất cố hương, suýt nữa rơi lệ.

“Hô, rốt cuộc về đến nhà rồi!”

Mạnh Lệnh Hoài ôm Tứ Bảo, cầm một cái bọc hành lý. Đại Bảo ôm Tiểu Bảo, cầm một cái bọc. Nhị Bảo cùng Tam Bảo một người cầm hai cái túi lớn, đi theo người mẹ xách một cái túi nhỏ, cả nhà hướng về phía cửa nhà trong ký ức đi đến.

Mùa hè đến, cây ăn quả trong tam tiến viện cũng kết trái. Anh đào đỏ, quả hạnh vàng. Đào muộn còn chưa chín, nhưng quả trám đã treo đầy cây, chỉ chờ mọi người nhấm nháp.

Trúc lão gia t.ử dọn cái ghế nhỏ, ngồi ở cổng lớn, cầm một quyển truyện tranh, từng câu từng chữ đọc cho hai chắt trai nghe. Trúc Thiên Hành cùng Trúc Thiên Lâm tuy rằng đang ở tuổi hoạt bát hiếu động, nhưng khi đi theo cụ cố đọc sách luôn phá lệ ngoan ngoãn.

Trúc T.ử Diệp chính là lúc này trở về, nhìn người cha già nua hơn trong ký ức, cô nháy mắt lệ nhòa.

“Cha, con đã về.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 515: Chương 515: Chuyến Tàu Về Quê Và Sự Cố Bắt Kẻ Buôn Người | MonkeyD