Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 598: Đại Ca Trở Về, Âm Dương Quái Khí

Cập nhật lúc: 09/02/2026 21:25

Ngồi trên xe, hai người bạn cũ câu được câu không trò chuyện.

Đột nhiên, Diệp Sùng Kiệt đổi giọng, nói: “Đúng rồi, em trai thứ hai của cậu có phải lại định về Kinh phát triển không? Tớ thấy cậu ta gần đây rất tích cực.

Vốn đang nghĩ tiểu t.ử này vất vả lắm mới về một chuyến, tìm cậu ta cùng nhau tụ tập đâu!

Kết quả đảo hay, tên này lại bảo mình còn có chính sự, trước mắt không có thời gian để ý tớ.

Tớ thấy cái bộ dạng xuân tâm nhộn nhạo kia của cậu ta, khẳng định không có ý tốt, kết quả hỏi thế nào cũng không nói.

Nếu không phải tớ hiện giờ nhiều việc, không rút ra được thời gian, chỉ định phải đi theo cậu ta, làm rõ xem rốt cuộc cậu ta đang làm gì!

Rốt cuộc, muốn xem náo nhiệt của Nhị Bảo nhưng quá không dễ dàng, tớ thật không muốn bỏ lỡ!

Haizz, hai ta tốt xấu gì cũng là anh em cùng một ký túc xá đi ra.

Chờ cậu ăn được dưa trực tiếp (hóng được chuyện), cũng đừng quên tớ nhé!”

Từ “ăn dưa” này cũng là hắn biết được từ miệng Nhị Bảo, chính là ý xem náo nhiệt.

Hắn bình thường không dùng trước mặt người khác, nhưng ở cùng Đại Bảo Nhị Bảo, luôn không tránh được nói những lời như vậy.

Đại Bảo kinh ngạc nhìn hắn, nói: “Nhị Bảo đã trở lại? Nó về khi nào?”

Diệp Sùng Kiệt so với anh càng kinh ngạc hơn.

“Cậu không biết?”

Ngay sau đó phản ứng lại, nói: “À, bất quá cũng đúng, tính chất công việc hiện tại của cậu, không ai dám quấy rầy cậu. Cậu xem đám anh em tốt chúng ta, có ai dám tùy tiện tới tìm cậu đâu!

Em trai cậu trở về không nói cho cậu cũng bình thường.”

“Không, không bình thường.”

Đại Bảo chắc chắn nói.

Diệp Sùng Kiệt buồn bực nói: “Sao lại không bình thường?”

Trong đôi mắt bình tĩnh của Đại Bảo, lập lòe quang mang cơ trí.

“Cậu không biết, Nhị Bảo nó căn bản không phải người bình thường.

Trước kia lần nào về, nó đều nhịn không được tới viện nghiên cứu quấy rầy tớ.

Lần này không dám nói cho tớ, nhất định là nó phạm vào chuyện gì, sau đó không dám để tớ biết.”

Diệp Sùng Kiệt kinh ngạc nghe anh phân tích, không thể tưởng tượng nói: “Thật đáng sợ, Mạnh Bá Nam, cái dạng này của cậu, căn bản không giống anh cả của cậu ta, cậu giống cha ruột cậu ta hơn!”

Đại Bảo nghẹn một chút, nói: “…… Trưởng huynh như cha, cậu nếu nghĩ như vậy, kỳ thật cũng không sai.”

Nghe xong Đại Bảo phân tích, Diệp Sùng Kiệt càng kích động.

“Wow, nói vậy là, Mạnh Trọng Bắc khẳng định có việc giấu giếm rồi!

Làm sao bây giờ? Tớ càng mong chờ sự phát triển tiếp theo!”

Đại Bảo: “………”

Trăm triệu lần không ngờ tới, người đàn ông nho nhã thân sĩ sau khi tốt nghiệp, thế nhưng sẽ trở nên bát quái như vậy.

Lúc Diệp Sùng Kiệt đưa Đại Bảo đến Mạnh gia, còn muốn đi theo vào xem.

Đại Bảo vừa nhấc mí mắt, hắn sợ tới mức liền đặt cái m.ô.n.g vừa nhấc lên ngồi xuống lại.

“Hì hì, hì hì, tớ nhớ ra mẹ tớ bảo tớ tối nay về nhà sớm một chút, tớ liền không vào quấy rầy ha!”

Đùa à, náo nhiệt của Mạnh Trọng Bắc hắn còn có thể mong chờ mong chờ, nhưng náo nhiệt của Mạnh Bá Nam, hắn cũng thật không dám nhìn.

Đại Bảo nhận tình của hắn, nói: “Có rảnh mời cậu ăn cơm.”

“Hì hì, được rồi!”

Đuổi Diệp Sùng Kiệt đi rồi, Đại Bảo liền từng bước một đi về phía sân nhà họ Mạnh.

Cảnh vệ viên ở cửa mạc danh sống lưng lạnh toát.

Bọn họ cũng không biết vì sao, thế nhưng ở trên khuôn mặt vô cảm kia của Mạnh đại thiếu gia, nhìn ra cảm giác mưa gió sắp đến.

Rất sợ!

Hai cảnh vệ viên theo bản năng thẳng lưng, đứng tư thế quân đội càng đoan chính.

Mạnh gia đã ăn cơm chiều, Đại Bảo cũng đã ăn cơm chiều ở nhà ăn viện nghiên cứu.

Vì thế, anh chào hỏi Mạnh Tường Phi và Chu Ngọc Mi xong, liền đi thẳng đến viện của Nhị Bảo tìm hắn.

Lúc này, Nhị Bảo đang làm gì trong sân?

Hắn đang cùng Tam Bảo, người lại lần nữa được nghỉ phép tháng, phát tiết tâm tình bi t.h.ả.m đâu!

“Haizz, huấn luyện viên Yến thật không hổ là huấn luyện viên Yến, hơn một tháng rồi, anh thế nhưng ngay cả tên cô ấy cũng chưa hỏi ra được!”

Tam Bảo vừa uống trà mát, buổi tối vừa mới hố Nhị Bảo đi tiệm ăn một chuyến.

Thịt ăn nhiều, cậu phải tiêu hóa tiêu hóa.

Không thể không nói, cơm này, còn phải là hố người khác mới thơm!

“Đương nhiên rồi ~ Bằng không sao lại bị đám lính bọn em thân thiết gọi là nữ ma đầu chứ ~”

“Cút, đừng nói vợ tương lai của anh như vậy!”

Tam Bảo: “A, còn chưa thành vợ đâu? Em hiện tại liền muốn biết, cái tương lai này, đến bao giờ mới tới!”

“Lăn sang một bên, em có thể mong anh hai em chút tốt đẹp không?

Nếu không đuổi kịp huấn luyện viên Yến, anh hai em khả năng phải cô độc sống quãng đời còn lại!”

Tam Bảo khoa trương nói: “Không phải chứ, tim anh thật sự bị huấn luyện viên Yến của bọn em trói lại rồi à!

Haizz, nhưng cô ấy chính là một tấm thép siêu cường ngạnh cấp bậc a!

Anh không đá nát chân mới có thể đuổi kịp cô ấy!”

Nhị Bảo cũng khổ một khuôn mặt, bất quá ba giây sau, hắn liền lại đầy m.á.u sống lại.

“Không sao, thẳng cầu không được, anh liền đổi cách khác!

Anh cũng không tin, người đàn ông mị lực b.ắ.n ra bốn phía như anh, không thể làm cô ấy bách luyện cương hóa thành nhiễu chỉ nhu!”

Tam Bảo: “…… Anh hai, từ này không thể dùng như vậy đi ~”

Hai anh em đại oán loại đang cùng nhau thảo luận ở đàng kia, căn bản không chú ý tới trong viện có một người khác đi vào.

Chờ đến khi hai người im lặng, Đại Bảo mới lạnh lùng lên tiếng: “Ồ ~ Trách không được em về nhà lại không nói cho anh, hóa ra đây là nguyên nhân a ~”

“A a a a a a a ”

“Ách ách ách ”

“Anh cả ”

Nhị Bảo nghe được giọng nói u hồn của Đại Bảo, sợ tới mức oa oa kêu to, liên quan làm Tam Bảo sợ tới mức cũng kêu lên tiếng.

“Ừ, biết sợ hãi, xem ra là chột dạ.”

Nhị Bảo nghe được lời này, bả vai sợ tới mức càng rụt lại.

“Đại, đại ca, anh về khi nào thế?”

Nhị Bảo run rẩy nói.

Đại Bảo vẻ mặt đứng đắn, nhàn nhạt nói: “Vừa về không lâu, không khéo, đem những lời này đó đều nghe được hết rồi.”

Nhị Bảo: “………”

Thật không hiểu trên khuôn mặt nghiêm trang này, làm sao nói ra được những lời âm dương quái khí như vậy.

Nhị Bảo trong lòng có quỷ, vẫn luôn nghĩ cách giải vây với anh cả, để bớt bị xử lý.

Mà Tam Bảo lại là nội tâm rất khiếp sợ.

Tuy rằng cậu bị Trúc T.ử Diệp dạy dỗ, vẫn luôn ghi nhớ phải khiêm tốn làm người.

Nhưng ở mảng võ học này, cậu cũng xác thật là thiên phú dị bẩm.

Ở một lĩnh vực, luôn được người ta khen ngợi, như vậy liền không thể tránh khỏi mang theo một chút tâm lý kiêu ngạo.

Mặc dù không tính kiêu ngạo, kia cũng nhất định là tự tin.

Chút tự tin này, làm cậu ở trong hoàn cảnh gia đình thả lỏng này, tự nhiên mà vậy liền không có tâm cảnh giác.

Thế cho nên anh cả cậu tới đã nửa ngày, cậu thế nhưng đều không nhận ra.

Liền thế này, cậu cũng xứng được xưng là “hạng nhất”?

Haizz, xem ra sau này còn phải tăng cường huấn luyện a!

Đại Bảo không hổ là Đại Bảo vua nội cuốn (cạnh tranh)!

Nơi nào anh tồn tại, thật là mặc kệ trực tiếp hay gián tiếp, tổng có thể đốc thúc người ta hảo hảo trưởng thành.

Đây chẳng lẽ chính là sức mạnh của tấm gương?

Bất quá Tam Bảo cũng xác thật rất bội phục anh cả mình.

Cậu không phát hiện anh cả đến, cố nhiên có thành phần cậu thả lỏng cảnh giác, nhưng cũng tuyệt đối có kết quả anh cả chăm chỉ rèn luyện.

Thật không hổ là tấm gương của chúng ta!

Đại Bảo rèn luyện mưa gió không nghỉ, đảo không phải bởi vì anh muốn tự vệ gì đó, chỉ là anh cảm thấy thân thể là vốn liếng của cách mạng.

Làm nghiên cứu chuyện tiêu hao trí nhớ thể lực như vậy, anh không hảo hảo rèn luyện thân thể, dễ dàng sớm lấy thân hy sinh cho tổ quốc a!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 598: Chương 598: Đại Ca Trở Về, Âm Dương Quái Khí | MonkeyD