Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 639: Giải Cứu Diêu Thục Di Và Công Lao Của Chú Chó

Cập nhật lúc: 09/02/2026 21:33

Lại lần nữa khởi hành, Nhị Bảo cũng coi như càng khắc sâu cảm nhận được thực lực của vợ tương lai.

Có thể đạp xe đạp ra tốc độ không kém gì xe hơi, cũng là một nhân tài rồi.

Nhị Bảo hoài nghi, công phu cậu chớp mắt vừa rồi, đều nhìn thấy tia lửa b.ắ.n ra trên xích xe đạp.

Bởi vì sợ chèn phải Tiểu Hoàng, xe hơi đi theo Tiểu Hoàng với khoảng cách khá xa.

Hai người khác đạp xe đạp, cũng không dám đến quá gần.

Chỉ có Yến Lăng Thanh, kỹ thuật cực đỉnh.

Một người một ngựa, theo sát phía sau Tiểu Hoàng.

Cô là người phụ nữ duy nhất có thể đuổi kịp bước chân của Tiểu Hoàng!

Buổi sáng chạy lâu như vậy, Tiểu Hoàng cho dù ăn cơm, cũng có chút thể lực chống đỡ hết nổi.

Lúc này chạy vội, rõ ràng chậm hơn so với lúc trước.

Nhưng tiểu gia hỏa còn đang kiên trì, tinh thần này, không khỏi khiến cho mấy cảnh sát cùng anh em Yến gia rất là kính nể.

Khi trời sắp tối, mọi người đã tới biên giới kinh thành.

Đoán chừng mọi người đi theo bước chân ch.ó, tổng nhanh hơn so với cái xe ba bánh chở người lại phải trốn trốn tránh tránh kia.

Bất quá một ngày thời gian, đã tới biên giới.

Bọn họ lái xe nhưng thật ra còn có thể đi về phía trước, nhưng đạp xe đạp đã có thể nguy hiểm.

Tối lửa tắt đèn, không an toàn.

Nghe được băn khoăn của Nhị Bảo, mấy cảnh sát nhân dân nhanh nhẹn lấy ra một cái đèn pin được buộc bằng dây lưng, cười nói: “Cứu người quan trọng, chúng tôi tới trước đã làm tốt vạn toàn chuẩn bị ứng đối các loại trạng huống. Hiện giờ đối với đồng chí Diêu Thục Di mà nói, thời gian chính là sinh mệnh, chậm trễ không được.”

Những người khác nghe xong, cảm kích không thôi.

Một đám người thương lượng một chút, liền áp dụng phương thức luân phiên nghỉ ngơi để lên đường.

Nhưng bởi vậy, vất vả nhất liền thành Tiểu Hoàng.

Cuối cùng Nhị Bảo xem nó thật sự mệt đến nhấc không nổi móng vuốt, liền bế nó đặt lên nắp capo xe hơi, nói với nó: “Tiểu Hoàng, mày lại kiên trì kiên trì, đường tiếp theo không cần mày chạy, mày cứ ngồi trên xe, đi đường nào mày liền chỉ huy. Bảo dừng thì sủa hai tiếng, bảo đi thì sủa một tiếng. Mày xem hiểu không?”

Thân mình tràn ngập mệt mỏi của Tiểu Hoàng nghe được lời này, thân ch.ó chấn động, đôi mắt ch.ó to tròn lấp lánh ánh sáng không thể tin tưởng.

Nhị Bảo xem không hiểu, chỉ cảm thấy trong một đôi mắt ch.ó, như thế nào sẽ xuất hiện nhiều cảm xúc phức tạp như vậy?

Nhưng mà trong lòng Tiểu Hoàng lại là gió nổi mây phun!

Nó phàm là mọc một cái miệng người, là nhất định phải mắng to Nhị Bảo một trận.

Mày cái đồ chơi xấu này!

Nếu có thể cho nó ngồi xe, vì cái gì ban ngày còn bắt nó chạy cả ngày?

Nó nhịn rồi lại nhịn, thật sự không nhịn được.

Miệng ch.ó vừa mở: “Gâu gâu gâu.......”

Hùng hùng hổ hổ với Nhị Bảo.

Yến Lâm Hà thấy thế, nói: “Nó đây là đồng ý rồi sao? Nó cũng thật thông minh!”

Nhị Bảo nhìn đôi mắt Tiểu Hoàng, thần kỳ cảm thấy chính mình thế nhưng xem hiểu thần sắc của nó.

Không khỏi chột dạ nói: “Ha hả, ha hả, nó, nó là rất thông minh, bất quá......”

Bất quá biểu đạt giống như không phải cái ý tứ kia.

Nhị Bảo cũng không khỏi áy náy, vì chính mình ban ngày không săn sóc Tiểu Hoàng mà cảm thấy áy náy.

Vì thế, cậu dọn ra cái bài hồi nhỏ lừa phỉnh Tam Bảo, nhỏ giọng nói: “Tiểu Hoàng ngoan a, nhẫn qua trận này, tao hầm xương cho mày ăn. Mày muốn ăn xương của ai, tao hầm xương của người đó cho mày, cho mày một lần ăn cho đã. Chúng ta làm một bữa đại tiệc Mãn Hán phiên bản ch.ó!”

Cái bánh vẽ này đủ lớn, nhưng Tiểu Hoàng không thích ăn a!

Tiểu gia hỏa tuy rằng mới năm tháng tuổi, nhưng cũng là con ch.ó sớm phải ra đời làm lao động trẻ em.

Lại đi theo cái người chủ nhân trí nhiều gần yêu kia sinh hoạt, mới không phải cái tên ngốc nghếch Tam Bảo có thể so sánh.

Cậu ta cho rằng một bữa đại tiệc Mãn Hán là có thể làm nó không tức giận?

Nhưng đi cậu ta đi!

Ít nhất phải hai bữa!

“Gâu gâu!”

Nhị Bảo thần kỳ lại lĩnh hội ý tứ của nó, kích động nói: “Yên tâm đi, chỉ cần mày có thể giúp chúng ta tìm được người, đừng nói hai bữa, hai mươi bữa tao cũng làm cho mày!”

Tiểu Hoàng tựa hồ nhìn thấy ngày sau chính mình tài phú tự do, trong lúc nhất thời đầy m.á.u sống lại.

Nó đứng ở trên nắp capo xe hơi, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c, khí thế nghiêm nghị, giống như một vị cẩu tướng quân uy phong lẫm lẫm.

Cứ như vậy thay đổi thất thường, mọi người vào ban đêm ngày hôm sau, ở một cái thôn nhỏ hẻo lánh tìm được Diêu Thục Di bị hạ t.h.u.ố.c, cả người vô lực.

Cậu ruột của Diêu Thục Vân, chơi bời lêu lổng, thích đ.á.n.h bạc tham lam.

Hắn đi ngang qua thôn này, trùng hợp gặp được một sòng bạc.

Nhất thời ngứa tay, liền lưu lại chơi bài một đêm.

Chơi bài vào rồi, hắn đã sớm ném lời dặn của chị gái ra sau đầu, đâu còn nghĩ đến việc đưa Diêu Thục Di đi càng xa càng tốt nữa!

Hắn thậm chí còn nghĩ, có một người như vậy ở đây, còn có thể làm một con bài mặc cả.

Chờ chính mình thua sạch, đem cô ta gán vào, không chừng còn có thể mượn này lật bàn đâu!

Các cảnh sát đi theo Nhị Bảo tới tìm người, không nghĩ tới lúc tìm người, còn có thể bắt được một vụ đ.á.n.h bạc.

Thật là một mũi tên trúng hai đích!

Nhanh nhẹn trói người lại, trực tiếp áp giải về kinh thành.

Còn Diêu Thục Di đang hôn mê, là bị Yến Lăng Thanh động tác nhanh nhất bế ra.

Yến Lâm Triệt nhìn thấy Diêu Thục Di trong cơn hôn mê, lập tức không kìm được, hốc mắt đỏ hoe.

“Tiểu Thanh, đưa Thục Di cho anh bế đi!”

Yến Lăng Thanh là một cô gái thẳng tính, đại ca cô bảo cho hắn bế, cô nửa điểm không do dự đặt người vào trong lòng n.g.ự.c Yến Lâm Triệt.

Nhưng Yến Lâm Triệt chính mình còn ngồi xe lăn đâu, đi thế nào được?

Vì thế, liền khổ thân tên ngốc Yến Lâm Hà.

Rõ ràng là việc của một người, hắn lại phải dùng sức lực của hai người.

Cũng may mắn ngày thường ăn nhiều, giờ phút này mới không đến nỗi không thể tiến lên.

Yến Lâm Triệt trong lòng n.g.ự.c ôm Diêu Thục Di, tinh tế quan sát, giống như nhìn thế nào cũng không đủ.

Rõ ràng là một cô gái lớn hơn hai mươi tuổi, lại nhẹ như trẻ con vậy.

Có thể là hai ngày này lo lắng hãi hùng, lại bị d.ư.ợ.c vật t.r.a t.ấ.n, không ăn uống gì.

Thân mình vốn đã nhỏ yếu, hiện giờ ôm vào, càng thêm đơn bạc.

Yến Lâm Triệt nghĩ, sau khi trở về nhất định phải tẩm bổ cho cô thật tốt, đem thịt bù lại mới được.

Hắn không quen biết cậu của Diêu Thục Vân, giờ phút này còn tưởng rằng là một vụ án lừa bán phụ nữ bình thường.

Không nghĩ tới, chờ hắn trở lại kinh thành, chờ đợi hắn còn có một sự việc càng kịch liệt hơn.

Tìm người khó, về nhà lại đơn giản.

Tiểu Hoàng không cần chỉ đường, ăn xong hai cái xương, liền nằm bò ở cốp xe ngủ đến trời đất tối sầm.

Hiện giờ, nó cũng coi như là công thành lui thân.

Diêu Thục Di trở về, phản ứng lớn nhất, tự nhiên là kẻ có tật giật mình.

Nhị Bảo ngăn Yến Lâm Triệt lại, sau khi trở lại kinh thành, trực tiếp đón Diêu Thục Di vào Yến gia.

Diêu Gia Nghiêm cũng được đón đến Yến gia.

Thiếu niên bị chuyện chị gái mất tích lần này dọa sợ, căn bản không có tâm tư suy nghĩ cái khác.

Trước mắt nhìn thấy chị gái bình an trở về, mới dám ô ô khóc lớn.

“Chị, chị ơi, chị rốt cuộc đã về rồi. Làm em sợ muốn c.h.ế.t, làm em sợ muốn c.h.ế.t......”

Nhị Bảo trước khi trở về đã gọi điện thoại cho người Cục Cảnh Sát, nếu người tìm được rồi, người Cục Cảnh Sát liền đưa điện thoại "đại ca đại" về Mạnh gia.

Trúc T.ử Diệp lại gọi điện thoại cho Nhị Bảo, hỏi xong một hồi sau liền đi Yến gia, đem tất cả những chuyện này nói cho cô.

Mẹ Yến đã sớm gọi bác sĩ gia đình đến nhà, giờ phút này, Diêu Thục Di liền kịp thời được kiểm tra.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 639: Chương 639: Giải Cứu Diêu Thục Di Và Công Lao Của Chú Chó | MonkeyD