Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 592: Tam Bảo Bị Sốc, Nhị Bảo Gặp Nữ Thần

Cập nhật lúc: 09/02/2026 21:24

Tam Bảo cũng không biết anh hai mình lên cơn điên gì, đã ra đến ngoài trường, lập tức có thể ngồi xe nhỏ về nhà, anh hai cậu lại bất động.

“Anh hai, anh không phải tới đón em về nhà sao? Mau lái xe đi chứ!”

Tam Bảo giục.

Cường độ huấn luyện của cậu quá lớn, luôn chưa đến giờ cơm đã đói.

“Anh hai, đi nhanh đi, còn không đi, em trai anh sắp đói thành xác khô rồi!”

Nhị Bảo trừng cậu một cái, cạn lời nói: “Em bình thường ăn nhiều cơm như vậy, thời khắc mấu chốt, liền không thể chống đỡ một lát sao?”

Tam Bảo mở to hai mắt, quả thực không thể tin được lời này là từ miệng anh hai mình nói ra.

“Em bình thường cho dù ăn nhiều, em cũng phải tiêu hóa a! Em lại không phải trâu, có bốn cái dạ dày, có thể nhai lại!”

Nhị Bảo làm bộ bị ghê tởm, nói: “Được rồi được rồi, anh biết rồi, vậy em lái xe về trước đi! Anh còn có việc!”

Tam Bảo không hiểu: “Anh còn có việc lớn gì, quanh đây cũng đâu có người anh quen!”

“Sao lại không có? Huấn luyện viên của các em, anh không phải quen sao!”

Tam Bảo: “………”

Hôm nay lần đầu tiên nhìn thẳng vào từ “quen”.

“Hai người chưa nói với nhau câu nào, cũng gọi là quen?”

Nhị Bảo vẻ mặt bực bội, cảm thấy em trai mình thật không có mắt nhìn, nói bừa cái gì đại lời nói thật?

“Ui chao, em không hiểu đâu!”

Đó là vợ tương lai của hắn, đương nhiên không quen cũng phải quen!

Tam Bảo xác thật không hiểu Nhị Bảo thế nhưng còn có “hùng tâm tráng chí” như vậy, cậu nhìn anh hai mình ở cổng trường vò đầu bứt tai, nhìn đông nhìn tây, quả thực giống một tên lưu manh đáng khinh.

Sau đó vừa nhìn thấy bóng dáng nữ ma đầu huấn luyện viên của bọn họ, cả người liền giống như chú cún lớn ngửi được mùi, trực tiếp lon ton chạy chậm sán lại gần.

Tam Bảo ngồi trong xe nhìn thấy hết thảy: “………”

Anh mà cái đức hạnh này, thì em đây không đi được rồi a!

Tam Bảo lục lọi trong cái túi Nhị Bảo để trên xe một chút, quả nhiên tìm được rất nhiều đồ ăn vặt.

Vì thế, cậu một bên nhai thịt khô, một bên nhìn kịch hay ngoài xe.

“Hải, người đẹp, muốn đi đâu a? Cần anh đưa đón không?”

Nhị Bảo tự cho là chào hỏi thành thạo, trên thực tế trong lòng hoảng muốn c.h.ế.t.

Chính hắn không biết, âm cuối lời nói của hắn đều mang theo run rẩy.

Bộ dáng này rơi vào trong mắt Yến Lăng Thanh, cũng là có chút nghi hoặc.

Từ lúc nàng vừa ra khỏi cổng trường, liền cảm giác được một luồng tầm mắt nóng rực.

Nàng còn tưởng là đặc vụ giấu mình trong đám người, không ngờ quay đầu nhìn lại, thế nhưng là người đàn ông vừa rồi ở trong trường đi rất gần với tam tôn t.ử nhà họ Mạnh.

Mạnh tướng quân là người ông nội nàng đều thực tôn sùng, Mạnh Thúc Thần tư chất cũng là tốt nhất trong đám đội viên nàng mang lần này, hẳn là sẽ không thật sự mắt mù đi cấu kết với đặc vụ chứ!

Chẳng lẽ là cố ý tiếp cận, muốn làm tê liệt địch quân?

Nàng quyết định lại quan sát quan sát.

Mới vừa nghĩ như vậy, cái tên “nghi là đặc vụ” kia, tựa như một con cún lớn chạy về phía nàng.

Ách……

Nói thế nào nhỉ?

Đây chẳng lẽ là chiêu trò mới của tập thể đặc vụ sao?

Cứ cảm thấy đặc vụ lần này, không thực sự phù hợp tiêu chuẩn “tốt nghiệp”.

Nói chuyện với nàng đều run rẩy, đây là bị chính khí nghiêm nghị của nàng dọa rồi đi!

A, làm gì không tốt, lại đi làm đặc vụ?

Bất quá nghĩ lại, hẳn là cũng không phải đi!

Nếu làm đặc vụ trình độ cỡ này liền ra ngoài công tác, đây không phải là đang coi thường thực lực của bọn họ sao!

Tâm tư Yến Lăng Thanh thay đổi thật nhanh, đ.á.n.h tan hiềm nghi Nhị Bảo là đặc vụ.

Nếu Nhị Bảo biết người trong lòng bởi vì ánh mắt quá mức nóng rực của hắn mà hoài nghi hắn là đặc vụ, lại bởi vì phương thức bắt chuyện vụng về của hắn cảm thấy trình độ hắn không đạt chuẩn mà đ.á.n.h tan hoài nghi, khả năng sẽ xấu hổ đến mức suốt đêm đóng gói hành lý bỏ chạy.

Mắt thấy nữ thần không nói gì, Nhị Bảo xấu hổ muốn c.h.ế.t, nhưng vẫn tự cổ vũ mình bắt chuyện.

“Người đẹp, tôi, tôi,……”

“Anh có chuyện gì không?”

Yến Lăng Thanh cắt ngang phương thức bắt chuyện khiến người ta không thoải mái của hắn, nói thẳng.

Nhị Bảo đỏ mặt, hơi mang một chút luống cuống của kẻ đầu đất, nói: “Tôi, tôi muốn mời cô ăn cơm.”

Yến Lăng Thanh híp mắt nói: “Không cần, tôi có tiền.”

Nói xong, liền xoay người rời đi.

Bước chân người đẹp thật sự là nhanh nhẹn, chỉ trong chớp mắt, liền đã đi xa mấy mét.

Nhị Bảo vẫy tay ở phía sau lẩm bẩm nói: “Ấy…… Nhưng tôi còn chưa biết tên cô a……”

Tam Bảo ngồi trong xe, nhìn một màn này bên ngoài, cả người đều choáng váng.

Nhìn Nhị Bảo thất hồn lạc phách mở cửa vào xe, Tam Bảo khiếp sợ nói: “Anh hai, anh làm sao thế? Sao lại còn chủ động đi trêu chọc nữ ma đầu?”

Nhị Bảo tỉnh lại, “bốp” một cái vỗ đầu cậu, cảnh cáo nói: “Cung kính với chị dâu hai tương lai của em một chút, cái gì nữ ma đầu? Đó là nữ binh vương hiên ngang!”

Tam Bảo vẻ mặt ma huyễn, biểu cảm như muốn c.h.ử.i thề.

“Không phải chứ, không phải chứ, không phải chứ! Anh hai!! Vì sao anh lại luẩn quẩn trong lòng như vậy?”

Giọng Tam Bảo đều sắp lạc đi.

Cậu là thật sự kinh tủng!

Nhị Bảo trừng cậu một cái, cạn lời nói: “Đến mức này sao?”

“Đến mức, đến mức, quá đến mức!”

Nhị Bảo: “………”

Cũng không biết vợ tương lai của hắn mang lại cảm giác áp bách mạnh thế nào cho Tam Bảo, vốn dĩ bình tĩnh khờ khạo, kinh hãi đến mức giờ nói chuyện đều phải lặp lại ba lần.

Nếu Tam Bảo biết hoạt động tâm lý của anh hai mình, nhất định hận không thể kéo tai hắn hét lên:

Anh đều ý thức được sự tương phản mãnh liệt, vì sao còn đ.â.m đầu vào đường c.h.ế.t?!!

Nhưng Nhị Bảo lúc này, nơi nào có thể quản được trái tim mình đâu?

“Haizz, tình yêu loại đồ vật này, khi nó tới, ai có thể chống đỡ được đâu ~”

Tam Bảo bị ghê tởm nổi lên một thân da gà, đôi tay ôm cánh tay rùng mình.

“Anh hai, anh đừng như vậy, em sợ!”

Nhị Bảo thở dài một tiếng, nói: “Cả đời chưa biết tương tư, mới biết tương tư, liền hại tương tư.”

Tam Bảo: “………”

“Tình này vô kế khả thi, mới hạ mày, lại lên trong lòng.”

Tam Bảo: “………”

…………

Sau khi Nhị Bảo liên tiếp ngâm nga vài câu thơ, biểu cảm của Tam Bảo đã dần dần tê liệt.

Anh hai cậu xưa nay cà lơ phất phơ, làm chuyện gì đều là bộ dáng thành thạo.

Cậu chưa bao giờ nghĩ tới, anh hai cậu rơi vào bể tình, thế nhưng là cái dạng này!

Kỳ thật cái dạng này cũng chẳng sao, mấu chốt là đối tượng làm hắn rơi vào bể tình kia, cũng quá đáng sợ a!

Cũng thật mẹ nó không hổ là anh hai cậu, không yêu thì thôi, một khi yêu liền khiến người ta dọa nhảy dựng!

Kích thích!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 592: Chương 592: Tam Bảo Bị Sốc, Nhị Bảo Gặp Nữ Thần | MonkeyD