Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 65: Lâm Đại Mai Phân Gia, Thoát Khỏi Vũng Lầy

Cập nhật lúc: 09/02/2026 18:15

Trúc T.ử Diệp trong lòng c.h.ử.i thầm một tiếng: “………”

Xuyên qua mấy chục ngày, nàng đều dần dần thoát ly trạng thái giả bạch liên hoa, thế nhưng còn có người tìm nàng để xả giận?

Thật là ra tháng không phát uy, bà tưởng ta vẫn là t.h.a.i p.h.ụ chắc!

Trúc T.ử Diệp đối với Hoàng bà t.ử tức khắc nở một nụ cười lạnh, khinh thường nói: “Tôi có biết xấu hổ hay không không cần bà nhọc lòng, con dâu cả của bà cướp bát cơm của trẻ con, mới thật là không biết xấu hổ! Tôi đi đứng đàng hoàng ngồi ngay thẳng, ly hôn cũng là người khác có lỗi với tôi, tôi phải tìm đường sống cho con tôi! Tôi một không nuôi trai, hai không trộm người, ly hôn thì làm sao?”

“Chuyện nhà bà, tôi thật đúng là không hiếm lạ gì mà xen vào. Tôi hôm nay chỉ là tới đưa đồ ăn cho Đại Mai, nếu không phải đứa cháu đích tôn bảo bối của bà có tiền đồ, không biết từ chỗ nào kế thừa cái thói thổ phỉ, cướp bát cơm của người ta tranh ăn, thì giờ này chúng tôi đã sớm đưa đồ xong về nhà rồi.”

“Tôi biết con cái bà nháo phân gia không thoải mái, nhưng tôi cũng không phải quả hồng mềm ngày xưa, ai không như ý đều có thể bóp một cái cho hả giận!”

“Bà có cái khí phách ấy, chi bằng đem ra dùng với người trong nhà bà, quản thúc lại cái kẻ làm mất mặt kia, đỡ cho bà già rồi còn phải ra mặt chịu trận!”

“Còn nữa, chuyện thối nát nhà bà cũng đừng có lôi lên người tôi, đừng có kiểu gà trống không đẻ trứng lại đổ tại gà mái. Tôi không có cái thời gian rảnh rỗi đi lo chuyện bao đồng, chạy từ xa đến nhà bà xen vào việc người khác. Nếu không phải bạn tốt của tôi gả vào nhà bà, ai thèm bước chân vào cửa nhà bà chứ?”

Trúc T.ử Diệp bùm bùm một trận xả ra, rõ ràng không dùng một từ ngữ thô tục nào, lại làm người ta xấu hổ đến mức hận không thể lột da mặt xuống.

Ngay cả người xem náo nhiệt bên cạnh cũng nhịn không được sờ sờ da mặt mình, trong lòng cảm khái: Trúc T.ử Diệp này ly hôn Cố gia xong, mồm mép trở nên lợi hại thật!

Càng không cần phải nói Hoàng bà t.ử bị pháo oanh trực diện, thật là hận không thể trực tiếp chui xuống khe đất.

Bà ta nếu là loại người "chầy bửa" không biết xấu hổ như Triệu Thúy Hoa, đảo cũng sẽ không cảm thấy xấu hổ nan kham.

Thiên bà ta đã từng cũng là người hiểu lý lẽ, muốn giữ thể diện, bằng không cũng sẽ không sống c.h.ế.t không đồng ý phân gia.

Vừa rồi chính là giận quá mất khôn, hơn nữa đối với phụ nữ ly hôn có thành kiến, mới trút giận lên đầu Trúc T.ử Diệp.

Lúc này bị Trúc T.ử Diệp mắng cho một trận, bà ta cũng cảm thấy mình vừa rồi làm không đúng.

Nhưng ở nông thôn căn bản không thịnh hành chuyện xin lỗi, bà ta lớn tuổi như vậy, cũng không kéo xuống được cái mặt già, chỉ có thể cứng mặt đứng ở đó, một câu cũng nói không nên lời.

Nhưng Lâm Đại Mai thấy mẹ chồng thế nhưng chĩa mũi dùi vào bạn tốt của mình, tức khắc cũng không chịu nổi nữa.

Trúc T.ử Diệp vừa dứt lời, nàng liền mở miệng.

“Nương, phân gia là do con tự mình quyết định, nương đừng có không phân trắng đen liền hắt nước bẩn lên người khác!”

Lâm Đại Mai cũng là bị chuyện phân gia này dây dưa mãi không xong, trực tiếp ra tối hậu thư cho Cố Nhị Ngưu.

“Nhị Ngưu, em không thể để con gái em mỗi ngày chịu bắt nạt. Hôm nay là cướp bát cơm, ngày mai có phải hay không liền thượng thủ đ.á.n.h? Chúng ta hai vợ chồng ở bên ngoài kiếm công điểm, người khác ở trong nhà hành hạ con cái? Cuộc sống này, em thật sự không sống nổi nữa! Anh nếu là không phân gia, em liền mang theo con về nhà mẹ đẻ. Em kiếm công điểm cho nhà mẹ đẻ em, tốt xấu gì con cái cũng sẽ không lo lắng bị đ.á.n.h!”

Cố Chiêm Huy là dượng của Lâm Đại Mai, đứng ở vị trí thôn trưởng hắn hy vọng trong thôn hòa thuận; đứng ở vị trí dượng, hắn cũng hy vọng cháu gái an ổn.

Vì thế, đối với Hoàng bà t.ử nói: “Hoàng tẩu t.ử, cây lớn phân cành, bà cũng đừng giữ cái quan niệm cũ kỹ ‘cha mẹ còn không phân gia’. Hiện tại là xã hội mới, người trẻ tuổi hướng tới cuộc sống mới, chúng ta không thể ngăn cản. Nói nữa, hai đứa con trai nhà bà đều là đứa tốt. Cho dù phân gia, cũng đều sẽ hiếu thuận với bà.”

Hoàng bà t.ử giận dỗi nói: “Hừ, hiếu thuận với ta thì đã không ầm ĩ đòi phân gia!”

Nói xong, còn lườm Cố Nhị Ngưu một cái.

Nhưng lời nói là nói như vậy, trong lòng bà ta cũng đã bắt đầu d.a.o động.

Không chỉ là lời Cố Chiêm Huy nói có chút phân lượng, chủ yếu là mấy ngày nay Lâm Đại Mai đã nói rõ thái độ, không cùng bọn họ ăn chung.

Cái gia đình này, trên mặt miễn cưỡng ghé vào một chỗ, nội bộ đã tan rã.

Thôi, phân thì phân đi, dù sao nhà bà ta cũng không phải trường hợp đầu tiên, tốt xấu gì, con trai con dâu bà ta không có ly hôn.

Hoàng bà t.ử lại do dự nửa ngày, cuối cùng miễn cưỡng đáp ứng phân gia.

“Được rồi, vậy hai ngày này, các con bàn bạc chuyện phân gia đi, hai phòng thương lượng xong, lại gọi ta tới viết giấy tờ.”

Cố Chiêm Huy thấy Hoàng bà t.ử gật đầu đáp ứng, tức khắc thở phào nhẹ nhõm một hơi, lập tức chốt hạ.

Cuộc chiến phân gia của nhà Lâm Đại Mai, cũng coi như là đạt được thắng lợi giai đoạn.

Kế tiếp cụ thể phân gia như thế nào, chính là chuyện nội bộ nhà người ta.

Phân gia là chuyện lớn, phá gia chi t.ử vạn quán, trong nhà một đôi đũa một cái bát, kia đều là muốn chia.

Không có nhà ai phân gia đơn giản giống Cố gia (nhà chồng cũ Trúc T.ử Diệp), chủ yếu là do Trúc T.ử Diệp đã không tính toán sống ở cái nhà đó nữa.

Cho dù không có không gian, nàng nghĩ cách gì cũng muốn nhảy ra khỏi cái hố lửa đó.

Mọi người không có náo nhiệt để xem, dần dần tản đi.

Cuối cùng, chỉ còn lại Trúc T.ử Diệp cùng Đại Bảo, Nhị Bảo.

Lâm Đại Mai kéo Trúc T.ử Diệp vào phòng các nàng, đôi bạn thân rốt cuộc cũng có thời gian tâm sự.

“Rốt cuộc cũng phân gia, tớ coi như thở phào nhẹ nhõm một hơi.” Lâm Đại Mai ôm n.g.ự.c thở dài nói.

“Chúc mừng cậu a! Về sau có thể bắt đầu cuộc sống mới rồi.”

“Haizz, cuộc sống mới gì chứ, chỉ cần để tớ tránh xa cái bà chị dâu kia ra, tách ra là tốt rồi.”

“Ừ, về sau, các cậu sống cuộc sống của các cậu, mụ ta không có tư cách qua đây khoa tay múa chân nữa.”

Lâm Đại Mai lại nắm tay Trúc T.ử Diệp nói: “Mẹ chồng tớ vừa rồi là giận quá hóa rồ, bà ấy nói gì, cậu ngàn vạn đừng để ở trong lòng.”

Cố Nhị Ngưu ôm con gái út ngồi ở cửa, lúc này cũng ngẩng đầu đỏ mặt nói: “Ngạch, Trúc, em gái Trúc, mẹ anh là người phổi bò, em đừng, em đừng để bụng.”

Trúc T.ử Diệp cười: “Em không sao, em cũng là người nghĩ sao nói vậy, vừa rồi mắng lại bà cụ, hai người cũng đừng chấp nhặt với em.”

Lâm Đại Mai: “Hải, kia tính là gì a, cãi nhau vài câu mà thôi. Nói nữa cũng là bà ấy nói cậu trước, tớ biết cậu là người thế nào mà.”

“Cậu không giận là tốt rồi. Nè, đây là mật ba đao cùng kẹo sữa Đại Bạch Thỏ tớ lấy cho cậu. Ngày kia tớ dọn nhà mới, cậu cũng phải tới uống chén rượu mừng a!”

Lâm Đại Mai kinh ngạc: “Gì cơ? Ngày kia cậu liền dọn? Nhanh như vậy?”

“Đúng vậy, cậu cùng anh Nhị Ngưu mang theo bọn nhỏ đều đến đây đi, tớ muốn đích thân xuống bếp trổ tài, cho các cậu nếm thử tay nghề của tớ!”

Đại Bảo đúng lúc bưng cái bát đựng đầy mật ba đao đưa cho con gái lớn của Lâm Đại Mai là Cố Tiểu Yến, Cố Tiểu Yến ngơ ngác nhận lấy.

Nó lớn đến mười tuổi, cái thứ trong bát gọi là mật ba đao này, nó nghe cũng chưa từng nghe nói qua.

Bất quá, thứ này cũng thật thèm người a!

Vàng ươm, béo ngậy, mặt trên còn điểm xuyết hạt vừng, mùi thơm ngọt ngào cứ chui tọt vào trong mũi, nước miếng nó đều không chịu khống chế.

Không chỉ có nó chưa thấy qua, cả phòng người, trừ bỏ mẹ con Trúc T.ử Diệp, cũng chưa ai từng thấy.

Lâm Đại Mai kinh hãi, vội vàng đoạt lấy cái bát, nhét lại vào lòng Trúc T.ử Diệp.

“Đây là thứ quý giá cỡ nào, cậu còn tùy tiện đưa cho tớ, cậu điên rồi! Tiền của hồi môn của cậu dù có nhiều, cũng có ngày tiêu hết. Biết cậu đang hướng tới cuộc sống mới tươi đẹp, cũng đừng có mà phiêu như vậy a! Mau mang về đi, cho Đại Bảo Nhị Bảo ăn! Còn có đám trẻ con nhà mẹ đẻ cậu nữa!”

Ba chị em Cố Tiểu Yến tuy rằng khát vọng, nhưng nghe mẹ nói như vậy, cũng không có khóc lóc.

Cố Tiểu Yến mười tuổi, hiểu chuyện, biết khắc chế chính mình.

Cố Tiểu Quỳ trong tay còn có nửa miếng, tỏ vẻ chính mình đã đỡ thèm không lo lắng.

Chỉ có Cố Tiểu Hoa, cô bé 6 tuổi, còn chưa hiểu lắm cách che giấu chính mình.

Đều sắp thèm hỏng rồi, nước mắt lưng tròng nhìn cái bát kia, muốn dời ánh mắt đi, lại hoàn toàn nhịn không được.

Cái miệng nhỏ mím c.h.ặ.t, đầy mặt tỏ vẻ: Con không ăn, con không thèm, con không muốn……

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 65: Chương 65: Lâm Đại Mai Phân Gia, Thoát Khỏi Vũng Lầy | MonkeyD