Xuyên Về Thập Niên 70, Đại Mỹ Nhân Đến Hải Đảo Lấy Chồng Quân Nhân - Chương 505
Cập nhật lúc: 20/01/2026 22:18
Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là qua năm mới có thể bắt đầu xây nhà mới, nói thế nào cũng phải để bọn trẻ kết hôn ở nhà mới chứ.
Đỗ Kiến Quốc và Triệu Kim Hoa quyết định cho bọn trẻ một bất ngờ.
Những ngày đoàn tụ rất nhanh trôi qua, khi Đỗ Minh Nguyệt bọn họ chuẩn bị rời đi, Triệu Kim Hoa cũng thu dọn hành lý cùng bọn họ xuất phát.
Quê nhà bên này không thể rời người, thì chỉ có thể để bà đi gặp mặt thông gia rồi.
Đường Y Y cảm thấy như vậy rất làm phiền bọn họ, có lòng khuyên bảo không cần Triệu Kim Hoa vất vả chạy một chuyến, nhưng Triệu Kim Hoa lại tỏ vẻ không vất vả, tất cả những điều này đều đáng giá.
"Cháu từ bên phía hải đảo gả qua đây, muốn nói vất vả vẫn là phải vất vả cháu rồi! Tình hình nhà bác cháu cũng xem qua rồi, thế nào cũng phải lại để ba mẹ cháu yên tâm hơn mới được a."
Đường Y Y nghe thấy lời này, cũng ý thức được đây là sự coi trọng của Triệu Kim Hoa và Đỗ Kiến Quốc đối với cô, trong lòng cảm động không thôi.
Khoảng thời gian ở nhà họ Đỗ, cô cũng ý thức được người nhà họ Đỗ đều là người rất tốt, cho nên cuộc hôn nhân này, cô không hối hận!
Một đoàn người rất nhanh đến bên phía hải đảo, trước khi xuất phát Đường Y Y còn cố ý đi bưu điện trên trấn gọi điện thoại về nhà, người nhà họ Đường cũng mới biết Triệu Kim Hoa muốn tới thăm bọn họ, tuy rằng hai vợ chồng nhà họ Đường ngoài miệng nói làm phiền người ta rồi, nhưng sau khi bỏ điện thoại xuống, trong lòng lại đều thở phào nhẹ nhõm theo, đối với nhà họ Đỗ cũng càng thêm hài lòng.
Trước đó bọn họ không nói, thật ra vẫn luôn có chút lo lắng người nhà quê và nhà bọn họ có thể chung sống tốt hay không, bọn họ cũng chỉ có một đứa con gái này, cứ khăng khăng muốn làm đối tượng với Đỗ Vũ Lâm, bọn họ cũng không ngăn được.
Đương nhiên, Đường xưởng trưởng khảo sát Đỗ Vũ Lâm lâu như vậy, cũng nhìn ra thằng nhóc này người quả thực không tệ, nhưng cậu ta không tệ không có nghĩa là người nhà họ Đỗ đều không tệ a, cho nên đối với việc để con gái Đường Y Y đi theo về quê bên kia ăn tết, trong lòng hai vợ chồng thật ra đều có chút lo lắng.
Nhưng hiện tại nghe cú điện thoại này, còn có giọng điệu hưng phấn của con gái trong điện thoại, bọn họ cũng đoán được con bé sống ở nhà họ Đỗ chắc hẳn rất không tệ, đồng thời lễ nghĩa nhà họ Đỗ cũng coi như chu đáo, vậy là tốt rồi.
Sau đó ngày hôm sau, họ hàng bên nhà mẹ đẻ mẹ Đường mới khoan t.h.a.i tới cửa, vừa vào cửa đã hỏi Đường Y Y sao không ở nhà, mẹ Đường giải thích cô cùng Đỗ Vũ Lâm về quê rồi.
"Em nói chị Cả, chị có phải đầu óc hồ đồ rồi không, thế mà thật sự muốn để Y Y và cái tên Đỗ Vũ Lâm kia kết hôn, chị có nhầm không, nhà cậu ta là nông thôn đấy!"
Em dâu của mẹ Đường vẻ mặt kinh ngạc, giọng điệu càng là tràn đầy khinh bỉ.
Nhà mẹ đẻ mẹ Đường điều kiện cũng được, nhưng cũng chỉ là hộ khẩu thành phố bình thường, nhưng bởi vì có Đường xưởng trưởng - người anh rể có năng lực này, cho nên vẫn luôn cảm thấy nhà mình cũng rất giỏi, lâu dần liền mắt cao hơn đầu, coi thường rất nhiều người.
Bà ta hiện tại thậm chí bắt đầu nghi ngờ, quê nhà đối tượng kia của Đường Y Y sợ không phải nghèo đến mức ngay cả nhà xí cũng không có chứ, chị Cả này thật là mất trí rồi, thế mà thật sự để Đường Y Y gả về nông thôn.
Chẳng lẽ là thật sự giống như bên ngoài nói, xưởng thực phẩm sắp sập rồi, hiện tại anh rể đều phải nghĩ trăm phương ngàn kế nịnh bợ Xưởng Hải Sản đi?
Em dâu tròng mắt xoay chuyển, không nhịn được hạ thấp giọng nói với mẹ Đường: "Chị Cả, hay là chị nói thật với em đi, có phải xưởng kia của anh rể hiệu quả thật sự không được, không làm tiếp được nữa rồi?"
Nếu thật sự là như vậy, bà ta phải nghĩ cách trước rồi, dù sao năm nay ăn tết bà ta mới nhận nhiệm vụ từ bên nhà mẹ đẻ, muốn sắp xếp một đứa cháu trai vào làm trong xưởng anh rể bà ta đấy.
Nếu xưởng thực phẩm này của bọn họ thật sự sắp sập rồi, vậy mình không phải đẩy cháu trai vào hố lửa sao, vậy tuyệt đối không được a!
Cho nên em dâu liền muốn làm rõ rốt cuộc có phải bởi vì muốn nịnh bợ chị em nhà họ Đỗ của Xưởng Hải Sản, cho nên mẹ Đường mới để con gái Đường Y Y đi theo về quê bên kia hay không, nếu thật sự là như vậy, vậy bà ta ước chừng chuyện sắp xếp cháu trai vào xưởng không thể nói nữa rồi.
Hơn nữa nếu thực sự không được, bà ta ngược lại có thể giúp Đường Y Y giới thiệu mấy đối tượng có tiền có thế, vậy chẳng phải tốt hơn gả về nông thôn?
Mẹ Đường vẻ mặt cạn lời nhìn em dâu, bà vốn định giải thích nhà họ Đỗ tuy quê quán ở nông thôn, nhưng bất kể là Đỗ Vũ Lâm hay Đỗ Minh Nguyệt, thậm chí trước đó bà nghe con gái Đường Y Y nói qua, anh cả nhà họ Đỗ cũng làm việc ở chính quyền tỉnh bên quê, cậu em tư càng là thủ khoa của tỉnh trong kỳ thi đại học vừa rồi.
Một đại gia đình như vậy, cho dù xuất thân trước kia có thấp một chút, tương lai cũng đều không thể đo lường được.
Nhưng nhìn bộ dạng này của em dâu, bà bỗng nhiên chẳng muốn giải thích nữa.
"Xưởng của anh rể cô hiện tại vẫn tốt lắm, không cần cô phải nhọc lòng đâu. Thôi, ăn cơm đi, cơm canh nguội cả rồi."
Thấy mẹ Đường ngậm miệng không nói thêm về chuyện nhà họ Đỗ và cái xưởng, người em dâu càng tin chắc hiệu quả lợi nhuận của xưởng anh rể tuyệt đối không tốt. Cho nên trên bàn cơm, bà ta cứ liên tục moi móc lời của Xưởng trưởng Đường, như thể quyết tâm muốn hai vợ chồng họ phải nói ra những lời than nghèo kể khổ mới chịu.
May mà Xưởng trưởng Đường cũng biết tính nết của bà ta, cứ cười ha ha cho qua chuyện, nhất quyết không tiếp lời, cuối cùng mới đuổi khéo được người đi.
Sau khi tiễn người nhà mẹ đẻ của mẹ Đường về, hai vợ chồng đều không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.
Xưởng trưởng Đường càng nói thẳng với mẹ Đường: "Đợi mấy ngày nữa Y Y và bà thông gia bọn họ qua đây, tôi thấy tạm thời đừng thông báo cho bên nhà em dâu bà biết."
Tránh để đến lúc đó bà ta lại gây ra chuyện gì, làm hỏng buổi gặp mặt tốt đẹp giữa hai bên thông gia.
Mẹ Đường nghe vậy cũng gật đầu theo.
"Yên tâm đi, tôi biết nặng nhẹ mà."
Liên quan đến chuyện hôn nhân đại sự của con gái, bà sao có thể để người khác đến quấy rối được.
