Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 804: Hạnh Phúc Viên Mãn (đại Kết Cục)

Cập nhật lúc: 09/02/2026 21:58

Từ Hoài Viễn và Mạnh Trúc đăng ký kết hôn xong liền bắt đầu trù bị hôn lễ. Chính anh lén lút chuẩn bị hai tháng sau mới bị Mạnh Trúc phát hiện.

Mạnh Trúc vẻ mặt kinh ngạc nhìn Từ Hoài Viễn: “Anh Từ, chúng ta không phải giả kết hôn sao? Sao còn làm hôn lễ a?”

Từ Hoài Viễn vẻ mặt đứng đắn: “Nhưng ông ngoại là muốn nhìn em mặc váy cưới, không làm hôn lễ thì mặc váy cưới kiểu gì?”

Mạnh Trúc ngẫm nghĩ, cũng đúng thật! Ông ngoại muốn nhìn cô mặc váy cưới gả chồng a, cô kỳ thật chỉ cần làm một cái đám cưới là được, sao lại còn đi đăng ký kết hôn nhỉ? Trước mắt, giấy cũng đã lãnh, hôn lễ cũng phải làm, cô đột nhiên phát hiện cô không biết cái cuộc hôn nhân giả này, nó giả ở chỗ nào a?!

Bất quá bình tĩnh lại, Mạnh Trúc đột nhiên nghĩ tới, bọn họ giả ở chỗ không phải vợ chồng thật, không có tình cảm. Nghĩ đến hôn nhân của cha mẹ và các anh chị, lại nghĩ đến hôn nhân của mình, trong lòng cô đột nhiên có chút bi ai. Haizzz, đời này, cô còn có thể hạnh phúc sao?

Bất quá phiền muộn cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt, cô bản thân vốn đủ lý trí, một khi đã quyết định thì cứ thế mà làm. Thời gian tiếp theo, cô liền dồn tâm sức trù bị hôn lễ của mình.

Từ gia là hào môn thế gia ở Hải Thành, nhà bọn họ mấy đời làm chính trị, chỉ tới đời anh mới ra ngoài kinh doanh. Anh cũng là người có bản lĩnh, một mình đơn đả độc đấu cũng làm công ty lớn mạnh. Hiện giờ không nói là giàu nhất Hải Thành thì cũng là hào phú số một số hai. Anh lớn hơn Tiểu Bảo năm tuổi, nhưng lại chưa từng yêu đương.

Tiểu Bảo ngay từ đầu biết tình huống này còn không tin, sau lại anh nói tình huống của anh thì anh tư của cô rõ nhất, có thể hỏi anh tư. Tiểu Bảo đi hỏi thăm, mới không thể không tin. Tưởng tượng đến việc anh tuổi tác đã kha khá, bình thường còn một bộ đứng đắn, không ngờ thế nhưng chưa từng yêu đương. Mỗi khi nghĩ đến đây, Tiểu Bảo đều cảm thấy buồn cười. Từ đó về sau nhìn Từ Hoài Viễn, thế nhưng cảm thấy anh có chút đáng yêu ngây thơ.

Chuyện liên hôn giữa Từ gia và Mạnh gia căn bản không giấu được, cảnh tượng hai người cùng đi thử váy cưới, chụp ảnh cưới bị truyền thông chụp được, trong lúc nhất thời chiếm sóng cả bản tin giải trí. Đừng nhìn bọn họ không phải người trong giới giải trí, nhưng nhan sắc Mạnh Trúc còn cao hơn minh tinh điện ảnh, Từ Hoài Viễn cũng là một "nhan bá" (bá chủ nhan sắc), lại thêm thân phận hai người không tầm thường, hai đại thế gia cường cường liên hợp, sao có thể không tranh nhau đưa tin?

Chỉ là Từ Hoài Viễn biết Mạnh Trúc không thích quá cao điệu, truyền thông mới đăng được nửa ngày liền bị gỡ bỏ. Trừ những người nhanh tay nhìn thấy, người phản ứng chậm thậm chí còn chưa ý thức được chuyện gì đã xảy ra.

Nhưng đó chỉ là đối với quần chúng ăn dưa bình thường, còn đối với người trong cuộc, Hạ Hoành Quang sao có thể không biết chút tin tức nào? Hắn mấy lần định tìm Mạnh Trúc đều bị Từ Hoài Viễn ngăn lại. Cộng thêm người nhà họ Mạnh như hổ rình mồi canh giữ Mạnh Trúc, thế cho nên mãi đến ngày diễn ra hôn lễ, Hạ Hoành Quang mới thoát khỏi sự canh chừng gắt gao của vệ sĩ Mạnh Tam gia, chạy đến hiện trường hôn lễ. Cũng may hắn từng học chút quyền cước khi còn nổi loạn, lúc nhảy cửa sổ mới không xảy ra tai nạn.

Hắn một thân chật vật tới hiện trường, vừa lúc nhìn thấy Mạnh Trúc một thân váy cưới trắng tinh khôi bước vào, cùng Từ Hoài Viễn tuyên thệ dưới sự chủ trì của người dẫn chương trình.

Mạnh Trọng Bắc mắt sắc, nhìn thấy bóng dáng Hạ Hoành Quang, sợ tới mức vội vội vàng vàng chạy lại, chỉ sợ hắn nhất thời điên cuồng làm ra chuyện phá hoại hôn lễ.

“Sao cậu lại tới đây? Mau đi đi! Cậu nếu làm Tiểu Bảo khó xử trong hôn lễ, con bé cả đời này sẽ không tha thứ cho cậu! Ông ngoại tôi còn ở đây, ông không biết chuyện giữa các người, nếu làm kinh động lão gia t.ử, cả nhà chúng tôi sẽ không tha cho cậu!”

Hạ Hoành Quang biết duyên phận giữa mình và Tiểu Bảo đã hết, nhưng được tận mắt nhìn thấy cô mặc váy cưới cũng là ước mơ của hắn a! Theo tiếng “Con đồng ý” của Tiểu Bảo vang lên, nước mắt Hạ Hoành Quang cũng rơi xuống.

“Nhị ca, anh yên tâm đi, đời này, em cho dù làm tổn thương chính mình, cũng sẽ không làm tổn thương cô ấy.”

Để lại câu nói đó, Hạ Hoành Quang thất tha thất thểu bỏ đi. Nhìn bóng lưng tiêu điều của hắn, Mạnh Trọng Bắc cũng không quá dễ chịu. Nhưng ai bảo chuyện đã xảy ra rồi chứ, tuổi trẻ không biết giữ mình, đến lúc quả báo tới tự nhiên sẽ tìm đến. Đàn ông không tự ái, cũng giống như cải trắng thối! Nhìn Từ Hoài Viễn mà xem, nếu không phải biết tứ đệ nhà mình đã theo dõi hắn rất nhiều năm, biết hắn vẫn luôn giữ mình trong sạch, bọn họ cũng sẽ không đồng ý gả Tiểu Bảo cho hắn.

Vì Tiểu Bảo không thích cao điệu, hôn lễ này làm không tính là quá long trọng, nhưng cũng là điệu thấp xa hoa. Mỗi chi tiết đều lộ ra sở thích của cô dâu, làm Tiểu Bảo hoảng hốt cảm thấy đây là khoảnh khắc cô thật sự gả chồng.

Động phòng tuy rằng được miễn, nhưng tuần trăng mật thì không. Từ Hoài Viễn cẩn trọng làm việc bao năm, tới tuần trăng mật liền thống khoái cho mình nghỉ phép một tháng. Mạnh Trúc là nhà thiết kế tự do, cũng không quan trọng chuyện đi làm. Hai người rõ ràng là giả kết hôn, kết quả lại đi hưởng tuần trăng mật thật.

Từ Hoài Viễn ảo tưởng nhiều năm, nay được như ước nguyện, một sớm kết hôn còn không đem hết thủ đoạn cả người ra dùng. Tuần trăng mật kết thúc trở về, Mạnh Trúc liền cảm thấy bầu không khí giữa cô và Từ Hoài Viễn ái muội cực kỳ. Lại gặp đúng lúc Trúc lão gia t.ử giục sinh con, Mạnh Trúc nhìn ánh mắt Từ Hoài Viễn liền càng không thản nhiên.

Có nhiều trợ công như vậy, Từ Hoài Viễn liên tục phát lực, chưa đến nửa năm, cuộc hôn nhân giả của hai người liền biến thành thật. Mạnh Trúc cũng không hiểu vì sao khi đối mặt với Từ Hoài Viễn, cô lại có cảm giác an toàn và tự tại vô cùng. Tóm lại, cuộc hôn nhân này tuy bắt đầu bằng danh nghĩa giả, nhưng cô lại thu hoạch được sự ngọt ngào vô tận.

Đêm khuya thanh vắng, khi nằm trong lòng Từ Hoài Viễn, cô cũng từng hỏi: “Ông xã, sao em cảm giác anh còn hiểu em hơn chính bản thân em vậy? Đầu óc anh thông minh thật đấy, em thuận miệng nói gì anh cũng nhớ kỹ!”

Từ Hoài Viễn ôm người trong lòng, giọng nói mơ hồ: “Đâu có đầu óc thông minh gì, chẳng qua là để tâm thôi.”

Mạnh Trúc hứng thú, bò dậy hỏi: “Ồ? Anh để tâm đến em? Anh để tâm đến em từ khi nào?”

Từ Hoài Viễn bình tĩnh nhìn cô, ôn nhu nói: “Từ rất lâu rất lâu về trước.”

Mạnh Trúc cười: “Rất lâu rất lâu? Là bao lâu a?”

Từ Hoài Viễn thần sắc không đổi, ký ức tựa hồ rất xa xôi, nhưng anh vẫn nói: “Năm anh tốt nghiệp cấp ba, đi theo cha mẹ đến Cảng Thành. Lần đầu tiên đến đó, không biết nói tiếng Quảng, ở trên phố rất xấu hổ. Có một cô bé xinh xắn đáng yêu, cổ linh tinh quái đã giải vây cho anh. Lúc ấy tính tình anh nội liễm, không dám hỏi tên cô bé, sau này nhớ ra muốn hỏi thì cô bé đã chạy xa. Đó trở thành điều hối tiếc nhất đời anh.”

Mạnh Trúc nghe anh kể, lục lọi trong ký ức của mình, phát hiện hình như đúng là có một chuyện mơ hồ như vậy. Cô thử thăm dò: “Vậy... vậy anh làm sao tìm được cô bé đó?”

Tầm mắt Từ Hoài Viễn rơi xuống người cô, ôm c.h.ặ.t lấy cô, ôn nhu nói: “Ngũ quan của cô bé đó chính là phiên bản thu nhỏ của em, lớn lên không có bất kỳ thay đổi nào, chỉ là càng xinh đẹp hơn. Sau đó, anh liền canh giữ bên cạnh cô ấy, trời xanh không phụ người có lòng, cô ấy đã trở thành vợ của anh.”

Trong lòng Mạnh Trúc đột nhiên dâng lên một luồng tình yêu mãnh liệt, hóa ra, tất cả những lần không hẹn mà gặp của cô, đều là do anh chủ mưu đã lâu! Bến cảng an toàn nhất của cô, hôm nay rốt cuộc đã tìm thấy.

Từ Hoài Viễn sủng cô cả đời, mặc dù cô cả đời điệu thấp, nhưng tấm chân tình của Từ Hoài Viễn dành cho cô cũng khiến danh tiếng cô vang dội trong giới phu nhân nhà giàu. Không chỉ có vậy, Hạ Hoành Quang vì cô mà cả đời không cưới. Sau này hắn mở công ty điện ảnh, tất cả nữ diễn viên nổi tiếng dưới trướng hắn đều có nét nào đó giống Tiểu Bảo. Quần chúng ăn dưa không rõ nội tình còn cười nhạo ông chủ Quang Mộng Phim Ảnh có gu thẩm mỹ đơn điệu. Chỉ có người biết chuyện mới hiểu, sự tìm kiếm của hắn, vẫn luôn là ánh trăng sáng trong lòng mà hắn cầu mãi không được năm xưa.

...

Mấy đứa con của Trúc T.ử Diệp, chuyện tình yêu của ai cũng mang theo chút khúc chiết, chỉ có Tam Bảo (Mạnh Thúc Thần) là coi như xuôi chèo mát mái. Trúc T.ử Diệp còn có chút kỳ quái, mấy anh em thông minh của hắn đều không thuận lợi ôm được mỹ nhân về, vì sao chỉ có hắn lại thống khoái bắt được vợ và cả nhà vợ như vậy.

Mạnh Thúc Thần trầm mặc hai giây, nói: “Bởi vì, mẹ không phải đã nói, bé trai mạnh miệng và bé gái hay thẹn thùng là không có kết quả sao! Cho nên, con thích cô ấy thì con nói, hơn nữa vẫn luôn nói.”

Trúc T.ử Diệp: “...... Cho nên?”

“Cho nên, chân thành vĩnh viễn là tuyệt kỹ tất sát!”

Trúc T.ử Diệp: “......”

Được rồi, sống hai đời, sắp già rồi mà vẫn bị con trai dạy cho một bài học. Quả nhiên, chân thành là v.ũ k.h.í tối thượng!

Cô quay đầu nhìn về phía Mạnh Lệnh Hoài, nắm c.h.ặ.t t.a.y anh, hoảng hốt nói: “Nếu có kiếp sau, anh còn tới tìm em, nhớ rõ nói yêu em sớm một chút nhé!”

Mạnh Lệnh Hoài nắm lại tay cô, gắt gao nhìn cô nói: “Anh sẽ không bỏ lỡ em nữa, em đi đâu, anh đều sẽ theo sát.”

Trúc T.ử Diệp mỉm cười.

Mặc kệ kiếp sau bọn họ có thể gặp lại hay không, ít nhất kiếp này đã là viên mãn. Tương ngộ đã là thượng thượng thiêm (quẻ xăm tốt nhất), kiếp này bên nhau, là công đức tu từ kiếp trước.

Nguyện người hữu tình trong thiên hạ, đều sẽ thành thân thuộc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.