Xuyên Về Thập Niên 70, Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo Lấy Chồng Quân Nhân - Chương 454
Cập nhật lúc: 20/01/2026 22:07
Trong nhà quả thực không quá yên tâm để Đỗ Thiên Long một mình đi thành phố, vốn dĩ nghĩ là để Đỗ Kiến Quốc hoặc là anh cả Đỗ Vũ Kỳ đi đưa cậu, nhưng thấy Lâm Thi Thi không chịu buông tha, cuối cùng chỉ có thể đồng ý để cô ta và Đỗ Thiên Long cùng đi.
Kết quả sau khi đến thành phố, thuê thêm một phòng không nói, Lâm Thi Thi cũng căn bản không biết chăm sóc người khác, ngược lại là để Đỗ Thiên Long đang chăm sóc cô ta.
Mà t.a.i n.ạ.n liền xảy ra sau khi Lâm Thi Thi đến thành phố nói muốn đi cửa hàng bách hóa gần đó dạo một chút, trên đường đi, cô ta vì lần đầu tiên tới thành phố, bị thế giới phồn hoa của thành phố làm lóa mắt, lúc qua đường hoàn toàn không nhìn kỹ xe, cuối cùng suýt chút nữa bị một chiếc xe đi ngang qua đụng phải.
Mà Đỗ Thiên Long cũng là vì chạy qua cứu cô ta, ngược lại là chính mình bị xe quẹt ngã xuống đất, bị thương chân.
Tiếp đó khẩn cấp được đưa đến bệnh viện, tuy rằng chân giữ được, nhưng mắt cá chân bị thương rất nghiêm trọng căn bản không thể xuống giường, kiến nghị của bác sĩ là nằm viện mấy ngày, nhưng ngày hôm sau sau khi Đỗ Thiên Long tỉnh lại, biết thi đại học đã qua mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng không màng sự ngăn cản của bác sĩ, cứ thế không màng vết thương ở chân c.ắ.n răng đi tới trường thi.
Kết quả sau đó chính là thành tích của cậu vì bỏ thi hai môn, không thi đậu đại học tốt, mà vết thương trên chân cũng vì bị thương lần hai mà để lại tiếc nuối vĩnh viễn, thành người què.
Về phần Lâm Thi Thi, cũng chính là lúc Đỗ Thiên Long bị đụng thì khóc vài tiếng, sau đó người nhà họ Đỗ đến chột dạ xin lỗi sám hối một phen, sau đó liền không có bất kỳ sự áy náy nào, sau đó thậm chí không nghĩ tới nói giúp đỡ em trai một phen!
Đỗ Minh Nguyệt vừa nghĩ tới đây, n.g.ự.c liền tức đến phát đau.
Nếu đây thật sự là vận mệnh tương lai của lão Tứ, vậy thì cậu thật sự là quá t.h.ả.m rồi, cứu một con sói mắt trắng như Lâm Thi Thi!
Tuy rằng hiện tại Lâm Thi Thi đã rời khỏi nhà họ Đỗ, hai bên cũng đều xé rách da mặt, nhìn qua có thể là đã thay đổi quỹ đạo vận mệnh của mọi người.
Nhưng vừa nghĩ tới hai người anh em lòng dạ đen tối kia của anh hai, cho dù là tình huống hiện tại của người nhà họ Đỗ và những gì cô nhìn thấy trong mơ không giống nhau, nhưng hai người bọn họ không phải vẫn không có bất kỳ thay đổi nào, một lòng muốn vớt chỗ tốt từ trên người anh hai sao?
Cho nên Đỗ Minh Nguyệt thật sự là không dám coi thường giấc mơ mình làm này, chỉ cần cô không tận mắt nhìn thấy lão Tứ vượt qua kiếp nạn này, trong lòng cô liền không yên ổn!
Cũng may hiện tại khoảng cách đến kỳ thi chính thức còn có hai tháng, Đỗ Minh Nguyệt quyết định trước nửa tháng sẽ rời khỏi xưởng, sau đó trở về bên phía Hải Thị ở một thời gian, coi như là sớm cho mình nghỉ phép năm.
Chuyện này cứ như vậy được Đỗ Minh Nguyệt ghi tạc trong lòng, nhưng chuyện quan trọng nhất trước mắt vẫn là đi đón Hoắc Kiêu về.
Sau khi rời giường thu dọn xong, cô liền đi tới ga tàu hỏa trong thành phố, anh hai cũng rất nhanh tìm được cô, hai người cùng nhau đợi Hoắc Kiêu.
Cũng may tàu hỏa hôm nay rất đúng giờ, bọn họ đợi không bao lâu, liền nhìn thấy Hoắc Kiêu xách hành lý từ trong ga đi ra.
"Anh Hoắc!"
Đỗ Vũ Lâm vừa nhìn thấy Hoắc Kiêu, ngay lập tức vẫy tay hô to về phía anh.
Thị lực Hoắc Kiêu rất tốt, rất nhanh liền nhìn thấy Đỗ Vũ Lâm, còn có Đỗ Minh Nguyệt bên cạnh anh ấy, sau đó đáy mắt nở rộ ý cười.
"Em có cảm thấy anh Hoắc sau khi đi Thủ Đô, cả người có chút không giống với trước kia không."
Thừa dịp Hoắc Kiêu còn chưa chen ra khỏi đám người, Đỗ Vũ Lâm nói với Đỗ Minh Nguyệt bên cạnh.
Đỗ Minh Nguyệt nghi hoặc hỏi một câu.
"Không giống chỗ nào?"
Đỗ Vũ Lâm hắc hắc cười: "Em chẳng lẽ không cảm thấy anh Hoắc đẹp trai hơn trước kia sao?"
Đỗ Minh Nguyệt: "?"
Thấy Đỗ Minh Nguyệt vẫn chưa hiểu được ý của mình, Đỗ Vũ Lâm chỉ có thể yên lặng oán thầm trong lòng một câu em gái này của mình thật đúng là không có tình thú, sau đó nói: "Cái gọi là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, hai người các em đều đã lâu không gặp như vậy rồi, cái tình cảm nhớ nhung này cộng vào, chẳng lẽ em hiện tại nhìn anh Hoắc không cảm thấy anh ấy đẹp trai đến không chịu được sao? Còn có loại xúc động muốn xông lên ôm anh ấy!"
"Em yên tâm, anh hai em rất cởi mở, một lát nữa tuyệt đối sẽ không nói gì đâu, thậm chí nếu em để ý, anh còn có thể nhắm mắt lại."
Đỗ Minh Nguyệt: "....."
Cuối cùng cô dùng ánh mắt trầm mặc cho anh hai đáp án, Đỗ Vũ Lâm thấy thế, chỉ có thể vô vị ngậm miệng lại.
Có điều tuy rằng lời này của anh hai nói rất không đứng đắn, nhưng tầm mắt Đỗ Minh Nguyệt nhịn không được nhìn thêm vài lần về phía bóng dáng đĩnh đạc đang sải bước đi về phía bọn họ, còn thật sự cảm thấy Hoắc Kiêu dường như quả thực không giống lắm.
Cũng không biết có phải lời nói kia của anh hai tạo thành ảnh hưởng đối với cô hay không, cô cảm thấy Hoắc Kiêu quả thực đẹp hơn trước kia, dáng người thẳng hơn trước kia, ánh mắt cũng càng thêm sắc bén, phong mang tất lộ, giữa những cử chỉ càng là khí thế mười phần.
Trước kia là soái ca ngạnh hán, hiện tại còn có chút ý tứ hormone biết đi rồi.
Lúc Đỗ Minh Nguyệt đang suy tư, Hoắc Kiêu đã đi tới trước mặt hai người, đại khái là cố kỵ nơi này quá nhiều người, Hoắc Kiêu chỉ thật sâu nhìn Đỗ Minh Nguyệt một cái liền rất nhanh thu hồi tầm mắt, sau đó nói: "Về trước đi."
"Được!"
Đỗ Minh Nguyệt và Đỗ Vũ Lâm hai người đều không có dị nghị, Đỗ Vũ Lâm thậm chí còn muốn giúp Hoắc Kiêu xách hành lý, kết quả tay vừa mới đưa qua, liền phát hiện hành lý của Hoắc Kiêu nặng đến không chịu được, anh ấy suýt chút nữa không xách nổi.
"Anh Hoắc, anh đây là mang theo những thứ gì a, nặng như vậy!"
Hoắc Kiêu nghe vậy cười cười.
"Mang cho mọi người chút quà, tự tôi làm là được."
Được rồi, Đỗ Vũ Lâm cũng không phải người thích cậy mạnh, thấy Hoắc Kiêu xách nhẹ nhàng thoải mái, liền không tranh với anh nữa.
Tiếp đó ba người liền trực tiếp trở về trên đảo.
Bởi vì Hoắc Kiêu muốn về, Đỗ Minh Nguyệt và Đỗ Vũ Lâm đều cố ý xin nghỉ một ngày để đón gió tẩy trần cho anh, sau khi về đến nhà do Đỗ Minh Nguyệt đích thân xuống bếp làm một bữa tiệc lớn, trên bàn cơm Hoắc Kiêu ăn đặc biệt ngon miệng.
